Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 100. Tên ta là Uyên Xích Hà

 

Khai Phong.

 

Dung Hi Lâu.

 

Trưởng lão của Nguyệt Hạ Giáo Đường, Tiêu Thủ Ma Kiếm Chân Giai Hy vốn xuất thân từ Thần Kiếm Hội ở tỉnh Hồ Quảng, sau đó đã gặp Nguyệt Hạ Tiên Tử thì gia nhập Di Minh Giáo.

 

Vì đôi bàn tay trắng ngần đẹp đẽ nên ả được thiên hạ gọi với biệt hiệu ‘Tiêu Thủ’.

 

Vốn là cao thủ của Thần Kiếm Hội, sau khi trở thành Thập Thủ Ma Binh của Di Minh Giáo võ công của ả lại càng lên một tầm cao mới. Vì vậy, ngay cả Thập Thủ Ma Binh còn lại trước mặt ả cũng phải nhượng bộ mấy phần.

 

Đó là lý do tại sao Chân Giai Hy một mình đi theo Lý Hoa Thủ, đại hành thủ của Tứ Hải thương bang. Trong số Thập Thủ Ma Binh, ả cũng coi như có số má, thế nên xưa nay vốn không biết sợ là gì.

 

Hơn nữa, Ngọa Long Trang vốn không phải võ gia được Di Minh Giáo coi trọng.

 

Bởi bản thân ả ta là một trong Thập Thủ Ma Binh, còn đối thủ lại chỉ là những kẻ may mắn sống sót sau cái đêm kinh hoàng đó của Ngọa Long Trang.

 

 

 

 

 

 

Khi hoàng hôn buông xuống, Chân Giai Hy và Lý Hoa Thủ đã  đến trước Dung Hi Lâu.

 

Một trong 3 nơi ăn chơi nổi tiếng nhất Khai Phong, quả nhiên danh xứng với thực, Dung Hi Lâu tấp nập khách ra vào.

 

Qua những cánh cổng rộng mở, tiếng cười nói của các kỹ nữ và tiếng đàn réo rắt vang ra.

 

Nếu là những nữ hiệp của chính phái thì hẳn sẽ cau mày khó chịu, nhưng Chân Giai Hy lại cười.

 

Không phải chỉ vì ả là người của tà phái, mà ả còn là người nữ tử hiếm hoi thường ra vào kỹ lâu.

 

"Thú vị, bảo sao nơi này lại nổi tiếng đến vậy."

 

Lý Hoa Thủ nói với Chân Giai Hy, người đang lẩm bẩm.

 

 

"Nếu trưởng lão muốn thì có thể tới bất cứ lúc nào. Tất nhiên là sẽ miễn phí, nhưng xin trưởng lão hãy xử lí xong xuôi việc lần này giúp chúng ta đã”.

 

"Haha. Nhớ lời đấy"

 

"Vâng, vâng. Nhưng khi nào thì…?"

 

"Lãng phí thời gian làm gì? Nhanh chóng xử lí để còn uống rượu chứ. Bọn chúng đang ở trong khu nghỉ ngơi của hộ vệ sao? Dẫn đầu đi."

 

"Vâng."

 

Lý Hoa Thủ đưa Chân Giai Hy vào Dung Hi Lâu.

 

Sau khi đi qua sân khấu ồn ào với đủ loại âm thanh và đi sâu vào trong, nơi này yên tĩnh đến mức giống một ngôi đền hơn là kỹ lâu.

 

Không phải yên tĩnh vì không có gì.

 

Mà là các kỹ nữ cũng như những tạp phu đang cố đi lại nhẹ nhàng với gót chân để không phát ra tiếng động.

 

Đó là một cảnh tượng  không nhìn thấy trong những kỹ lâu bình thường.

 

'Hừ! Ai nấy đều bước đi như thái giám. Người không biết còn tưởng đây là trong hoàng cung đấy."

 

Có vẻ như uy thế của mấy tên Ngọa Long Trang ở đây rất lớn thì phải.

 

Đúng là vắng hổ, cáo sẽ làm vua mà.

 

Đám người thảm bại tháo chạy khỏi Ngọa Long Trang lại ở đây vờ làm vua làm tướng ư?

 

‘Chướng mắt thật đấy’.

 

Ban đầu ả ta nhận lời đến đây vốn chỉ vì tiền bạc. Nhưng giờ đây ả đang thực sự muốn bóp chết mấy kẻ trước mắt.

 

Lý Hoa Thủ dừng bước và khẽ nói.

 

"Đó là nơi những tên hộ vệ sống. Chúng dám tự ý sử dụng nơi đó mà chưa được phép. Chúng giống như những tên cướp vậy, chỉ khác là chúng không dùng đao."

 

Trên thực tế, câu đó một nửa đúng và một nửa sai.

 

Hắn ta nói rằng họ tự ý sử dụng nơi này, nhưng thực ra họ đã được bang chủ cho phép.

 

Ngay lúc Lý Hoa Thủ đang định tiếp tục nói xấu.

 

Lạch cạch.

 

Một thiếu niên ló đầu ra khỏi cửa.

 

Đó chính là Uyên Xích Hà.

 

"Này, lão già kia? Ngươi bảo ai là cướp hả? Muốn gặp cướp thật thử một lần không"

 

Mặc dù nói như thể oan ức nhưng trong thâm tâm cậu lại đang cười thầm.

 

Thật ra hắn ta không sai.

 

Lục Lâm chính là cướp. Vì vậy họ là những tên cướp thực sự, không chỉ là những tên cướp không đao.

 

Lý Hoa Thủ lùi lại với vẻ mặt ngạc nhiên.

 

Sau đó, Chân Giai Hy tiến lên một bước.

 

"Tiểu tử, bên trong đó có người lớn trốn ra khỏi Ngọa Long Trang sao? Bảo bọn chúng ra đây."

 

"Không có đâu."

 

"Không có?"

 

Chân Giai Hy cau mày, quay đầu sang Lý Hoa Thủ.

 

Lý Hoa Thủ lắc đầu nguầy nguậy.

 

"Rõ ràng là nó đang nói dối."

 

Trong lúc đó, Uyên Xích Hà bước ra và bắt đầu xỏ giày.

 

Trông vô cùng thong thả, như thể có việc phải đi ra phía sau nhà.

 

Hắn thậm chí còn bối rối hơn trước hành động của cậu.

 

"Các ngươi không phải là người của Ngọa Long Trang?"

 

"Đúng vậy."

 

"Vậy còn tên họ Phong và họ Thác xuất thân từ Ngọa Long Trang đúng chứ? Bọn chúng đâu rồi?!"

 

Uyên Xích Hà nhìn Lý Hoa Thủ chằm chằm và nói.

 

"Đúng là chúng ta xuất thân từ Ngọa Long Trang. Nhưng cũng không phải là người của Ngọa Long Trang và cũng chưa từng chạy trốn khỏi đó. Các ngươi hiểu ta nói gì không?"

 

Lý Hoa Thủ chớp mắt với vẻ mặt bối rối.

 

Sau đó, Chân Giai Hy mỉm cười và nói.

 

"Hoho. Ta hiểu chứ. Đúng là một bài phát biểu dài dòng, nhưng chốt lại là các ngươi đến từ Ngọa Long Trang, đúng không?"

 

"Thì sao? Tìm chúng ta có chuyện gì à?"

 

"Vị này là trưởng lão của Nguyệt Hạ giáo đường. Vì vậy, tất cả những người có liên quan đến Ngọa Long Trang..."

 

"À! Người của Nguyệt Hạ Giáo đường? Là giáo đường Di Minh Giáo được xây dựng ở Ngọa Long Trang có phải không?"

 

Đôi mắt của Uyên Xích Hà lấp lánh như thể nghe thấy điều gì đó thú vị lắm.

 

"Đúng, mau ra đây nếu không tất cả sẽ…”

 

"Bà cô này cũng là Thập Thủ Ma Binh sao?"

 

Ngay lập tức, khuôn mặt của Chân Giai Hy vặn vẹo.

 

Ả vô cùng khó chịu khi Uyên Xích Hà cứ liên tục ngắt lời ả.

 

Đúng lúc đó, hai người đàn ông bước ra khỏi sảnh.

 

Đó chính là Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh.

 

Cả hai xỏ giày và đặt mông ngồi xuống bậc tam cấp như những khán giả đang theo dõi tuồng chèo.

 

Đôi mắt của Chân Giai Hy bắt đầu dấy lên sát khí.

 

"Hừ. Đúng, ta chính là Thập Thủ Ma Binh. Hôm nay bất cứ một ai cũng không thể toàn m..."

 

“Này, cô có biết Thập Nhị Ma Binh mà chết thì sẽ thế nào không?”

 

Chân Giai Hy khựng lại trước câu hỏi bất ngờ.

 

"Thì sao?"

 

"Ta cũng không biết tại sao, nhưng chúng đột nhiên lại hóa thành tro bụi, rồi  biến mất không còn dấu vết. Ngươi có biết vì sao không?"

 

Uyên Xích Hà tiến một bước đến gần Chân Giai Hy.

 

Vù vù~

 

Một trận cuồng phong nổi lên xung quanh Uyên Xích Hà. Chân Giai Hy không khỏi giật mình trước sức mạnh kỳ lạ của thiếu niên trước mặt.

 

'Tiểu tử này rốt cục là cái thứ gì vậy?'

 

Nhìn thì có vẻ chỉ khoảng 15 tuổi.

 

Khí thế áp đảo đó không hề phù hợp với vóc dáng nhỏ nhắn và gương mặt trẻ con kia.

 

Chân Giai Hy đặt tay vào chuôi kiếm, thận trọng hỏi.

 

"Ngươi là ai?"

 

"Tên ta là Uyên Xích Hà. là con trai của Tham Nguyệt Kiếm Khách, người mà các ngươi đã xới tung mộ phần lên ấy”.

 

Mặt Chân Giai Hy tái mét, ngay lập tức rút kiếm.

 

Choang.

 

Nếu thực sự là con trai của Tham Nguyệt Kiếm Khách, vậy thì hắn nhất định sẽ coi Di Minh Giáo là kẻ thù không đội trời chung.

 

Chân Giai Hy lao mình về phía Uyên Xích Hà.

 

Xoẹt. Vút.

 

Mỗi khi thanh kiếm của ả lướt qua không trung, kiếm cang màu xanh lam lại phóng ra với uy lực kinh người.

 

Uyên Xích Hà vung kiếm sang trái và phải, nhằm thẳng vào thanh kiếm mà đâm tới.

 

Bang, bang, bang.

 

Kiếm khí nổ tung cùng với âm thanh chói tai.

 

Ngay sau đó, thanh kiếm của Chân Giai Hy và Uyên Xích Hà va chạm trực diện.

 

Keng. keng.

 

Chân Giai Hy lao tới mà không kịp thở.

 

Sự kết hợp giữa siêu năng và Truy Hồn Cửu Tuyệt của Thần Kiếm Hội tạo ra sức mạnh có sức hủy diệt đáng sợ.

 

Mũi kiếm chỉ còn cách Uyên Xích Hà trong gang tấc.

 

Có lẽ gần 1 khắc  (khoảng 7 phút) đã trôi qua

 

Biểu cảm của Chân Giai Hy dần dần trở nên vặn vẹo.

 

Ả đã sử dụng đến 9 chiêu thức của Truy Hồn Cửu Tuyệt, nhưng thậm chí còn không chạm được vào vạt áo của đối phương.

 

'Không đời nào!?"

 

Chân Giai Hy nhìn vào khuôn mặt của Uyên Xích Hà.

 

Biểu cảm đó giống như là đang tập trung vào cái gì đó hơn là quyết tâm lấy mạng.

 

"Điên rồi!"

 

Chân Giai Hy vô tình phun ra một từ chửi thề.

 

Tiểu tử đó giống như đang luyện tập kiếm thuật. Và đối tượng để cậu luyện kiếm, lại chính là ả, Tiêu Thủ Ma Kiếm Chân Giai Hy.

 

Chân Giai Hy, người đã nổi cơn thịnh nộ, lùi lại một bước.

 

Sau đó, sức mạnh của toàn bộ cơ thể được đẩy vào thanh kiếm.

 

Ả đang nghĩ đến việc sử dụng chiêu thức vẫn đang thử nghiệm của Thần Kiếm Hội.

 

Thân kiếm phát ra ánh sáng xanh rực rỡ.

 

Uyên Xích Hà dã ở ngay đầu mũi kiếm.

 

“Chết đi!”

 

Chính khoảnh khắc đó.

 

Uyên Xích Hà nhún chân, phóng người bay lên cao.

 

Cơ thể của cậu nhẹ nhàng xoay trong không trung.

 

Trong tư thế cúi đầu, Cửu Thiên Thế Pháp đệ ngũ thức, Càn Khôn Phiên Thiên đã được thi triển.

 

Koang.

 

Trời đất như đảo lộn.

 

Đao cang của Chân Giai Hy cũng như bị cuốn vào trận cuồng phong.

 

Cùng lúc đó, thanh kiếm của Uyên Xích Hà chính xác xuyên qua ngực của ả.

 

Chân Giai Hy chỉ kịp hét lên một tiếng kinh hoàng, rồi ngã lăn ra đất.

 

Uyên Xích Hà nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh ả, nhìn ả với ánh mắt phức tạp.

 

Xét theo một khía cạnh nào đó thì đây là lần giết người đầu tiên của cậu.

 

Hà tất cứ phải là một nữ tử chứ.

 

Cậu vẫn luôn nói  'Ta ghét người già, phụ nữ và trẻ em', nhưng ghét và giết là hai việc hoàn toàn khác nhau.

 

Một tiếng thở dài thoát ra khỏi miệng cậu.

 

Không hề có cảm giác sảng khoái như nhiều người vẫn nói.

 

Cậu vốn không có ý giết ả mà chỉ cố phá chiêu thức của Thần Kiếm Hội.

 

Mặc dù vậy, sự thật là cậu đã giết người vẫn không thay đổi.

 

Uyên Xích Hà tiến đến gần Chân Giai Hy để thu hồi lại thanh kiếm đang cắm giữa ngực ả.

 

Nhìn khuôn mặt vô hồn của người phụ nữ trước mắt khiến, tâm trạng cậu lại trở nên rối bời.

 

Nhưng suy nghĩ đó không tồn tại được lâu.

 

Thi thể ả nứt nẻ đen thui, tay chân co quắp.

 

Uyên Xích Hà cau mày.

 

Việc này làm cậu nhớ đến Đại Lực Quỷ mà Thẩm Thống đã giết trong trận chiến giữa Thanh Vân Quán và Nam Dương Thương Bang.

 

Những vết nứt mở rộng, để lộ làn da sẫm màu. Khi nhìn kỹ hơn, nó trông giống dung nham sôi trào hơn là da thịt.

 

'Đại Lực Quỷ cũng giống như vậy!"

 

Uyên Xích Hà vội vàng rút thanh kiếm ra.

 

Sau đó, thi thể Chân Giai Hy cứng ngắc, đứng dậy rồi nở ra to gấp đôi.

 

"Gừ ..gừ."

 

Âm thanh gầm gừ vang lên từ miệng ả.

 

Đôi mắt đen sẫm của ả dán chặt vào Uyên Xích Hà.

 

"Gừ ..gừ."

 

Cái miệng lở loét mấp máy và phát ra những âm tiết không rõ ràng.

 

mặc dù điều đó thật khó tin nhưng có vẻ như ả đang cố nói điều gì đó,

 

Khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể của Chân Giai Hy hóa thành cát bụi và biến mất như chưa từng tồn tại

 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...