Đế Vương Công Lược
-
Chương 136: Mộng yểm [ Đợi ca ca khỏe rồi, ai kia dù sao vẫn phải thiến!!!]
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
***
” Quốc chủ.” Diệp Cẩn đỡ Nạp Ngõa dậy: ” Về nghỉ ngơi trước đi.”
” Ta lên bờ xem một chút.” Sắc mặt Nạp Ngõa trắng bệch, đẩy tay hắn ra gắng gượng đứng dậy.
” Có Thiên Phong ở đó rồi, hắn sẽ xử lý ổn thỏa dân chúng bị thương.” Diệp Cẩn nói: ” Tâm tình của dân chúng lúc này đang rất kích động, lại không biết rõ chân tướng, nếu quốc chủ lên bờ sẽ khó tránh khỏi bị bọn họ ngộ thương.”
Nạp Ngõa nói: ” Xảy ra thảm án như vậy, ta làm sao có thể chỉ biết trốn ở phía sau?”
” Đây cũng không phải là trốn, chỉ là đối sách tạm thời mà thôi.” Diệp Cẩn nói: ” Lúc này số lượng Sở quân có thể lên bờ cũng có hạn, mỗi binh mỗi tốt đều dùng để che chở dân chúng, nếu lại phải rút ra một chi quân đội trong số đó tới bảo hộ quốc chủ thì chắc chắn sẽ bở lỡ thời cơ cứu được rất nhiều người.”
Yết hầu Nạp Ngõa kịch liệt dao động lên xuống, nhưng cũng không biết mình phải nói cái gì, cuối cùng được Diệp Cẩn đỡ dậy đưa về khoang thuyền.
Để nghênh tiếp Nạp Ngõa, hầu như toàn bộ dân chúng có trong thành đều bị Niếp Viễn Sơn gom lại đưa tới bờ biển, sau vụ nổ, trong thành cũng mất đi hơn phân nửa số người, chỉ còn lại lão ấu và phụ nhân yếu nhược, cùng với một ít nam tử trẻ tuổi do chưa tới kịp hoặc may mắn không bị thương. Trác Vân Hạc phái ra một chi quân đội tới các đảo quốc lân cận thu mua thảo dược, lại tìm khoảng đất trống trong thành dựng lên một dãy phòng ốc, đưa tất cả những người bị thương vào, bận rộn tới tận đêm khuya mới an trí xong phân nửa.
” Quốc chủ.” Diệp Cẩn đỡ Nạp Ngõa dậy: ” Về nghỉ ngơi trước đi.”
” Ta lên bờ xem một chút.” Sắc mặt Nạp Ngõa trắng bệch, đẩy tay hắn ra gắng gượng đứng dậy.
” Có Thiên Phong ở đó rồi, hắn sẽ xử lý ổn thỏa dân chúng bị thương.” Diệp Cẩn nói: ” Tâm tình của dân chúng lúc này đang rất kích động, lại không biết rõ chân tướng, nếu quốc chủ lên bờ sẽ khó tránh khỏi bị bọn họ ngộ thương.”
Nạp Ngõa nói: ” Xảy ra thảm án như vậy, ta làm sao có thể chỉ biết trốn ở phía sau?”
” Đây cũng không phải là trốn, chỉ là đối sách tạm thời mà thôi.” Diệp Cẩn nói: ” Lúc này số lượng Sở quân có thể lên bờ cũng có hạn, mỗi binh mỗi tốt đều dùng để che chở dân chúng, nếu lại phải rút ra một chi quân đội trong số đó tới bảo hộ quốc chủ thì chắc chắn sẽ bở lỡ thời cơ cứu được rất nhiều người.”
Yết hầu Nạp Ngõa kịch liệt dao động lên xuống, nhưng cũng không biết mình phải nói cái gì, cuối cùng được Diệp Cẩn đỡ dậy đưa về khoang thuyền.
Để nghênh tiếp Nạp Ngõa, hầu như toàn bộ dân chúng có trong thành đều bị Niếp Viễn Sơn gom lại đưa tới bờ biển, sau vụ nổ, trong thành cũng mất đi hơn phân nửa số người, chỉ còn lại lão ấu và phụ nhân yếu nhược, cùng với một ít nam tử trẻ tuổi do chưa tới kịp hoặc may mắn không bị thương. Trác Vân Hạc phái ra một chi quân đội tới các đảo quốc lân cận thu mua thảo dược, lại tìm khoảng đất trống trong thành dựng lên một dãy phòng ốc, đưa tất cả những người bị thương vào, bận rộn tới tận đêm khuya mới an trí xong phân nửa.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook