Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 1: Hải Vương Tế 1
Vận mệnh là kết thúc, mà cũng là khởi đầu.
Giữa đại dương bao la vô tận, dưới bầu trời đêm diễm lệ, một siêu cự hạm được xưng tụng là kỳ tích đang rẽ sóng rẽ gió, uy dũng như một con mãnh thú đạp mây xé biển.
"Chúc mừng vương tử, vương phi! Lần này hồi quốc là có thể kế thừa đại thống, thời đại phục hưng Vương quốc Cagliari của chúng ta sắp đến rồi!" Ma pháp sư cung đình Marton vô cùng hân hoan. Đây chính là luồng ánh sáng mà Vương quốc Cagliari đã khắc khoải đợi mong từ lâu.
Đại hoàng tử Alexander cũng mừng rỡ không kém. Phóng tầm mắt ra mặt biển mênh mông, những tháng ngày làm con tin của hắn một đi không trở lại, chương sử mới rốt cuộc đã mở ra. Hắn muốn thống nhất đại lục, sau đó chinh phục Hải tộc, kiến lập một vương triều vĩ đại nhất.
Chính nhờ từng làm con tin mà dã tâm, khát vọng, sự nhẫn nhịn và tầm nhìn của hắn bỏ xa những quân vương tầm thường.
Khác với vương tử, ánh mắt vương phi lại đong đầy nơi đứa trẻ trong lòng, trên đời này chẳng có gì quan trọng bằng một sợi tóc của con nàng. Gương mặt kiều diễm chốc chốc lại phảng phất thứ tình mẫu tử thiêng liêng. Đồ bá nghiệp của đàn ông, nàng vốn không thiết bận tâm.
Mười năm đằng đẵng làm con tin, giờ rốt cuộc cũng được trở về. Phụ vương hắn đã chế tạo ra pháo đài trên biển có khả năng kháng ma vô địch này, đúng là một thần tích ngoài sức tưởng tượng. Ngày sau dù là Hải tộc cũng phải kiêng dè ba phần. Kỷ nguyên của Cagliari sẽ từ chính đôi bàn tay hắn dựng lên.
"Vương phi cứ yên tâm, ta sẽ biến con trai chúng ta thành người rực rỡ nhất trên đại lục này!" Vương tử dõng dạc nói, trong ánh mắt nhìn con là cả một bầu tương lai rộng mở.
Mọi thứ vốn đang ngập tràn niềm vui, bỗng nhiên, mặt biển đêm chợt bừng sáng, giữa không trung đột ngột xuất hiện thêm năm vầng trăng, sáu ánh trăng tức thì nhuốm lên bầu trời một luồng sáng huyễn hoặc, còn biển cả thì cất lên những tiếng gầm thấp như một con dã thú đang cuồng nộ.
Tất thảy đều bị cảnh tượng dị thường này làm cho khiếp vía. Ma pháp sư cung đình Marton sắc mặt tái nhợt, lẩm bẩm: “Ngũ Tinh Liên Châu, Ngũ Tinh Liên Châu, vậy mà thực sự tồn tại, lời tiên tri bắt đầu rồi...”
Đại dương chẳng buồn đoái hoài thấu hiểu lòng người. Những con sóng khổng lồ cuồn cuộn liên tiếp dội thẳng vào thân tàu, cao đến hơn hai mươi mét. Titania, đệ nhất chiến hạm của đại lục, từng được mệnh danh là vĩnh viễn không chìm, nay rung lên bần bật. Trận pháp phòng ngự ma pháp trên thân hạm lóe lên thứ ánh sáng chói lọi, trận pháp này được hàng trăm ma pháp sư hợp lực khắc nên, khả năng phòng ngự trước ma pháp hệ thủy thuộc hàng đệ nhất đại lục, nhưng lúc này xem ra cũng đã hơi lực bất tòng tâm.
Đối thủ của họ không phải là ma pháp sư của Thủy tộc, mà là biển cả vô tận, cùng sức mạnh vĩnh hằng và vô địch của mẹ thiên nhiên.
Chẳng mấy chốc, nguồn năng lượng khổng lồ đã đánh cho trận pháp phòng ngự ma pháp chao đảo, người trên tàu cũng đã nhận ra tình cảnh của bản thân. Thế nhưng giữa biển khơi mênh mông, đến cả một đại ma pháp sư cũng chẳng có cơ may sống sót, tiếng khóc than, cảnh hỗn loạn, cùng tiếng giông bão gầm rít, tất cả chính là chủ đề lúc này.
Marton dù sao cũng là một ma pháp sư đứng trong top ba của Ma Pháp Công Hội trên đại lục, bấy giờ người có thể giữ được bình tĩnh chỉ có ông. Đó là điều kiện tiên quyết của một ma pháp sư, ông biết ranh giới giữa sự sống và cái chết lúc này chỉ mỏng như sợi chỉ.
"Pháp sư, xin ngài hãy đưa vương nhi đi! Chúng ta không còn hi vọng nữa rồi, xin ngài nhất định phải đưa nó rời khỏi đây an toàn!" Đại hoàng tử Alexander lảo đảo túm lấy áo pháp sư, tuy hắn cũng là một đấu sĩ cấp cao, nhưng trong hoàn cảnh này cũng không còn mảy may cơ hội sống sót. Chỉ có ma pháp sư mới có thể, mà Marton lại là ma pháp sư hệ phong mạnh nhất đại lục.
Mọi hoài bão đều thành bọt nước, niềm hy vọng duy nhất của vương tử và vương phi chỉ là huyết mạch của mình có thể sống sót, mà ở đây, chỉ có Marton là đủ năng lực đó.
Gần như không kịp để nói thêm lời thừa thãi, chiếc Titania vững chãi khiến các vị thần cũng phải thở dài này đã chia năm xẻ bảy. Con người rơi xuống biển không cách nào chống cự, thi thoảng có vài ma pháp sư muốn dựa vào ma pháp để giữ thân mình, song chỉ chớp mắt đã bị sóng dữ nuốt chửng.
Đứng trước thứ sức mạnh vĩ đại và tàn khốc này, mọi sự chống đối đều là vô ích.
Có lẽ ông trời thực sự nhẫn tâm, cuồng phong bão táp cùng những con sóng khổng lồ dường như vẫn chưa đủ, từng tia sét xé toạc bầu trời phóng thẳng về phía Titania, âm thanh chấn động đinh tai nhức óc làm cho mọi thứ xung quanh tan vỡ, bên tai chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Trong tâm trí của một đại ma pháp sư như Marton chỉ còn đọng lại một suy nghĩ duy nhất, đó là bảo vệ sinh mạng đứa trẻ sơ sinh trong lồng ngực mình, nó là niềm hy vọng duy nhất của vương quốc, là người thừa kế duy nhất, thật khó hình dung một Vương quốc Cagliari mất đi người kế vị sẽ trở nên như thế nào.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook