Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 2: Hải Vương Tế 2
Bao nhiêu tinh hoa ma pháp hệ phong một đời của Pháp Sư Marton đã được phát huy đến tận cùng. Ông biết phản kháng là vô ích, chỉ có thể thuận theo sức mạnh của tự nhiên. Titania dưới chân đã chìm phân nửa, thế nhưng ánh mắt của vương tử và vương phi lại khắc sâu vào tâm khảm ông.
Tại sao lại như vậy, tại sao chứ!
Thần linh ơi, thật quá bất công. Vương tử đã nếm mật nằm gai mười năm, mắt thấy sắp thành công, thế mà đổi lại chỉ là cái chết, một cái chết vô nghĩa.
Trời cao không nhỏ lệ, sáu vầng trăng trên không trung bắt đầu xích lại gần nhau, sức mạnh của cơn bão càng trở nên hung bạo, Titania đã chìm nghỉm trong vùng biển mênh mông, chỉ còn lại một bóng người nhỏ bé đang né tránh sự tấn công của bão tố giữa không trung.
Mặc dù nương nhờ sức mạnh của bão táp, nhưng ma lực của ông vẫn đang suy giảm nghiêm trọng. Đáng sợ quá, nghiên cứu ma pháp suốt bốn mươi năm nay, đây là lần đầu tiên ông tận mắt chứng kiến một thứ sức mạnh khổng lồ đến vậy. Từng tia chớp sượt ngang qua người họ, nếu không phải chiếc áo choàng ma pháp trên người Marton là một thần vật có sẵn ma pháp né tránh cực mạnh, họ không bị gió lốc xé toạc thì cũng bị sét đánh nát bấy.
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu. Marton cảm thấy ý thức của mình đang mờ dần. Một trận cuồng phong quét qua, đứa trẻ rời khỏi tay ông, bị gió lốc cuốn lên không trung. Không hề có tiếng khóc la, bởi ở tâm bão này, mọi âm thanh đều đã vô nghĩa.
Ngay lúc này, sáu mặt trăng trên bầu trời lại bất ngờ hợp nhất thành một. Cả khoảng không nháy mắt sáng rực như ban ngày, dường như mọi thời gian và không gian đều ngưng trệ. Mọi thứ trong chớp mắt đều dừng lại. Marton thậm chí có thể nhìn thấy những giọt nước xung quanh, cùng hình thù của nguyên tố phong. Trong thoáng chốc, nút thắt suốt năm năm trời cứ thế được tháo gỡ. Thế nhưng sự chú ý của ông không đặt ở đó, mà là ở đứa trẻ kia, một đứa trẻ mới tròn một tuổi, không sợ hãi, không hoảng loạn, không khóc lóc, nó đang cười.
Đúng vậy, Marton vậy mà lại nghe được tiếng cười vô cùng rạng rỡ. Đứa trẻ này đang vẫy tay về phía Thần Nguyệt trên không trung, bàn tay nhỏ bé trắng ngần yếu ớt cứ đưa ra với với lấy, tựa hồ như vầng Thần Nguyệt được dung hợp từ Ngũ Tinh Liên Châu kia là một chiếc bánh kem thơm ngon vậy. Gió lốc không xé nát nó, mà giống như một chiếc nôi trẻ em mềm mại đang dịu dàng nâng niu.
Đột nhiên, từ phía chân trời, những tia chớp giáng thẳng vào đứa trẻ lơ lửng trên không. Đại pháp sư nhất thời giận dữ trợn trừng hai mắt, thế nhưng cơ thể lại cứng đờ, chỉ có thể bất lực trừng mắt nhìn sấm sét bổ thẳng vào tiểu vương tử.
Một tia, hai tia, ... sáu tia.
Lúc này, bầu trời lại bất ngờ chìm vào màn đêm tĩnh mịch, cơn bão dường như chưa từng xảy ra, mọi thứ lại trở nên bình yên. Mới đó sóng to gió lớn, giờ lại phẳng lặng như mặt hồ. Đứa trẻ trên không trung bỗng mất đi điểm tựa, rơi tự do xuống biển khơi.
Marton thét lên một tiếng phẫn nộ, nguyên tố trên người bùng nổ, mái tóc vốn nửa đen nửa trắng lập tức bạc trắng. Nguyên tố phong cuồng bạo biến thành một bàn tay vô hình nâng đứa trẻ lên, rồi chầm chậm bay về phía vị pháp sư.
Pháp sư chầm chậm ôm lấy đứa trẻ, dù thế nào đi nữa cũng phải để nó sống tiếp, nó chính là hy vọng của nhân dân Cagliari!
Trong khoảnh khắc chạm vào đứa trẻ, trên mặt đứa trẻ chợt nở nụ cười nhàn nhạt, bàn tay nhỏ bé trắng nõn khẽ chạm vào vị đại pháp sư, một luồng năng lượng cuồn cuộn truyền đến, không thể cưỡng lại.
Ầm một tiếng, mọi thứ chìm vào màn đêm tăm tối.
Tõm, tõm, đó là tiếng vật thể rơi xuống biển, như thể còn xen lẫn cả tiếng cười trong trẻo của một đứa trẻ...
Năm một ngàn ba trăm bảy mươi hai lịch Lục địa Maya, chân trời xuất hiện dị tượng Ngũ Tinh Liên Châu hiếm thấy, đi kèm với đó là những thần tích hiếm có. Nhưng đó không phải là lý do khiến người đời ghi nhớ nó, mà chính là sự xuất hiện của kỳ cơ mà nhà tiên tri vĩ đại Maya đã đoán trước. Đồng thời, sáu đại Hải tộc cũng đồng loạt phát động các cuộc tấn công nhắm vào các vương quốc trên đại lục, trận chiến diễn ra ác liệt. Người của Hải tộc chẳng rõ vì sao lại có được năng lực chiến đấu trên cạn trong khoảng thời gian dài.
Cuộc chiến kéo dài ròng rã tám năm trời, cả hai bên đều tổn thất nặng nề. Thủy tộc sở hữu quân đoàn ma pháp hệ thủy hùng mạnh, lại có một hậu phương vững chắc, khi họ sở hữu cả khả năng tác chiến trên đất liền, phe nhân loại lập tức rơi vào thế khốn cùng. Cùng thời điểm đó, một số chủng tộc nhỏ trên đại lục cũng bắt đầu nổi loạn, nhưng Thủy tộc dẫu sao cũng là Thủy tộc, khả năng chiến đấu cũng như thích nghi của họ vẫn không thể sánh bằng nhân loại. Trong hai năm cuối của cuộc chiến, nhân loại dưới sự dẫn dắt của hai đại vương quốc là Đế quốc Ottoman và Vương quốc Cagliari, với khí thế bẻ gãy thân khô đã đánh đuổi Thủy tộc về lại biển khơi, song trước đại dương mênh mông, con người vẫn hoàn toàn bất lực.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook