Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 115: Hải Vương Tế 115
Giới quý tộc thường có thú vui tao nhã là xem các trận giác đấu, đôi khi còn cá cược thêm chút tiền cho thêm phần kích thích. Đương nhiên, không thiếu những trận chiến đẫm máu giữa các loài hải yêu với nhau. Ngay tại vương thành Mỹ Nhân Ngư cũng có một cái Đấu trường khổng lồ với sức chứa lên tới gần một trăm ngàn người. Tuy nhiên, nếu lượng khán giả quá đông và ồn ào, những con hải yêu hùng mạnh cũng sẽ bị hoảng sợ mà từ chối chiến đấu. Thế nhưng, tình cảnh hiện tại của nhóm Caesar lại hoàn toàn trái ngược. Bọn họ đang bị bao vây bởi vô số hải yêu, một số lượng khổng lồ đến mức "trong ba lớp, ngoài ba vòng" cũng không đủ để miêu tả. Phải nói là chúng lấp đầy toàn bộ không gian ba chiều xung quanh họ. Hàng ngàn, hàng vạn cặp mắt với đủ mọi hình thù kỳ dị đang chằm chằm nhìn vào họ, tạo thành một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ kinh khủng đè nặng lên từng nơ-ron thần kinh.
Mang thân phận là công chúa của Tộc Hải Long kiêu hãnh, thế nhưng sự kiên định và lòng dũng cảm thường ngày của Elena lúc này cũng bay biến sạch sẽ. Có lẽ chính sự hiện diện của Caesar bên cạnh đã khiến nàng cho phép bản thân được trở nên yếu đuối hơn một chút. Chút sức lực tàn tạ còn sót lại lúc này của nàng đều dồn hết vào việc bám chặt lấy một bên cánh tay của Caesar. Phía bên kia, Isa cũng đã sớm "xí" chỗ. Hai cô gái vốn luôn mạnh mẽ giờ đây đã sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, chẳng thể thốt nên lời.
... Thử tưởng tượng, nếu cái binh đoàn hải yêu với số lượng và đẳng cấp khủng khiếp này mà tràn ra khỏi vùng biển này, thì chắc chắn đó sẽ là một thảm họa mang tính hủy diệt đối với toàn bộ Hải tộc. Chẳng ai có thể lý giải nổi tại sao nơi này lại quy tụ một lượng lớn hải yêu đến vậy. Những con hải yêu thường thấy ngoài kia đa phần chỉ loanh quanh ở cấp năm trở xuống, thế nhưng ở cái chốn quỷ quái này, cứ vơ đại một nắm cũng toàn là hàng cấp tám đổ lên. Còn những con siêu giai hải yêu thì nhiều vô kể, đủ mọi chủng loại, đủ mọi hình dáng kỳ dị.
Lúc này, trong đầu bọn họ thậm chí còn chẳng còn tâm trí đâu mà thắc mắc xem tại sao lũ hải yêu này lại không xông vào xé xác họ. Phản xạ duy nhất hiện tại là cố gắng đớp lấy từng ngụm nước biển để thở, bọn họ sắp nghẹt thở đến nơi rồi.
"Chào mừng mọi người đến với địa bàn của tôi — Thảo Cầm Viên Bermuda." Caesar mỉm cười trêu đùa, cố gắng xua tan đi bầu không khí căng thẳng nghẹt thở. Hai cánh tay của y lúc này đã bị bấu víu đến mức tê rần mất cảm giác. Cũng may là Elena chưa vô thức tung ra Dragon Qi, nếu không thì e rằng cánh tay của y đã gãy lìa từ lâu rồi.
Giữa cái bầu không khí im ắng đến rợn người ấy, giọng nói đùa cợt của Caesar vang lên một cách đầy lạc lõng. Trái tim của mọi người đều thót lên một nhịp, thầm than trong bụng: Tiêu đời rồi!
Tuy nhiên, bầy hải yêu xung quanh vẫn cứ lững lờ bơi lội, không có dấu hiệu tản ra, nhưng cũng tuyệt nhiên không hề phát động tấn công. Nhịp thở của bốn người phía sau dần trở nên dồn dập, hổn hển hơn. Đúng lúc đó, con Pique đang bị treo lủng lẳng trên thắt lưng cũng cắn đứt sợi dây, thoát ra ngoài. Nó hớn hở phun ra một chuỗi bọt nước rồi cứ thế lao thẳng vào giữa bầy hải yêu hung tợn. Nhìn cái điệu bộ hưng phấn tột độ của nó, trông chẳng khác nào một đứa trẻ vừa được trở về nhà.
Isa và Elena hoảng hốt vươn tay định chộp nó lại, nhưng vì quá sợ hãi nên động tác trở nên lóng ngóng, vụng về. Pique đã nhanh như chớp lỉnh mất hút. Nó bơi tung tăng khắp nơi, thoắt cái đá vào con hải yêu này một cái, thoắt cái lại giẫm lên lưng con kia một cái, cái mông tròn ủm cứ húc lung tung khắp mọi nơi, bọt nước sung sướng nhả ra bay lả tả.
Thế nhưng, bầy hải yêu vẫn dửng dưng không hề có ý định tấn công, mặc kệ cho cái sinh vật bé xíu ấy làm loạn.
"... Nơi này... là nhà của anh sao?" Giọng Jebe khàn đặc, khô khốc.
"Haha, đúng vậy. Bọn chúng đều là cư dân ở đây cả. Cơ mà mọi người tốt nhất là đừng rời xa tôi quá, nếu không thì hậu quả vẫn khó lường lắm đấy."
Bằng nhãn lực của mình, Caesar có thể dễ dàng nhận ra thái độ thù địch và sự cảnh giác cao độ mà bầy hải yêu đang dành cho nhóm Kao. Nhớ lại ngày xưa, ngay cả Lão đầu tử Marton cũng phải mất một khoảng thời gian dài sống chung với Caesar thì lũ hải yêu này mới dần chấp nhận và ngừng tấn công ông. Nếu không có y đứng ra bảo lãnh, thì dù có là Ma đạo sĩ đi chăng nữa cũng sẽ bị chúng xé xác gặm nhấm đến mức chẳng còn lấy một mẩu xương vụn.
"Anh... ý anh là, chỉ cần chúng tôi rời khỏi anh, bọn chúng sẽ lập tức xông vào cắn xé chúng tôi sao?" Giọng Isa mềm nhũn, rên rỉ như người ốm. Thương nhân thì phải sẵn sàng mạo hiểm vì lợi nhuận, nhưng cái vụ mạo hiểm không mảy may thấy một đồng lợi lộc nào lần này, nàng thực sự chẳng hiểu mình dấn thân vào đây để làm cái quái gì nữa.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook