Hải Vương Tế (100đ/C)
-
Chapter 153: Hải Vương Tế 153
Nhưng... nàng có thực sự thành công không?
...
Khi Caesar từ từ mở mắt ra, hình bóng duy nhất hiện hữu trong tâm trí y lúc này là Elena. Nỗi khao khát được gặp nàng trào dâng mãnh liệt đến mức không thể nào kìm nén được. Trong phút chốc, y lờ mờ thấy Elena đang thực sự ngồi ngay trước mặt mình.
Caesar chậm rãi đứng dậy. Thường ngày, cả hai đều cố gắng chôn giấu tình cảm sâu kín trong lòng, bởi họ hiểu rằng giữa họ còn quá nhiều rào cản không thể vượt qua. Y không muốn làm nàng phải khó xử. Nhưng lúc này, ngay khoảnh khắc này, y không muốn kìm nén nữa, ít nhất y cũng phải nắm giữ trọn vẹn lấy giây phút này.
Sự áp sát đột ngột của Caesar khiến Clara vô cùng bối rối. Nàng rõ ràng nhận thấy sự bất thường trong ánh mắt của y. Ánh mắt sâu thẳm, rực lửa đó khiến nàng có chút hoảng sợ. Nàng muốn bỏ chạy nhưng đã quá muộn, với thân thủ của nàng làm sao có thể so bì được với Caesar. Hơn nữa, đôi chân nàng lúc này dường như đã cắm rễ xuống sàn, không thể nhúc nhích.
Chẳng biết từ bao giờ, Caesar đã áp sát ngay trước mặt nàng. Và đây là lần đầu tiên trong đời, nàng được một người đàn ông vòng tay ôm trọn vào lòng.
"Anh rất nhớ em, thực sự rất nhớ em."
Giọng Caesar trầm ấm, chan chứa một tình cảm sâu đậm đến mức Clara có thể cảm nhận rõ rệt từng rung động trong đó. Trái tim nàng đập liên hồi, dồn dập đến mức nghẹt thở. Nàng không thể thốt nên lời, cũng chẳng biết phải diễn tả cái cảm giác kỳ lạ đang dâng trào trong lòng mình lúc này là gì.
Đúng lúc đó, Caesar cũng dần lấy lại được nhận thức... Khoan đã, chỗ này hình như là vương cung mà. Và người duy nhất có quyền bước vào căn phòng này chỉ có Công chúa Clara. Vậy... cái cô gái xinh đẹp đang nép chặt trong vòng tay mình lúc này là ai?
Xoẹt~~~
Mồ hôi lạnh của Caesar túa ra như tắm. Hải Thần ơi, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này!
Y cúi đầu nhìn xuống, liếc nhanh một cái... Thôi xong! Quả đúng là Công chúa Clara thật. Vị tiểu công chúa xinh đẹp này lúc này đang ngoan ngoãn nép gọn trong vòng tay y như một con mèo nhỏ. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, hàng mi cong vút khẽ rung động, trên gương mặt kiều diễm hoàn mỹ kia đang ửng lên hai rặng mây hồng.
Tại sao Elena lại biến thành Clara thế này?
Lẽ nào Hải Thần đang cố tình trêu đùa y sao!
So với thái độ ngoan ngoãn, phối hợp của Clara lúc này, Caesar thà bị nàng ta lôi ra đánh cho một trận nhừ tử còn hơn. Giờ phải làm sao đây? Nếu vội vàng đẩy nàng ra, chắc chắn mọi chuyện sẽ càng rắc rối hơn. Nhưng cứ ôm ấp thế này thì hậu quả lại càng thảm khốc.
Thú thật, ôm một vị công chúa xinh đẹp tuyệt trần thế này trong lòng, là đàn ông thì ai mà chẳng xao xuyến. Nhưng sự rung động đó hoàn toàn khác với tình yêu, giỏi lắm thì cũng chỉ là lòng thương hoa tiếc ngọc mà thôi. Không được, phải mau chóng nghĩ cách giải quyết cái tình huống trớ trêu này mới được.
"Cái khó ló cái khôn" xưa nay vốn là sở trường của Caesar, và lần này cũng không ngoại lệ.
Y từ từ buông Clara ra, loạng choạng lùi lại vài bước, rồi đưa tay đập đập liên tục vào đầu mình, giả vờ ngơ ngác: "A, đồng học Clara, cô đến rồi à. Vừa rồi có chuyện gì xảy ra vậy? Hình như tôi vừa nghe thấy một khúc tiên âm tuyệt diệu từ chín tầng mây vọng xuống thì phải."
Clara cũng choàng tỉnh khỏi cơn bối rối, say đắm ban nãy. Con gái dù sao cũng da mặt mỏng hơn: "Không... không có gì. Tôi cũng vừa mới tới thôi, tiện miệng ngân nga vài câu ấy mà. Sao nào, nghe hay chứ?"
"Chưa từng nghe bài hát nào hay đến vậy! Quả nhiên tiếng hát của tộc Mỹ Nhân Ngư danh bất hư truyền."
"Đương nhiên rồi. Bổn công chúa là đệ nhất ca sĩ của nhân ngư tộc đấy nhé. Được nghe tôi hát độc quyền là vinh hạnh lớn nhất đời anh rồi đó!" Clara đã khôi phục lại phong thái kiêu kỳ thường ngày, đắc ý khoe khoang.
"Khụ khụ, đồng học Clara, nếu tôi đã trở thành gia sư của cô rồi, thì lẽ ra cô phải gọi tôi là Caesar lão sư mới phải phép chứ nhỉ?"
...
"Anh cũng trạc tuổi tôi thôi, mắc mớ gì phải gọi là lão sư. Chuyện này tự hai chúng ta hiểu với nhau là được rồi." Clara dứt khoát từ chối. Gọi là lão sư á? Thế thì chẳng hóa ra sau này nàng phải nhất nhất nghe lời y sao.
Caesar thừa hiểu y tuyệt đối không được nhượng bộ cái đặc quyền này, nếu không thì những chuỗi ngày làm gia sư sắp tới chắc chắn sẽ vô cùng thê thảm: "Thế này đi, chúng ta thỏa hiệp nhé. Trong giờ học, cô bắt buộc phải gọi tôi là lão sư. Còn ngoài giờ học thì tùy cô muốn gọi sao cũng được, chịu không?"
Đôi mắt to tròn, xinh đẹp của Clara khẽ đảo một vòng, rồi nàng nở một nụ cười ngọt ngào, dịu dàng gật đầu đồng ý.
"Tốt. Nếu đã thỏa thuận xong, vậy thì ngày mai chúng ta sẽ chính thức bắt đầu khóa học. Hôm nay coi như là buổi làm quen địa hình đi."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook