Hải Vương Tế (100đ/C)
Chapter 154: Hải Vương Tế 154

Sẵn sàng

Caesar lúc này chỉ muốn nhanh chóng chuồn khỏi đây. Tâm trạng y hiện tại hoàn toàn không thích hợp cho việc giảng dạy. Hơn nữa, y vẫn chưa nghĩ ra phương pháp nào để dạy võ thuật cho một mỹ nhân ngư cả, cái này chẳng khác nào "đàn gảy tai trâu".

Clara rõ ràng cũng chẳng còn tâm trí nào để học hành, nên cũng không làm khó dễ gì thêm. Caesar nhanh như chớp tẩu thoát khỏi vương cung. Từ đằng xa, y lờ mờ nghe thấy giai điệu du dương ban nãy lại cất lên.

---

Mỗi khi muốn ở một mình tĩnh tâm, Caesar thường thích tìm đến những rạn tảo biển. Nhưng kể từ lần ngoi lên khỏi mặt nước dạo trước, y lại càng khao khát được ngắm nhìn khung cảnh bầu trời bao la trên biển hơn.

Y ngồi lặng lẽ một mình trên một mỏm đá ngầm, ngước nhìn vầng Thần Nguyệt đang treo lơ lửng trên không trung. Tâm trí y lúc này vô cùng trống rỗng, không muốn suy nghĩ bất cứ điều gì. Dường như có một sợi dây liên kết thần bí nào đó đang hiện hữu giữa y và Thần Nguyệt. Một luồng ánh sáng nhàn nhạt đang phát ra từ cơ thể Caesar. Nếu tinh mắt quan sát, sẽ nhận ra thứ ánh sáng đó giống hệt như ánh sáng của Thần Nguyệt.

Một lúc lâu sau, Caesar mới bừng tỉnh khỏi trạng thái trầm mặc. Cơ thể y không hề cảm thấy chút mệt mỏi nào, ngược lại tinh thần còn vô cùng phấn chấn. Nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên cao, Caesar vô thức đưa tay lên như muốn nắm lấy một thứ gì đó, rồi lại bật cười. Chính bản thân y cũng chẳng hiểu nổi tại sao mình lại làm ra cái hành động ngớ ngẩn đó.

Đang định quay người trở về, Caesar đột nhiên cảm nhận được một luồng sức mạnh dao động dữ dội từ mặt biển phía xa, kèm theo đó là những âm thanh huyên náo hỗn loạn. Chắc chắn là có đánh nhau!

Không kiềm chế được sự tò mò, Caesar lập tức lao vút về phía phát ra âm thanh với một tốc độ kinh hồn. Bằng linh cảm của mình, y đoán chắc đó không phải là Hải tộc. Người Hải tộc rất hiếm khi ngoi lên mặt biển để đánh nhau, trừ phi là giao chiến với nhân loại. Nhưng hiện tại, mối quan hệ giữa hai tộc đang trong giai đoạn hòa hoãn để phục hồi, sẽ không dễ dàng khai mào chiến tranh. Hơn nữa, tất cả các thương thuyền của nhân loại khi tiến vào vùng biển này đều đã nộp thuế hàng hải đầy đủ rồi.

Khi Caesar tiến lại gần, y phát hiện ra suy đoán của mình đã đúng. Đó không phải là Hải tộc, mà là nhân loại. Đây là lần thứ ba trong đời y nhìn thấy con người. Lần đầu tiên là sư phụ Marton, lần thứ hai là Long Kỵ Sĩ Stilaya, và đây là lần thứ ba. Không phải một người, mà là một đám người. Có hai hạm đội tàu đang kịch chiến ác liệt trên biển.

Một bên rõ ràng là thương thuyền của một vương quốc nhân loại nào đó, trên cột buồm treo hai lá cờ: một lá cờ của quốc gia họ, là lá cờ còn lại là giấy thông hành chứng nhận đã nộp thuế hải trình. Còn hạm đội bên kia thì... trông có vẻ rách nát, tồi tàn hơn, và tất cả đều giương cao lá cờ hình đầu lâu xương chéo.

Caesar biết bọn này. Chúng là hải tặc! Một phiên bản trên bờ của bọn hải tặc dưới đáy biển. Chỉ khác ở chỗ, hải tặc trên biển là nhân loại, còn hải tặc dưới đáy biển là Hải tộc. Việc đóng thuế hải trình chỉ đảm bảo cho các tàu buôn không bị Hải tộc tấn công, còn bọn hải tặc này là nhân loại, nên không nằm trong phạm vi quản lý của Hải tộc.

Thực chất, đây chính là một chiêu trò "ném đá giấu tay" của Hải tộc. Đám hải tặc này hầu hết đều lấy các hòn đảo làm căn cứ địa. Nếu không được sự "mắt nhắm mắt mở" của Hải tộc, thì bọn chúng đã sớm bị đánh chìm xuống đáy biển làm mồi cho cá từ lâu rồi. Cái trò "dĩ di chế di" (dùng kẻ thù trị kẻ thù) này khiến cho các vương quốc nhân loại chỉ còn biết ngậm bồ hòn làm ngọt, không kêu ca được nửa lời. Ai biểu trong nội bộ của bọn họ sinh ra mấy cái loại cặn bã này cơ chứ.

Tàu của hải tặc tuy bề ngoài cũ nát, chắp vá, nhưng lại được trang bị vũ khí tận răng, vô cùng thực dụng trong chiến đấu. Trái lại, các tàu buôn tuy bề thế, kiên cố và lộng lẫy hơn, nhưng do chủ yếu dùng để chở hàng hóa nên hệ thống vũ khí phòng thủ lại thưa thớt hơn rất nhiều.

Theo quan sát của Caesar, hai bên đang trong thế giằng co ngang ngửa. Những cơn mưa tên liên tục trút xuống từ cả hai phía. Cung tên là một trong những loại vũ khí tấn công tầm xa được nhân loại ưa chuộng nhất, và chúng thực sự có tính sát thương rất cao trong những trận thủy chiến.

Chất lượng vũ khí bên phía tàu buôn rõ ràng nhỉnh hơn hẳn. Trong số những cơn mưa tên đó còn pha trộn một lượng lớn ma pháp tiễn. Đáng tiếc là hiện tại khoảng cách giữa hai bên vẫn chưa nằm trong tầm bắn hiệu quả của ma pháp trận, nên họ chỉ có thể dùng cung tên để chống trả. Dù vậy, những ma pháp tiễn này cũng đã gây ra thiệt hại không nhỏ cho đội tàu hải tặc. Dù cho những cánh buồm đã được xử lý bằng hóa chất chống cháy, nhưng chúng vẫn rất dễ bị bắt lửa.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...