Hải Vương Tế (100đ/C)
Chapter 49: Hải Vương Tế 49

Sẵn sàng

Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử, Caesar đã kích hoạt cuộn quyển trục truyền tống định vị. Đây là bảo bối do chính tay thầy Marton chế tạo, và đích đến không đâu khác chính là Vùng biển chết Bermuda. Chỉ cần về được đến đây, dẫu kẻ địch có là thiên binh vạn mã cũng chẳng phải sợ, bởi vì đây là lãnh địa bất khả xâm phạm của Caesar.

Khi ý thức lần nữa mơ màng trở lại, Caesar cảm thấy toàn thân như sắp sửa nổ tung thành từng mảnh, mí mắt nặng trịch như đeo ngàn cân. Hình bóng Elena thoáng lướt qua trong tâm trí, rồi y lại chìm vào cơn hôn mê. Đương nhiên, y cũng lờ mờ ý thức được rằng mình vẫn còn sống.

Lão đầu tử vẫn thường ba hoa rằng cái mạng của y còn dai hơn cả loài gián. Mặc dù Caesar chẳng biết "gián" rốt cuộc là cái giống quái vật gì. Nhưng nếu đã sống dai đến thế, thì chắc mẩm "gián" phải là một loài siêu ma thú cực kỳ vĩ đại, nghe đồn đã sinh tồn và truyền thừa được hàng vạn năm cơ mà. Nghĩ đến đây, y không khỏi nảy sinh lòng kính trọng vô bờ bến đối với loài sinh vật vĩ đại này, dĩ nhiên, đổi lại chỉ là một tràng cười phá lên của Lão đầu tử.

Lúc này, Caesar đang nằm bất động dưới đáy đại dương. Thế nhưng, trên cơ thể y đang dần tỏa ra một thứ ánh sáng sáu màu rực rỡ, chậm rãi bao bọc lấy toàn thân, trong đó thứ ánh sáng trắng là chói lòa và mạnh mẽ nhất. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất. Nếu có ai vô tình chứng kiến cảnh tượng lúc này, chắc chắn sẽ bị dọa cho tè ra quần mất. Vây quanh Caesar là vô số vòng tròn hải yêu, bọn chúng xếp thành từng hàng từng lối ngay ngắn tắp lự, đứng trang nghiêm hệt như đang chờ đợi một buổi duyệt binh.

Khi tỉnh lại lần thứ hai, tình trạng của Caesar đã khá hơn rất nhiều, ít nhất là tốt hơn cả trăm lần so với những gì y mường tượng. Cơ thể ngoài việc bủn rủn, rã rời không chút sức lực ra thì dường như chẳng có tổn thương nào đáng kể. Xem ra cái mạng của y quả thực đủ dai.

Thấy Caesar tỉnh lại, phần lớn hải yêu lập tức tản đi như ong vỡ tổ. Chỉ còn lại hai "kẻ" lưu lại. Một là con siêu giai hải quái bạch tuộc khổng lồ tộc Oken - Trảo Tử. So với thân hình đồ sộ của con siêu giai hải quái, thì cái thứ đang ngồi chễm chệ trên bụng Caesar lại nhỏ bé hơn rất nhiều. Một cái bụng trắng nõn nà căng tròn như quả bóng, trên lưng mọc một cặp cánh nhỏ xíu, hai chi trước ngắn tũn, hai chi sau thì có vẻ to khỏe hơn một chút. Cái miệng nó thỉnh thoảng lại nhả ra vài cái bọt nước. Bé Trảo Tử đang nắm chặt một cành cây nhỏ, không ngừng chọc chọc vào rốn Caesar.

... Phát nào cũng trúng phóc mục tiêu.

"Khụ, Trảo Tử, mang thằng em mày ra chỗ khác chơi đi, bụng tao sắp bị chọc thủng đến nơi rồi." Caesar cũng không hiểu nổi làm thế nào mà cái sinh vật nhỏ bé này lại có thể sinh tồn được giữa bầy hải yêu biến thái ngang dọc thế này, nhưng cái thứ nhỏ xíu này đã xuất hiện ở đây từ rất lâu rồi.

Trảo Tử làm sao mà hiểu được tiếng người. Nó chỉ ngoan ngoãn vươn một cái xúc tu ra, rồi dùng những cái xúc tu còn lại che kín đôi mắt khổng lồ của mình. Tám chín phần mười là nó đang tưởng Caesar bị đói. Hành động ngớ ngẩn đó khiến Caesar dở khóc dở cười. Xem ra ấn tượng mà y để lại cho bọn chúng quả thực chẳng tốt đẹp gì cho cam.

Hồi phục được chút sức lực, Caesar lảo đảo bước về phía ngôi nhà từng sống. Nhìn ngắm những món đồ vật thân thuộc, trong lòng y trào dâng vô vàn cảm xúc. Y mở chiếc vòng tay không gian ra. Đây chính là món đồ quan trọng nhất trên người y lúc này, là món quà mà Elena đã trao tặng. Không ngờ nó lại là một món bảo vật vô giá — vòng tay không gian. Mọi vật dụng của y đều được cất giữ trong đó. Y lấy ra một chút thức ăn.

Đã bao năm rồi y chưa động đến món xúc tu bạch tuộc nướng.

Choáng váng... cái thứ tên là Pique kia sao lại chui vào đây được? Hơn nữa, kết giới cách ly nước ở đây dường như chẳng hề có chút tác dụng cản trở nào đối với nó.

Sinh vật nhỏ bé xoa xoa cái bụng tròn vo của mình, rồi lại chỉ chỉ vào đống thức ăn trên bàn, miệng kêu "Ngao ngao" vài tiếng, trông vô cùng đáng yêu.

Lúc này Caesar cũng đang cảm thấy khá cô đơn, có một sinh vật nhỏ bé làm bạn cũng tốt. Y chia cho Pique một chút thức ăn. Thế là một lớn một nhỏ bắt đầu cắm mặt cắm cổ càn quét đống đồ ăn chẳng màng đến hình tượng.

Cơm no rượu say, kẻ lớn nằm ườn trên giường, kẻ nhỏ nằm ườn trên người kẻ lớn.

---

...

"Này, đợi ba ngày rồi đấy, tên Caesar đó không phải là ngoẻo rồi chứ... Thôi, coi như tôi chưa nói gì." Nhìn thấy ánh mắt hình viên đạn phóng tới từ Đại tiểu thư Isa, Kao thức thời ngoan ngoãn ngậm chặt miệng lại.

Ba người bọn họ cũng đã phá vây thành công. Bọn họ đến vương thành Mỹ Nhân Ngư từ ba ngày trước, và kể từ lúc đó vẫn luôn cắm rễ tại cái quán rượu mạo hiểm giả này để đợi người. Tính khí của Kao tiên sinh vốn dĩ chẳng tốt đẹp gì, sau khi cậu ta tiện tay nện cho năm tốp người bầm dập, từ đó về sau cái góc của bọn họ trở thành khu vực cấm địa, chẳng kẻ nào dám ho he tới làm phiền nữa.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...