Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
Chapter 103: Hủ Thực Quốc Độ 103

Sẵn sàng

...

Để ăn mừng đội giao dịch thắng lợi trở về, tối đó căn cứ tổ chức giải Ma Sói lần thứ nhất tại sân sau. Trò chơi đơn giản nhưng không khí vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng suốt buổi.

7 giờ sáng hôm sau, Tiểu Đao gọi Lâm Vụ dậy, hai người vào kho lấy thùng nước, đòn gánh, vũ khí, đạn dược, thuốc men đi gánh nước. Điểm lấy nước gần nhất cách 1km, cả đi lẫn về là 2km. Mỗi lần hai người gánh được 4 thùng, tổng cộng phải đi 10 chuyến. Đi bộ 1km mất khoảng 10 phút, mỗi chuyến cả đi lẫn về mất 20 phút. Kết quả, Lâm Vụ và Tiểu Đao mất hai tiếng rưỡi để đổ đầy 4 lu nước. Do dọc đường gặp zombie cản trở nên thời gian lâu hơn dự tính của Thạch Đầu một chút, nhưng vẫn chấp nhận được. Một tuần hai lần, cũng không đến nỗi quá oải.

Lâm Vụ nhiều đồ chơi, từ chối yêu cầu đi làm ban ngày của Shana. Hắn cầm khẩu [Kẻ Im Lặng] chạy loạn trong căn cứ, coi Tô Thập, Thạch Đầu và Shana là kẻ địch giả tưởng để tập kích và bắn tỉa, khiến ba người phiền chết đi được. Bị đuổi, cuối cùng Lâm Vụ đành lủi thủi vác súng ra mép vực bắn zombie.

Lâm Vụ luôn tuân thủ quy tắc 3 phút, một phát súng tính một giây, bắn đủ 180 phát thì tính một phát nửa giây, thiếu thì tính tiếp. Thạch Đầu lười quản, với hỏa lực hiện tại của căn cứ, miễn là mức đe dọa không vượt quá 6 sao thì gã mặc kệ.

Tô Thập: "Đại ca, anh thấy Lâm Vụ có phải đàn ông không?"

Thạch Đầu: "Sao hỏi thế?"

Tô Thập: "Shana đang tập yoga ngoài mép vực kìa, xoạc chân uốn dẻo, dáng người bốc lửa thế kia. Em còn không kìm được liếc nhìn mấy lần, thế mà Lâm Vụ cứ cầm cái que củi chạy khắp căn cứ đuổi chuột."

Thạch Đầu: "Con trai mà, sớm muộn gì cũng sẽ nhận ra những thứ thú vị hơn. Ha ha, rồi sớm muộn gì cũng nhận ra đuổi chuột vẫn vui hơn."

Tô Thập nhặt rác, Thạch Đầu trực đài, Lâm Vụ nghịch súng, còn Shana? Cô cũng chán, tập yoga xong, đi dạo một vòng, rồi đứng bên mép vực hát một bài. Giọng ca thánh thót như chim sơn ca khiến lũ zombie đang đi dạo dưới vực cũng phải ngoái nhìn, tụ tập lại dưới chân vách đá, cố gắng trèo lên.

Lâm Vụ nghe thấy tiếng hát hay quá, chạy ra sân sau xem, giật mình thấy cả đống zombie bu bên dưới, liền nảy ra ý tưởng luyện [Tay Súng Nhanh]. Hắn hoàn toàn phớt lờ Shana đang nghiến răng ken két bên cạnh, hận không thể đá hắn xuống vực. Kể ra thì [Tay Súng Nhanh] thú vị hơn ngắm bắn nhiều: kéo thoi, hệ thống khóa mục tiêu, bóp cò, tỷ lệ headshot.

Bắn hết zombie dưới vực, Lâm Vụ bắt chước Shana ngửa cổ gào hai tiếng, chẳng dụ được con ma nào, đành quay sang nhờ Shana. Shana nể tình đồng đội, đành ra mép vực hét vài tiếng gọi zombie về. Đợi Lâm Vụ bắn hết zombie, quay lại tìm Shana thì Thạch Đầu bảo: "Tình nguyện đi làm thêm giờ rồi."

Lâm Vụ tấm tắc: "Phải nói là Shana tốt thật đấy."

"Ừ, ừ." Thạch Đầu chỉ vào bộ đàm trên tay, ra hiệu mình đang bận, xua tay đuổi Lâm Vụ đi chỗ khác chơi.

...

7 giờ 30 phút tối, ca ngày tan làm. Tại cổng nhà thờ, Thạch Đầu nắm tay Lâm Vụ, dặn dò như mẹ già: "Cậu muốn đạn, tôi đưa hết. Muốn giảm thanh, tôi cũng đưa hết. Muốn thuốc giảm đau, cầm cả lọ đi. Yêu cầu của tôi chỉ là không cần về sớm quá, trai đơn gái chiếc, đêm hôm khuya khoắt cứ đi dạo thoải mái, đúng không? Còn nữa, bộ đàm hạn chế dùng thôi nhé."

Lâm Vụ khịt mũi: "Đứa nào dùng bộ đàm đứa ấy làm cháu."

Thạch Đầu hài lòng: "An toàn là trên hết, đi đi. Shana, thuận buồm xuôi gió."

Shana ngồi trên xe máy giơ tay chào Thạch Đầu, Lâm Vụ leo lên yên sau: "Khoan, đổ xăng chưa?"

"Rồi."

"Mang bộ sửa xe chưa?"

"Rồi."

Đợi một lúc, Shana quay lại hỏi: "Còn gì nữa không?"

Lâm Vụ đáp: "Còn gì nữa đâu? Đi thôi!"

Bà đây muốn đổi ca!

Zombie ở trạm kiểm soát đã về container ngủ, xe máy dễ dàng vượt qua ngã tư, hướng thẳng về huyện lỵ. Dọc đường có chút nguy hiểm nhưng không đáng ngại, khó chịu nhất là Zombie Nổ. Xe máy đâm phải zombie thường, chỉ cần tài xế vững tay lái, kỹ thuật tốt thì người ngồi trên xe không sao, chỉ hỏng xe chút đỉnh. Zombie Nổ thì khác, đâm vào là nổ tung. Cộng thêm không có đèn đường, thỉnh thoảng lại có xác xe ô tô nằm chình ình giữa đường, nên Shana không dám chủ quan, giảm tốc độ.

"Cuồng Mãnh." Lâm Vụ thấy một con Cuồng Mãnh đang chạy song song đuổi theo xe, một tay rút khẩu [Kẻ Im Lặng], kích hoạt [Tay Súng Nhanh] bóp cò. Trượt đầu. Bắn tiếp, vẫn trượt. Thấy khoảng cách bị kéo giãn, Lâm Vụ vội bảo: "Chậm thôi, cô chạy chậm thôi."

Shana cắn môi giảm tốc, Lâm Vụ bắn trúng đầu, Cuồng Mãnh ngã lăn ra, Lâm Vụ reo lên: "Chậm thôi... Rồi, ga lên tí." Lại trúng đầu, hôm nay nhân phẩm bùng nổ rồi.

Shana không nhịn được nữa: "Làm ơn đừng chơi nữa, chúng ta còn việc phải làm."

Lâm Vụ tỉnh bơ: "Cô không hiểu đâu. Bảo làm gì cứ làm nấy đi."

"Tôi không hiểu?" Shana nén giận: "Chẳng phải anh chỉ ham chơi thôi sao?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...