Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
Chapter 12: Hủ Thực Quốc Độ 12

Sẵn sàng

Thạch Đầu dặn dò thêm: "Đại Ngọc đang bị nhiễm trùng cao, tạm thời đừng ra ngoài, ở nhà điều chỉnh đài vô tuyến. Thiết lập kênh riêng cho căn cứ chúng ta, nghe và ghi chép lại các kênh khác, sau này chúng ta sẽ cần giao tiếp với người khác đấy."

Đại Ngọc hỏi: "Còn anh thì sao?"

"Tôi phải nghiên cứu kỹ cách vận hành của căn cứ. Chúng ta còn hơn một tiếng nữa để xây phòng y tế, thời gian vẫn dư dả." Thạch Đầu gọi với theo Lâm Vụ đang định ra cửa: "Lâm Vụ, thực phẩm đến 8 giờ sáng mai mới tổng kết, quan trọng nhất vẫn là gói Vật liệu."

"Hiểu rồi." Thực ra Lâm Vụ chỉ hiểu một nửa, cứ cảm giác Thạch Đầu có toan tính gì đó về vấn đề thực phẩm.

Thạch Đầu nhắc nhở: "Súng, thật nhiều súng, càng nhiều càng tốt, chúng ta đang thiếu hỏa lực phòng thủ." Thạch Đầu tin rằng nhóm mình là một trong những người đến thị trấn Bắc Thượng sớm nhất, lúc này vật tư ở đây còn phong phú nhất. Là một người lãnh đạo, gã không thể chỉ nghĩ đến chuyện sống qua ngày một ngày hai, mà phải tính chuyện lâu dài.

Đài vô tuyến vang lên tiếng rè rè: "Kẻ Lang Thang gọi, Kẻ Lang Thang gọi."

Thạch Đầu cầm lấy bộ đàm, trả lời: "Kẻ Lang Thang, đây là Ám Ảnh."

"Có người sống." Đối phương vô cùng mừng rỡ, tiếp lời: "Chào người anh em, chúng tôi đang ở thị trấn Bắc Hạ thuộc Hữu huyện, thành phố Bắc."

Thạch Đầu đáp: "Chào người anh em, chúng tôi ở thị trấn Bắc Thượng thuộc Tả huyện, xin hãy ghi lại kênh của chúng tôi." Trong lòng thầm cầu nguyện, hy vọng thị trấn Bắc Thượng đừng sớm xuất hiện hàng xóm như vậy.

...

Zombie ở khu thương mại thị trấn Bắc Thượng đông hơn hẳn khu dân cư. May là khu thương mại rộng, zombie phân tán khắp nơi, chỉ cần quan sát kỹ hành vi của chúng và đừng chọc vào ổ kiến lửa là có thể luồn lách thoải mái. Khu thương mại Bắc Thượng cũng là một ngã ba chữ T, ngoài cửa hàng còn có nhà dân và nhà kho. Cửa hàng đầu tiên là một phòng khám, nếu đi thẳng từ con dốc sau căn cứ Ám Ảnh xuống thì chỉ cách khoảng 50 mét.

Lâm Vụ ngước nhìn về phía căn cứ Ám Ảnh, có thể thấy đường ranh giới căn cứ phát sáng màu xanh lá, bên trong viền xanh là khu vực an toàn.

"Ghi rồi." Tiểu Đao cất giấy bút.

Cạnh phòng khám có một chiếc xe tải, qua xe tải là trạm xăng. Tiểu Đao hỏi: "Trạm xăng có vật liệu xây dựng không?"

"Chắc là không." Lâm Vụ ngồi xổm giữa đường, chỉ vào một ngôi nhà đối diện phòng khám, cách họ 20 mét: "Hình như là nhà kho."

Hai người nối đuôi nhau di chuyển, nhanh chóng đến trước cửa sắt nhà kho. Tiểu Đao kéo thử cửa, phát hiện cửa đã khóa: "Đạp cửa nhé?"

"Đừng." Lâm Vụ lục lọi trong balo một hồi rồi lôi ra một bộ mở khóa.

Đây là bộ mở khóa dùng một lần. Dưới sự hướng dẫn của hệ thống, Lâm Vụ tay trái cầm móc, tay phải cầm kim chọc vào ổ khóa. Do Lâm Vụ có thuộc tính chính là Nhanh nhẹn nên độ khó mở khóa giảm xuống, chưa đến 5 giây đã nghe cái "tách", Lâm Vụ đã mở được khóa.

Cạnh cửa sắt là một cái bàn làm việc, ánh sáng rất kém. Lâm Vụ từ từ kéo ngăn kéo ra mò mẫm, lấy được một bộ dụng cụ nhỏ gồm tua vít, kìm..., cuối cùng lôi ra một cái đèn pin. Đây không phải đèn pin thường, mà là loại có sạc đi kèm, có thể cài lên áo. Phần giới thiệu vật phẩm còn đặc biệt lưu ý: Ánh sáng đèn pin sẽ không thu hút zombie.

Bật đèn pin lên, thế giới bừng sáng. Thôi được, không sáng lắm đâu, nhưng cũng đủ dùng, đủ để Lâm Vụ nhìn thấy hai con zombie đang nằm giả chết trên sàn.

Lâm Vụ chỉ vào dãy thùng gỗ bên trái, rút dao bít tết rón rén tiếp cận hai con zombie. Tiểu Đao thông minh hay không chưa biết, nhưng rất biết nghe lời, khom lưng mò đến chỗ thùng gỗ lục lọi xem có gì hữu dụng không. Sau khi Lâm Vụ giải quyết xong lũ zombie trong kho, cô mới dùng búa nhổ đinh cạy thùng.

Bốn con zombie trong kho đều chết trong mộng đẹp dưới lưỡi dao của Lâm Vụ. Lâm Vụ chiếu đèn pin về phía Tiểu Đao báo hiệu an toàn. Tiểu Đao vẫy tay bảo Lâm Vụ ra cửa cảnh giới, đã không có mối đe dọa bên trong thì nguy hiểm chỉ có thể đến từ bên ngoài.

Nhổ cái đinh đầu tiên phát ra tiếng động khá lớn, Tiểu Đao nghiến răng nhắm mắt chờ một lúc không thấy động tĩnh gì, bèn nhổ cái thứ hai, thứ ba. Rất nhanh cô đã tháo tung một cái thùng gỗ. Thất vọng thay, bên trong chỉ là một cuộn thừng nặng 5kg, có thể đổi thành 0.5 đơn vị Vật liệu tại căn cứ.

Nhà kho có ba cửa kim loại. Tiểu Đao đang cạy cái thùng thứ hai ở cửa Nam, vừa cạy xong chưa kịp nhìn chiến lợi phẩm thì nghe tiếng đập cửa rầm rầm từ cửa Nam. Tiếng động khá lớn, Tiểu Đao theo phản xạ nghĩ là Lâm Vụ, đứng dậy ấn tay nắm cửa đẩy ra. Ơ? Không thấy ai. Thò đầu ra nhìn một lúc, vẫn chẳng thấy ma nào.

Ảo giác à?

Tiểu Đao đóng cửa lại, chuẩn bị nhấc nắp thùng gỗ lên thì tiếng đập cửa lại vang lên. Tiểu Đao lại mở cửa, vẫn không thấy người, con zombie gần nhất mà cô nhìn thấy là một bà thím đang lượn lờ trên đường cái cách đó 20 mét.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...