Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
Chapter 136: Hủ Thực Quốc Độ 136

Sẵn sàng

Mất 20 phút để ghi chép các trạm dừng, nhưng Shana chưa hài lòng với thành quả, cô muốn có bản đồ chi tiết hơn, tốt nhất là bản đồ phân bố các tòa nhà để biết ngay chỗ nào thích hợp làm căn cứ.

Trực giác Lâm Vụ mách bảo Cục Cứu hỏa khá ổn: "Nơi giao nhau của ba tuyến xe, xung quanh chắc chắn đông đúc dân cư và cửa hàng."

Shana phản bác: "Nhưng anh không biết nó có phải tòa nhà độc lập không, cũng không rõ diện tích và chiều cao."

Lâm Vụ: "Thế thì Sở Cảnh sát."

Shana: "Đừng tùy tiện thế được không? Bến xe buýt thuộc quản lý của Tòa thị chính, chắc chắn sẽ có bản đồ chi tiết hơn. Nếu không có, chúng ta đành phải đến Tòa thị chính một chuyến."

Lâm Vụ nói: "Nếu không có, chúng ta cũng có thể về nhà."

Shana: "Tôi không thích bỏ cuộc."

Lâm Vụ: "Tôi không thích đi tìm chết."

Shana: "Anh không thích việc tôi ra lệnh."

Lâm Vụ: "Chuẩn."

Shana cạn lời: "Thế anh nói đi, giờ tính sao?"

Lâm Vụ nói: "Lục soát ba tòa nhà này trước, nếu không tìm thấy bản đồ nào ra hồn thì lái xe đến Tòa thị chính."

Shana nhìn Lâm Vụ một lúc lâu rồi gật đầu: "Đồng ý." Có khác gì đề xuất của mình đâu?

Lâm Vụ nói: "Làm việc thôi."

Shana nhe răng với bóng lưng Lâm Vụ: Đồ ấu trĩ.

Lát sau Lâm Vụ đi ra, ghé tai Shana: "Lên lầu."

Sau một hồi tìm kiếm tỉ mỉ, mất khoảng 1 tiếng đồng hồ, cuối cùng Lâm Vụ cũng tìm thấy một tấm bản đồ toàn cảnh thành phố nhìn từ trên cao. Bức tranh được vẽ trên tường phòng sinh hoạt nhân viên, là ảnh ghép từ nhiều bức ảnh chụp huyện Tả từ trên không bằng flycam rồi xử lý qua máy tính. Bức tranh chụp được 80% các tòa nhà ở huyện Tả, nhưng không có chú thích tên tòa nhà nào.

Shana lấy giấy bút ra sao chép, vừa vẽ vừa nói: "Tòa thị chính là trung tâm huyện Tả, nhưng lại nối liền với các tòa nhà khác. Tòa nhà văn phòng 3 tầng có vườn hoa nhỏ đối diện Tòa thị chính khá ổn, nhưng diện tích xây dựng hơi nhỏ."

Người phụ nữ này lắm lời thật, có giỏi thì nói cái gì hữu ích đi, bình phẩm mấy tòa nhà vô dụng làm gì? Phải biết 99% tòa nhà trong ảnh đều không thích hợp để xây căn cứ.

Shana cảm nhận được sự thay đổi trên nét mặt Lâm Vụ, đặt giấy bút xuống, ra hiệu: "Mời ngồi, chúng ta cần nói chuyện."

Lại nữa! Lâm Vụ ngồi xuống.

Shana nói: "Chúng ta là cộng sự, khi anh nói tôi nghe, tôi có quyền phát biểu ý kiến. Khi tôi nói anh nghe. Có lý không?"

Lâm Vụ hỏi ngược lại: "Tôi có ngăn cản cô phát biểu ý kiến không?"

"Không, nhưng vẻ mặt và giọng điệu của anh cho thấy anh không thích tôi đưa ra quan điểm."

Lâm Vụ hỏi: "Vậy cô có nghe ý kiến của tôi không?"

"Đương nhiên."

Lâm Vụ nói: "Ý kiến của tôi là: Im miệng, vẽ nhanh lên."

Shana nén cục tức, mỉm cười gật đầu: "Tôi chấp nhận ý kiến của anh."

Nếu nói không hài lòng gì về Shana, Lâm Vụ chỉ có một điều, đó là Shana luôn cố gắng thay đổi tính cách và suy nghĩ của hắn qua việc trò chuyện, trao đổi. Giống như mùa hè mặc áo bông, cô bảo không được mặc, có lý, vì rất nóng. Nhưng mặc hay không là quyền tự do cá nhân của tôi, tôi tự quyết định, cô không thể vì thấy không đúng mà bắt tôi thay đổi suy nghĩ.

Shana quay lại nhìn Lâm Vụ, hỏi: "Tôi rất tò mò tôi đã làm sai chuyện gì khiến anh khó chịu như vậy."

Lâm Vụ trả lời: "Cô có thể làm nhóm trưởng, tôi sẽ dốc sức phối hợp công việc, nhưng cô phải chịu trách nhiệm cho nhóm hai người chúng ta. Tương tự, tôi có thể làm nhóm trưởng, cô phải dốc sức phối hợp, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho nhóm."

Shana nói: "Tôi không muốn làm nhóm trưởng, tôi thích mối quan hệ cộng sự tôn trọng lẫn nhau, có việc thì bàn bạc, cùng nhau quyết định hơn."

Lâm Vụ nói: "Chúng ta có phải vợ chồng đâu, hà tất lãng phí sức lực vào việc bàn luận mấy chuyện nhỏ nhặt này?" Cô nói tôi làm, hoặc tôi nói cô làm.

Shana suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Được, tôi làm nhóm trưởng. Nếu anh có ý kiến về sự sắp xếp của tôi, tôi cho phép anh đề xuất."

"Cô đang trốn tránh trách nhiệm. Giả sử xảy ra chuyện, cô sẽ trách tôi tại sao không đưa ra ý kiến. Làm nhóm trưởng, nhiệm vụ đầu tiên là để cả hai cùng sống sót, nhiệm vụ thứ hai là hoàn thành công việc."

"Được rồi, tôi làm nhóm trưởng, tôi chịu trách nhiệm." Shana nói xong cầm giấy bút tiếp tục làm việc, thời gian tiếp theo hai người không giao tiếp câu nào.

Khi công việc của Shana được một nửa, Lâm Vụ đang ngồi canh ở cửa hành lang nói: "Shana, xin lỗi, thái độ của tôi không tốt. Chuyện tôi gây sự với cô là do bản thân tôi, không liên quan đến cô."

"Tôi chấp nhận." Shana nhìn Lâm Vụ: "Dù anh không muốn giải thích lý do."

...

Lâm Vụ giải thích nguyên nhân: "Bạn gái cũ của tôi luôn muốn thay đổi tôi. Bạn học tổ chức sinh nhật mời cả lớp, tôi vì không thân nên quyết định không đi. Cô ấy lại cho rằng vì phép lịch sự tôi nên tham gia. Khi chơi bóng rổ bị người khác cố tình va chạm, tôi tìm cơ hội va lại, cô ấy lại bảo chó cắn tôi một cái không lẽ tôi lại cắn lại nó à?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...