Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
Chapter 151: Hủ Thực Quốc Độ 151

Sẵn sàng

Tại sao Ban quản lý lại có súng? À đúng rồi, đây là Công viên Rừng. Nghĩa là có thú dữ thật? Lâm Vụ nhẩm tính lại kỹ năng và trang bị của mình, cảm thấy vẫn đối phó được. Thế là hắn chuyên tâm cạy khóa.

Khóa tủ súng rất khó cạy, nhưng cạy khóa là một trò chơi thú vị, Lâm Vụ kiên trì, làm gãy bảy cái ghim mới mở được tủ.

Một hộp đạn 9mm 25 viên, một túi Đạn dược, và một khẩu shotgun. Không phải loại xịn lắm, là loại shotgun nòng gập, hay còn gọi là súng săn hai nòng. Muốn nạp đạn phải bẻ nòng súng xuống, nhét hai viên đạn vào, gập lên mới bắn được.

Súng săn hai nòng sát thương đơn mục tiêu còn cao hơn Kẻ Đột Kích, nhưng tầm bắn hiệu quả chỉ 10 mét, bắn Cuồng Mãnh thì tốt, nhưng để thủ thành thì còn thua cả súng lục ổ xoay. Khẩu shotgun nòng ngắn Lâm Vụ nhặt được trước đó tầm bắn cũng gần, nhưng không có nghĩa là shotgun nào cũng bắn gần. Tạp chí nói shotgun săn bắn có thể đạt tầm bắn 40 mét.

Lâm Vụ đi ra, Shana cũng vịn tường đứng dậy. Thấy cô im lặng, Lâm Vụ hỏi: "Cô không sao chứ?"

"Không sao."

Lâm Vụ thắc mắc: "Gặp người yêu cũ à?"

Shana đang ủ rũ nghe vậy liền nổi đóa: "Người yêu cũ của anh mới xấu như thế."

"Hả?" Lâm Vụ không hiểu, hình như gặp người thật à, hắn hỏi: "Bị hôn trộm à?"

"Gì cơ?"

Lâm Vụ: "Trong phim con gái hay bị hôn đến mức chân tay bủn rủn mà?"

Shana cạn lời nhìn Lâm Vụ: "Cho anh cơ hội nữa, đoán cho kỹ vào."

Lâm Vụ ngẫm nghĩ một lúc: "Không đoán nữa, đi thôi."

Shana tức nghẹn họng, tinh thần vừa được kích thích lên một chút, tên này lại bảo không đoán nữa?

Shana công bố đáp án: "Là zombie."

Lâm Vụ dừng bước, quay lại hỏi: "Zombie?"

"Ừ."

"Zombie thường?"

"Ừ."

Lâm Vụ nhìn quanh: "Ở đây đầy zombie thường mà."

Shana mếu máo: "Nó trốn dưới gầm bàn, bất ngờ tóm lấy cổ chân tôi."

Lâm Vụ vỡ lẽ, bĩu môi khinh bỉ: "Cô lăn lộn kiểu gì thế? Có thế mà cũng sợ."

"Anh chưa bị dọa bao giờ à?"

"Bị dọa suốt." Lâm Vụ nói: "Giờ tôi vào nhà nào cũng đoán được chỗ zombie nấp. À, tôi biết rồi, cô tè ra quần hả?"

Shana không nhịn được nữa, co ngón trỏ cốc đầu Lâm Vụ một cái rõ đau.

Cú cốc đầu làm Lâm Vụ thông minh hẳn ra: "Ha ha, tôi quên mất trong game không tè được."

Vấn đề nằm ở chỗ đấy à?

Shana tuy bị Lâm Vụ chọc tức gần chết, nhưng cũng nhờ hắn mà cô nhanh chóng lấy lại tinh thần. Hai người đi dọc con đường, lục soát không bỏ sót thứ gì từ máy bán hàng, nhà vệ sinh đến lều trại. Khoảng hai tiếng sau, họ đến hồ Bắc Thượng nằm ở trung tâm Công viên Rừng.

...

Hồ Bắc Thượng hình chữ nhật, diện tích khá lớn, nằm trong thung lũng tự nhiên. Hai bên hồ là vách đá cao cả trăm mét. Thực ra vách đá chính là hai tảng đá khổng lồ. Nếu đến đây vào ban ngày, cảnh sắc vách đá chắc chắn không kém gì hồ nước.

Trong hồ có nhiều đảo nhỏ, Lâm Vụ nhìn thấy hai hòn đảo gần nhất có dựng lều. Trên bờ có trạm dịch vụ cho thuê lều trại và dụng cụ vui chơi dưới nước. Theo biển báo, mực nước trung bình 1 mét, sâu nhất không quá 1 mét rưỡi.

Có thể tưởng tượng hồ nước suối nguồn trên núi này là nơi tránh nóng tuyệt vời cho người dân huyện Tả vào mùa hè.

Zombie không nhiều, Shana phụ trách dọn dẹp, Lâm Vụ lục soát trạm dịch vụ nhưng tiếc là không tìm được gì ngon. Hai người chuyển mục tiêu sang mấy chục hòn đảo nhỏ giữa hồ.

Vừa định xuống nước, Lâm Vụ kéo Shana lại, hai người đứng im lắng nghe một lúc rồi cùng ngồi thụp xuống. Shana hỏi: "Nghe thấy không?"

"Ừ, Manh Phúc."

Shana: "Sao ở đây lại có Manh Phúc? Bên kia hồ có công trình gì à?"

Cuối hồ là đồi núi, hồ Bắc Thượng được tạo thành từ mười mấy con suối nhỏ chảy từ trên đồi xuống. Hai người đổi vị trí quan sát, thấy trên đồi có bóng dáng một công trình giống tháp tín hiệu. Tính từ đường chân trời, chiều cao khoảng 30 mét. Thấy vậy Shana phấn khích: "Căn cứ quân sự?"

Lâm Vụ phản đối: "Trước đây chúng ta đã thu thập thông tin, gần huyện Tả đúng là có vài căn cứ, nhưng chưa nghe nói hồ Bắc Thượng có căn cứ nào. Có thể là trạm quan trắc khí tượng."

Shana: "Cược một ngày gánh nước."

"Chốt." Lâm Vụ nhìn quanh, bờ hồ rất bằng phẳng và thoáng đãng: "Cô ở lại đây, tôi mò sang xem sao." Chưa từng đánh nhau với Manh Phúc dưới nước, để an toàn, Lâm Vụ bảo Shana ở lại.

Lâm Vụ giải thích thêm: "Manh Phúc tìm kẻ địch bằng thính giác, lội nước sẽ gây tiếng động. Cô không sao chứ? Chỗ này thoáng, nếu nghe thấy tiếng Cuồng Mãnh thì tránh sang một bên đợi tôi về."

Shana nói: "Biết rồi, tôi đi xem 3 hòn đảo số 1, 2, 3." Ba hòn đảo gần bờ nhất đều có lều.

"Ừ." Lâm Vụ nhấc chân trái lên rồi lại hạ xuống: "Cô bảo có zombie lặn không nhỉ?"

Shana ngớ người, suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Về lý thuyết là không."

"Tại sao?"

Shana trả lời: "Cơ thể zombie khô quắt, chắc không lặn được."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...