Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
Chapter 153: Hủ Thực Quốc Độ 153

Sẵn sàng

Ngoài huyết thanh, balo Shana còn có thuốc men, vũ khí cận chiến, đồ ăn vặt và những vật phẩm vừa tìm được. Tất cả đều biến mất cùng cái xác.

Lâm Vụ bắn hạ thêm hai con Lục Sí, sức bền cạn kiệt, không thể dùng [Tay Súng Nhanh] nữa. Hắn đành dùng cách lặn ngụp liên tục, thay đổi vị trí dưới nước khiến lũ Lục Sí lao xuống vồ hụt liên tục.

Vừa lên bờ thì phát hiện đám zombie bị tiếng động thu hút đang kéo tới. Lâm Vụ nhai kẹo cao su, mặc kệ con Tiếng Hét đang định gào, co giò chạy biến, nhanh chóng rút khỏi hồ Bắc Thượng.

...

Thạch Đầu và Maya nhận được thông báo hệ thống về cái chết của Shana ngay lập tức, cả hai cùng đến Sở Chỉ huy. Lúc này Lâm Vụ vừa lấy được điện thoại, nhưng vì để chế độ im lặng nên hắn không nghe thấy tiếng gọi của họ. Tuy nhiên, qua hình ảnh rung lắc và âm thanh vọng lại, họ biết Lâm Vụ cũng đang gặp rắc rối.

Ba phút sau, Lâm Vụ cắt đuôi được bầy zombie, tìm một chỗ an toàn rồi lấy điện thoại liên lạc với Sở Chỉ huy: "Shana chết rồi."

Thạch Đầu: "Ừ." Quay đầu lại thì thấy mọi người đã vây quanh Sở Chỉ huy.

Maya hỏi: "Lâm Vụ, tình hình thế nào?"

Lâm Vụ trả lời: "Chắc là do Lục Sí."

Mã Hồn hỏi: "Chắc là?"

Lâm Vụ đáp: "Tôi không ở cạnh Shana, tôi đi tìm Manh Phúc."

Mã Hồn gắt: "Cậu biết cô ấy không có khả năng tự vệ mà lại bỏ cô ấy lại một mình đi tìm Manh Phúc?"

Lâm Vụ giải thích: "Tôi không ngờ có cả Lục Sí."

Tuyết Đản nói: "Dù không có Lục Sí, cô ấy cũng không đối phó được Cuồng Mãnh. Maya xếp hai người chung nhóm là để cậu xử lý những nguy cơ đó."

Giọng điệu hai người khá gay gắt, Lâm Vụ cũng không muốn chối cãi, cái chết của Shana đúng là có phần trách nhiệm của hắn. Lâm Vụ xin lỗi: "Xin lỗi."

Thạch Đầu nói: "Lâm Vụ, cậu về trước đi."

"Còn mặt mũi nào mà về?"

Câu nói đó được nói rất nhỏ, không ai nghe rõ là giọng ai. Thạch Đầu nghe xong nổi trận lôi đình: "Ai nói? Có giỏi thì nói lại lần nữa xem? Đây là thế giới tận thế, ai ra đường mà chẳng có nguy cơ chết, Ám Ảnh đâu chỉ có mỗi ngôi mộ của Shana."

Thạch Đầu nhìn quanh, không ai lên tiếng. Thạch Đầu nói: "Giải tán, đi ngủ hết đi."

Sau khi mọi người rời đi, Thạch Đầu nói: "Lâm Vụ, đi đường cẩn thận. Hoặc cậu tìm chỗ nào nghỉ ngơi, sáng mai hãy về."

"Ừ." Lâm Vụ đáp: "Cúp đây."

"Được." Thạch Đầu ngắt kết nối, nhìn sang Maya: "Lâm Vụ có lỗi, nhưng không đáng phải chịu trách nhiệm cho cái chết của Shana."

Maya gật đầu, hỏi: "Cậu ta sẽ không bỏ đi luôn chứ?"

"Cậu ta là đàn ông, không phải trẻ con. Việc dám nhận lỗi trước sự chỉ trích của người khác đã chứng minh điều đó." Thạch Đầu nói: "Tại sao nói tự sát là hèn nhát? Vì kẻ đó không có dũng khí để sống tiếp. Lâm Vụ là người có trách nhiệm, cậu ta sẽ không trốn tránh sai lầm của mình, cậu ta sẽ dũng cảm đối mặt với tất cả."

Maya thắc mắc: "Trước đây anh từng nói Lâm Vụ là người dễ bỏ đi nhất mà."

Thạch Đầu giải thích: "Chưa hiểu à? Khoan bàn đến chuyện Lâm Vụ có lỗi hay không, nếu cậu ta tự thấy mình có lỗi, cậu ta sẽ không bỏ đi lúc này. Vì cậu ta sẽ cân nhắc tổn thất mà cái chết của Shana gây ra cho căn cứ, nếu cậu ta đi lúc này đồng nghĩa với việc làm suy yếu thêm thực lực của căn cứ." Lâm Vụ bỏ đi lúc này cũng giống như gặp khó khăn thì tự sát, là một hành vi trốn tránh thực tại và trách nhiệm.

Tuy hơi khó hiểu nhưng Maya cũng nắm được ý của Thạch Đầu. Tóm lại là Lâm Vụ không thích gánh vác trách nhiệm, nhưng khi chuyện đã rồi thì hắn sẽ không chối bỏ trách nhiệm. Như đã nói, Lâm Vụ về bản chất là người theo chủ nghĩa độc thân hưởng lạc, ghét trách nhiệm. Nhưng nếu quyết định kết hôn, hắn nhất định sẽ làm tròn vai trò người chồng, gánh vác trách nhiệm gia đình.

Thạch Đầu nói tiếp: "Tôi cũng hiểu cho Mã Hồn và Tuyết Đản, hai thằng bạn thân nhường qua nhường lại, còn cổ vũ nhau theo đuổi Shana, đùng cái nữ thần bay màu. Họ không giận mới là lạ. Cô cũng đi nghỉ đi, tôi sẽ xử lý chuyện này."

...

Haizz! Lâm Vụ vò đầu bứt tai, thở dài thườn thượt. Haizz...

Diễn tả tâm trạng Lâm Vụ lúc này thế nào nhỉ? Buồn thì có buồn, dù sao cũng là bạn đồng hành nửa tháng nay. Nhưng cũng không buồn lắm, thứ nhất đây chỉ là game. Thứ hai, Shana đối với hắn không quan trọng đến thế.

Áy náy thì có áy náy, dù sao Lâm Vụ cũng để Shana rơi vào nguy hiểm. Nhưng cũng không áy náy lắm, thứ nhất không ai yêu cầu Lâm Vụ phải bảo vệ Shana. Thứ hai, game tận thế chết người là chuyện bình thường mà?

Ngoài ra còn chút bất mãn, nhất là câu "Còn mặt mũi nào mà về". Tại sao không còn mặt mũi? Lâm Vụ chẳng hơi đâu mà đứng ở góc độ người khác để thông cảm cho tâm trạng tồi tệ của họ khi nói câu đó.

Nhưng sự bất mãn cũng chẳng kéo dài lâu, chưa đầy một phút Lâm Vụ đã quên béng câu nói đó. Vì hắn biết không bao giờ có thể làm hài lòng tất cả mọi người. Đừng nói chết Shana, kể cả hắn hắt xì hơi cũng có thể khiến người khác khó chịu. Nếu cứ để tâm đến suy nghĩ của người khác thì sống làm sao được.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...