Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
Chapter 154: Hủ Thực Quốc Độ 154

Sẵn sàng

Vấn đề thực tế nhất trước mắt Lâm Vụ là: Đây là đâu?

Lâm Vụ định quay lại bờ hồ, nhưng đi mãi chẳng thấy hồ Bắc Thượng đâu. May mà đây là công viên, Lâm Vụ tìm thấy một tấm biển báo ven đường, tưởng là bản đồ, ai ngờ lại là cảnh báo: "Có gấu, du khách không mang bình xịt chống gấu vui lòng quay lại."

Công viên ơi là công viên, quay lại thì được rồi, nhưng cái biển cắm ven đường không có chỉ dẫn gì sất, bố ai biết bên nào có gấu, bên nào không.

Phía trước là đường bậc thang lên dốc, phía sau là đường bậc thang xuống dốc rồi lại lên dốc.

Suy luận: Lúc đến không gặp gấu, chứng tỏ nên đi ngược lại con đường vừa đi.

Phải nói não Lâm Vụ nhảy số rất nhanh. Đi được 20 phút, không những không gặp gấu mà zombie cũng chẳng thấy mống nào. Chỉ có điều đi mãi không thấy công trình nhân tạo hay bản đồ chỉ dẫn nào, cảm giác như càng đi càng lên cao.

Đi thêm 10 phút nữa, đường bê tông biến mất, thay vào đó là đường mòn đất đi sâu vào rừng rậm. Đến lúc này Lâm Vụ mới chắc chắn đây là đường lên núi. Hắn không hiểu nổi, rút lui khỏi hồ Bắc Thượng, gặp biển báo gấu, đi ngược lại sao không thấy hồ mà lại ra đường lên núi?

Lúc này Lâm Vụ chợt thấy có một Shana bằng xương bằng thịt bên cạnh cũng tốt phết.

Quay lại 5 phút, Lâm Vụ phát hiện ra bí mật, hóa ra rừng trúc ban đêm có khả năng che khuất lối rẽ. Lúc đi qua đây hắn không để ý có ngã rẽ khác, lúc quay lại suýt nữa cũng không nhận ra.

Nhưng rốt cuộc đường nào mới là đường đúng?

Lâm Vụ đi thử đường bên trái một đoạn rồi quay lại, đi đường bên phải một đoạn rồi lại quay lại, cứ cảm giác đường nào cũng quen quen. Thử lại lần nữa, đi đường bên trái lâu hơn một chút, lần này chưa kịp quay lại thì một con gấu đen to lớn lù lù xuất hiện giữa đường. Cả người cả gấu đều không ngờ gặp nhau ở đây, cùng giật mình thon thót.

Lâm Vụ biết gặp gấu trong rừng tuyệt đối không được chạy, phải dùng tiếng hét kết hợp đấm ngực may ra mới dọa được nó. Nhưng dù zombie ít thì vẫn có, lỡ hét lên không dọa được gấu mà dụ cả bầy zombie đến thì sao? Lâm Vụ từng thấy gấu đen và zombie ký hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau ở Đồng hoang rồi.

Tay trái cầm [Kẻ Im Lặng], tay phải không cầm gì đưa ra trước, Lâm Vụ chậm rãi bước tới một bước. Gấu đen cảnh giác lùi lại một bước. Lâm Vụ tiến, gấu lùi. Do đường quanh co, mông gấu chạm vào cây trúc, theo phản xạ nó bước lên một bước, Lâm Vụ theo phản xạ lùi lại một bước.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán cả người lẫn gấu: Làm sao đây? Tao hoảng lắm rồi nhưng tao không được thể hiện ra. Tao sợ lắm rồi nhưng không được để nó biết tao sợ.

Lâm Vụ thò tay vào balo, lấy ra thanh thịt bò khô, dùng răng xé vỏ ném xuống trước mặt gấu đen: "Người anh em, phí qua đường đây, làm ơn nhường lối."

Gấu đen ăn thử một miếng thấy ngon quá, thế là không ngần ngại lao vào Lâm Vụ: "Nôn hết ra đây." Tên cướp vốn không định cướp thằng khố rách áo ôm như mày, nhưng mày lại dâng vàng xin tha mạng, thế thì bố mày tha cho mày kiểu gì?

Cuộc chiến giữa người và gấu nổ ra.

Gấu đen ăn một phát đạn, Lâm Vụ đập bẫy thú vào mặt nó. Nhưng bẫy thú bé hơn đầu gấu, không kẹp được đầu mà chỉ giật phăng một mảng da đầu nó. Đây là lần đầu tiên tuyệt chiêu bẫy thú đập mặt của Lâm Vụ thất bại, khiến hắn mất thế chủ động. Gấu đen nhân cơ hội tát một phát, hất bay Lâm Vụ vào rừng trúc.

Trọng thương, Xuất huyết vừa, Gãy tay trái. Giải thích: Trước khi được chữa trị hiệu quả, không thể sử dụng tay trái. Giải thích thêm: Chữa trị hiệu quả là phải vào phòng y tế hoặc cơ sở tương tự.

Tình cảnh này Lâm Vụ nào dám báo thù, nén đau, ôm cánh tay gãy chạy trối chết trong rừng trúc rậm rạp. Gấu đen cũng không dám đuổi theo, quay đầu chạy mất dạng.

Dựa lưng vào gốc thông, Lâm Vụ tự băng bó hai lớp, uống một viên thuốc giảm đau, thầm nghĩ: Giá mà có Shana ở đây, tỷ lệ bị thương của mình đã giảm 50% rồi.

Lâm Vụ vẫn còn lương tâm chán, đi đường vẫn nhớ đến cái tốt của Shana.

...

Lâm Vụ thầm cảm thấy may mắn vì đội giao dịch lúc trước chọn đi đường hầm thay vì leo núi, bởi hắn mất toi 4 tiếng đồng hồ mới mò ra khỏi Công viên Rừng. Ra đến đường lớn, Lâm Vụ sảng khoái xử đẹp con Cuồng Mãnh đang định kiếm chuyện làm mồi nhắm. Đi dọc đường, hắn về đến Trạm biến áp Tiền đồn, bất ngờ thấy một người chơi đang ngồi câu cá giữa trạm biến áp và nhà máy thủy điện.

Người kia thấy Lâm Vụ cũng ngạc nhiên không kém. Ngồi xuống nói chuyện mới biết, anh chàng này tên Lạp Lạp, là người chơi ở thị trấn Bắc Thượng, huyện Tả, Nam Thành (thành phố phía Nam), thành phố Tương Lai.

Tuy cùng thuộc thành phố Tương Lai, nhưng khoảng cách đường chim bay giữa Nam Thành của Lạp Lạp và Bắc Thành là 180km. Tại sao Lạp Lạp lại lạc từ Nam sang Bắc? Hóa ra anh chàng này cũng vào núi rồi lạc đường, lạc ròng rã 5 ngày trời. 5 ngày qua anh ta cứ đi trong rừng, mệt đâu dựng trại đó. Lều thợ săn, chòi kiểm lâm... tuy ít nhưng đi cả ngày cũng gặp được một hai cái.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...