Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
Chapter 156: Hủ Thực Quốc Độ 156

Sẵn sàng

Đệch! Hết xăng!

Lâm Vụ chạy bộ 15km về trạm biến áp xin một can xăng, rồi chạy 15km quay lại đổ xăng cho chiếc Bá Vương. Trên đường về căn cứ, Lâm Vụ hồi tưởng lại một đêm kinh hoàng vừa qua. Nhớ lại lúc mình hùng hổ định một mình đi thám hiểm trạm gác sâu trong núi, không biết ai cho mình cái dũng khí đó nữa.

Đường thoáng, xe tăng tốc, lái xe mất tập trung, kỹ thuật kém, Lâm Vụ đâm sầm vào con Zombie Nổ đang nằm giữa đường. Khí độc tràn ngập xe, Lâm Vụ nhảy xe thoát thân ngay tức khắc. Quay đầu nhìn lại, Zombie Nổ đã thăng thiên, cơn giận không biết trút vào đâu, thế là hắn tàn sát sạch sành sanh zombie quanh đó.

Xui xẻo nối tiếp xui xẻo, zombie ở trạm gác đã "đi làm", đông nghịt chặn kín đường về nhà.

...

Bá Vương dừng bên đường, Lâm Vụ ngồi trên cột đèn, ngẩn ngơ: Chẳng lẽ phải đợi đến tối thật à?

Lâm Vụ quay lại xe, lái đến siêu thị gần trạm biến áp, bắt đầu lục soát trong trạng thái nửa làm nửa chơi. Lúc này hệ thống thông báo, do hơn 24 giờ không ngủ, Lâm Vụ rơi vào trạng thái Mệt mỏi. Trong trạng thái này rất dễ bị thương, chỉ một cú nhảy bình thường cũng có thể gãy chân. Lại thêm việc chỉ còn một tay, hiệu suất làm việc của Lâm Vụ thấp đến thảm thương.

Lấy được mười mấy cuốn tiểu thuyết trong siêu thị, Lâm Vụ quay lại trạm gác. Lần này hắn khôn ra, trước khi đi đã kiếm một can xăng đổ đầy bình cho Bá Vương. Đến gần trạm gác, Lâm Vụ trèo lên nóc xe, gối đầu lên balo, nằm đọc sách. Thi thoảng nghe tiếng Cuồng Mãnh thì xuống xe "khai vị", dù cụt một tay nhưng hắn vẫn hành hạ Cuồng Mãnh như thường.

Trong lúc đó, Mã Hồn gọi video call đến xin lỗi Lâm Vụ, thừa nhận hôm qua mình lỡ lời. Cậu ta cũng thẳng thắn thú nhận chuyện thầm thương trộm nhớ Shana, nên khi nghe tin cô chết mới kích động như vậy.

Lâm Vụ ngạc nhiên tột độ: "Cậu thích thầm Shana á? Sao tôi không biết?"

"Hả?"

"Tại sao?"

Mã Hồn bị hỏi khó: "Không tại sao cả."

Lâm Vụ nói: "Cậu nên nói sớm, để Maya xếp hai người chung ca. Tôi và Tiểu Đao cứ mong được đi ăn cưới mãi."

Mã Hồn: "Không phải, Tuyết Đản cũng thích Shana."

"Tại sao?" Lâm Vụ tiếp tục ngạc nhiên, sao mình vẫn không biết gì thế này?

Mã Hồn muốn khóc: "Không tại sao cả."

Lâm Vụ hỏi tiếp: "Tại sao cậu lại nhường Tuyết Đản?"

Mã Hồn đáp: "Vì chúng tôi là anh em."

Lâm Vụ hỏi: "Tại sao Tuyết Đản lại nhường cậu?"

Mã Hồn: "Vì chúng tôi là anh em mà."

Lâm Vụ ngẫm nghĩ một lúc: "Cậu yêu Shana, cậu ta cũng yêu Shana, hai người có chung sở thích nên thành bạn bè à?" Hắn không hiểu nổi logic này. Theo logic đó, vợ cả yêu chồng, tiểu tam cũng yêu chồng, vợ cả và tiểu tam phải là bạn thân chứ, sao gặp nhau là muốn xé xác nhau ra?

Thạch Đầu bên cạnh không nghe nổi nữa: "Lâm Vụ, về chuyện Shana, hai thằng đó là hai thằng ngốc, kệ chúng nó đi." Thạch Đầu biết Lâm Vụ không thể hiểu được hành động nhường nhịn nhau của hai thằng đàn ông cùng yêu một người phụ nữ.

Mã Hồn nghe Thạch Đầu nói vậy thì buồn thiu, đúng là ngốc thật.

Lâm Vụ vẫn chưa hết ngạc nhiên: "Thạch Đầu, anh biết chuyện này à?"

Thạch Đầu: "Ừ, ai cũng biết cả."

Lâm Vụ: "Sao tôi không biết?" Đù!

Thạch Đầu: "Cúp máy." Cứ hỏi tại sao mãi, phiền chết đi được, mà mình cũng chẳng biết trả lời thế nào. Gã biết CPU của Lâm Vụ chưa tiến hóa đến giai đoạn tình tay ba. Thực ra Lâm Vụ có thể hiểu chuyện một ngàn người đàn ông cùng thích một người phụ nữ, cái hắn không hiểu là sự nhường nhịn giữa những người đàn ông.

Con gái thích xem phim tình cảm lãng mạn để mơ mộng. Lâm Vụ thích phim chiến tranh hành động, trong những tác phẩm kinh điển thể loại này, tình yêu hoặc không có, hoặc chỉ là nét chấm phá đơn giản. Giải cứu binh nhì Ryan, Binh pháp Tôn Tử (Soldier Sortie - phim TQ), Windtalkers, Hacksaw Ridge, The Pacific, Taken, Enemy at the Gates, Black Hawk Down...

...

Mặt trời lặn lúc 6 giờ chiều, không còn ánh nắng, nhiệt độ giảm rõ rệt. Zombie trạm gác tan ca, Lâm Vụ lái Bá Vương lách qua trạm gác, chẳng mấy chốc đã về đến căn cứ Ám Ảnh.

Thời gian chữa lành mọi vết thương, cái chết của Bông Gòn khiến mọi người đau buồn vài giây, Đường Đường chết khiến mọi người mặc niệm một phút, nỗi đau từ cái chết của Shana cũng chẳng kéo dài bao lâu. Tất nhiên không bao gồm Mã Hồn và Tuyết Đản. Tại cổng căn cứ, hai người xin lỗi Lâm Vụ về chuyện tối qua.

Thấy họ buồn bã, Lâm Vụ an ủi vài câu.

Tuyết Đản gật đầu, vỗ vai Lâm Vụ: "Yên tâm đi, lần sau tôi nhất định sẽ dũng cảm tỏ tình."

Mã Hồn phụ họa: "Dù có sứt đầu mẻ trán với cậu ta, tôi cũng sẽ nỗ lực tranh giành."

"Thế mới là đàn ông." Lâm Vụ khen một câu rồi nói: "Tôi đi nghỉ trước đây."

Thạch Đầu gật đầu: "Đi đi."

Lâm Vụ đấm tay với Tiểu Đao rồi vào phòng y tế nghỉ ngơi.

Thạch Đầu nhìn Tuyết Đản và Mã Hồn: "Hai cậu chắc là không sao chứ?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...