Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
-
Chapter 163: Hủ Thực Quốc Độ 163
Lâm Vụ nghe giọng: "Con gái thật này."
Maya cũng không ngờ Ác Mộng lừng danh lại là nữ, thấy Lâm Vụ bất lịch sự như vậy đành chữa cháy: "Phụ nữ chiếm 53% dân số Sao Xanh, tại sao không thể là nữ?"
Câu hỏi khó trả lời quá. Căn cứ Ám Ảnh hiện có 5 nam 3 nữ, tỉ lệ này không khớp với dân số Sao Xanh. Khác với game bắn súng góc nhìn thứ nhất, hễ có giọng nữ vang lên là các game thủ nam quỳ rạp xuống xin info vì con gái quá hiếm. Game Gia Viên là game bắt buộc chọn giới tính thật, cũng bốc thăm theo tỉ lệ 53% nữ. Số lượng nữ game thủ ở Ám Ảnh không phản ánh đúng tỉ lệ dân số.
Maya lờ Lâm Vụ đi, hỏi: "Ác Mộng, giờ cô đi đâu?"
Ác Mộng đáp: "Về nhà."
Maya hỏi: "Nhà ở đâu?"
Ác Mộng chỉ tay về phía khu dân cư nơi Shana gặp nạn.
Maya hỏi: "Làm căn cứ ổn không?"
Ác Mộng gật đầu.
Maya quan tâm đến cơ chế game, hỏi: "Các cô có mấy người?" Mà chiếm được chỗ đó làm căn cứ.
Ác Mộng trả lời: "1 người."
Maya hỏi lại: "1 người?"
Ác Mộng khẳng định: "1 người."
Maya đổi câu hỏi: "Tại sao lại 1 người?"
Ác Mộng trả lời: "Tôi thích 1 mình."
"Xì." Lâm Vụ chen vào: "Lần trước tôi thấy cô bị Cuồng Mãnh giết, chẳng phải vì bảo vệ bạn bè sao?"
Ác Mộng nhìn Lâm Vụ vẻ nghi hoặc.
Lâm Vụ kể vắn tắt chuyện hắn và Shana thám hiểm đêm lần đầu.
Ác Mộng nói: "Không phải bạn."
Lâm Vụ hỏi, Ác Mộng đáp, hóa ra đó là nhiệm vụ hợp tác. Ác Mộng đến điểm hẹn đúng giờ, không ngờ bị đối phương mai phục, đòi cướp nỏ liên thanh của cô. Ác Mộng chạy vào khu dân cư, đối phương đuổi cùng giết tận, kết quả cả hai rơi vào vòng vây zombie.
Dù Ác Mộng chạy nhảy giỏi đến đâu cũng bị Cuồng Mãnh hạ gục. Còn đám mai phục cũng chết sạch. Ác Mộng hồi sinh xong hiện đang sống trong một cửa hàng gần biểu tượng huyện.
Maya mời Ác Mộng gia nhập Ám Ảnh, Ác Mộng từ chối thẳng thừng không chút do dự.
Lâm Vụ hỏi một câu: "Ác Mộng, cô đã làm xong nhiệm vụ kết hôn, tối nay lại làm nhiệm vụ ở nhà máy dệt, cô lấy đâu ra lắm nhiệm vụ thế?"
Câu trả lời của Ác Mộng là gật đầu chào Maya và Lâm Vụ: "Rất vui được gặp hai người, tạm biệt." Rồi quay lưng bỏ đi.
"Tạm biệt."
Lâm Vụ nhìn theo bóng Ác Mộng: "Đồ của cô ta xịn thật. Kiếm Nhật, shotgun, đồ tác chiến đen, móc câu. Balo và khăn che mặt đều có logo Pháo Đài."
"Lên xe đi." Xe chạy, Maya nói: "Ác Mộng chắc có lối chơi đặc biệt khác với người thường."
Lâm Vụ hỏi: "Chuyên làm nhiệm vụ?"
Maya gật đầu: "Thạch Đầu từng nói với tôi, khá nhiều người ở hai huyện nhận được nhiệm vụ hệ thống, cũng từng gặp Thiên Võng và Đặc vụ Pháo Đài, nhưng nhiệm vụ và phần thưởng đều rất đơn giản. Nhiệm vụ đột nhập nhà máy dệt trộm hợp đồng như của Ác Mộng độ khó rất cao, cô ta nhận được bằng cách nào nhỉ?"
Lâm Vụ thắc mắc: "Cô tán gẫu với Thạch Đầu á? Cô biết tán gẫu?"
Maya liếc Lâm Vụ: "Nói chuyện công việc."
"Ồ."
Lần thứ hai Maya không nhịn được: "Tôi không phải không biết tán gẫu, tôi chỉ không muốn tán gẫu."
Lâm Vụ hỏi: "Tại sao?"
Maya đáp: "Vô nghĩa."
Lâm Vụ: "Sao lại vô nghĩa? Mọi người có thể hiểu nhau hơn, tăng tình cảm, trở thành bạn tốt."
Maya hỏi: "Anh và Tuyết Đản, Mã Hồn hay tán gẫu uống trà, các anh có thành bạn tốt không? Anh và Shana làm đồng đội nửa tháng, các anh có thành bạn tốt không?"
Lâm Vụ nói: "Ít nhất chúng tôi là bạn bè."
Maya hỏi tiếp: "Anh và Hoa Sinh ở căn cứ Vô Địch hầu như chẳng nói với nhau câu nào, cậu ta có phải bạn anh không?"
Lâm Vụ gật đầu: "Phải, đương nhiên là bạn."
Maya hỏi: "Vậy anh nói xem tán gẫu có ý nghĩa gì? Đã là bạn, không nói chuyện cũng là bạn. Không phải bạn, nói chuyện đằng trời cũng không thành bạn. Quan trọng không phải nói gì, mà là làm gì, hành động của con người luôn thành thật hơn lời nói."
Lâm Vụ sững sờ, hắn bị Maya nói cho cứng họng. Hắn ngây người nhìn Maya, nghĩ nát óc không biết phản bác thế nào, đành giở trò cùn: "Cô xinh thật đấy."
Maya: "Tôi biết."
Hứ! Quay đi, không thèm chấp.
Maya: "Anh không nhịn được thì cứ nói, tôi nghe."
Lâm Vụ ngộ ra: "Người biết lắng nghe là người khôn ngoan, người hay nói thì quên cả lời."
Maya không đáp, chỉ cười nhẹ.
Lâm Vụ: "Cho tôi lái xe được không?"
...
Lâm Vụ ngồi ghế lái, chuẩn bị vào số, Maya nhắc: "Chỉnh gương chiếu hậu."
Lâm Vụ bảo: "Cần gì, tận thế rồi mà."
Maya nói: "Ở trạm gác có thể nhìn gương để căn khoảng cách với chướng ngại vật."
Đi được một đoạn, Maya hỏi: "Anh không ước lượng được chiều rộng xe đúng không, nhất là đầu xe bên phải?"
Lâm Vụ gật đầu: "Đúng."
"Tôi đang ngồi trên bánh trước bên phải." Maya vỗ nhẹ lên đùi phải sát cửa xe: "Đây chính là vị trí bánh xe."
Lâm Vụ tiếp thu.
Đến trạm gác, dù Lâm Vụ miễn cưỡng căn được chiều rộng xe, nhưng Maya phát hiện hắn sai lầm lớn trong việc ước lượng chiều dài đầu xe. Khi bên phải còn rất rộng, Lâm Vụ sợ quệt đầu xe nên đánh lái sớm. Dẫn đến bên trái hẹp, khó qua cua, liên tục va quệt.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook