Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
Chapter 18: Hủ Thực Quốc Độ 18

Sẵn sàng

Mương nước đột nhiên có tiếng động, một con zombie chui lên. Tình huống này đã nằm trong dự tính của Lâm Vụ, hắn thuận đà đạp thẳng vào mặt con zombie, dìm nó xuống lại. Con zombie ngã ngửa ra sau, phát ra tiếng tõm như vật nặng rơi xuống nước. Đạp xong Lâm Vụ mới thấy sai sai, hình như thứ mình vừa đạp không phải là con zombie rách nát.

...

Lâm Vụ tay nắm chặt dao bít tết, quỳ một chân xuống đất chờ đợi một lúc, một cô gái từ dưới mương nước đứng lên. Không sai, là con gái, một mỹ nhân tóc đen cực kỳ xinh đẹp. Cô mặc một bộ âu phục màu xanh ngọc bích ướt sũng từ đầu đến chân, hai tay cầm một con dao găm chĩa về phía Lâm Vụ quát: "Đừng lại đây, tránh ra." Nói rồi còn huơ huơ dao làm màu vài cái.

Lâm Vụ tuyệt đối không phải vì cô nàng mặc áo xẻ ngực sâu mà cứ đứng trên cao nhìn chằm chằm đâu nhé. Lâm Vụ phát hiện cô gái này hình như không phải người chơi. Nhưng hắn cũng không dám chắc, từ lúc game bắt đầu đến giờ, Lâm Vụ lang thang khắp nửa cái thị trấn Bắc Thượng mà chưa gặp mống NPC nào.

"Cô ổn chứ?" Lâm Vụ hỏi.

"Anh là con người? Người sống?" Cô gái mừng rỡ hỏi lại.

Lâm Vụ gật đầu: "Đúng vậy." Chuẩn rồi, là NPC.

"Tốt quá." Cô gái yếu ớt cuối cùng cũng gặp được người sống, hưng phấn quá độ lăn đùng ra ngất xỉu.

Cái tình huống gì đây?

Lâm Vụ lôi hướng dẫn game ra tìm đỏ mắt cũng chẳng thấy cách xử lý khi có người ngất xỉu. Đứng đợi tại chỗ năm phút, cô nàng vẫn nằm im lìm dưới mương, có nhịp tim, có mạch đập, nhưng nhất quyết không tỉnh. Lâm Vụ ngó nghiêng xung quanh, lục balo lấy ra một miếng vải rách vừa móc được từ xác zombie, nhúng nước mương rồi đắp lên mũi miệng cô gái.

Bị ngạt thở vài giây, cô nàng bật dậy như lò xo, giật phắt miếng vải ra. Cô chẳng cảm thấy có gì bất thường, nhìn thấy Lâm Vụ vẫn giữ thái độ vui mừng khôn xiết: "Tốt quá, tốt quá, cuối cùng cũng gặp được người rồi."

Cô gái đưa tay ra, Lâm Vụ cảnh giác kéo cô lên khỏi mương nước. Cô ngồi bệt xuống đất kể lể sự tình. Hóa ra cô là con gái duy nhất của chủ nhân Trang viên Ô-liu, tên là Amanda. Một tháng trước khi virus zombie bùng phát, cha cô đã giấu cô dưới đường hầm bí mật của trang viên. Cha cô định cùng những người khác đến khu cách ly ở thành phố Bắc trước, sau đó tìm cách liên lạc với người bạn là Phó thị trưởng thành phố Bắc, dùng trực thăng của ông ấy quay lại Trang viên Ô-liu đón con gái.

Amanda sống trong đường hầm vài ngày thì hết nước sạch, đành phải ra ngoài tìm nguồn nước, không ngờ gặp phải zombie. Trước mối đe dọa của xác sống, cô chỉ còn cách khóa chết cửa đường hầm. Cô đi đến tận cùng đường hầm, tháo song sắt ra thì phát hiện trước mặt là mương nước.

Hàng ngày cô gái tháo song sắt ra lấy nước rồi lại lắp vào, kiên trì chờ cha trong đường hầm. Nhưng trời không chiều lòng người, tối qua đường hầm bị sập, cô phải dốc hết sức bình sinh mới bò ra được. Giờ đây trên người cô không còn chút thức ăn hay nước uống nào.

Tôi cũng làm gì có! Chẳng lẽ có thể dẫn NPC về căn cứ ăn ké lương khô? Theo cách hiểu của Lâm Vụ, sự xuất hiện của NPC là do cốt truyện hoặc nhiệm vụ yêu cầu. Nói lý thì trong vòng ba đến năm ngày tới, con đường này khó có người chơi nào mò đến, việc hắn xuất hiện ở đây hoàn toàn là ngẫu nhiên, nên nhiệm vụ này cũng là ngẫu nhiên.

Từ đó có thể phán đoán, đây chắc chắn là một nhiệm vụ có phần thưởng cực hậu hĩnh, đồng thời độ khó cũng không phải dạng vừa.

Amanda cho Lâm Vụ biết, đường hầm chỉ bị sập phần giữa và cuối, đoạn đầu vẫn còn rất nhiều thức ăn, cửa đường hầm có thể mở từ bên ngoài sau khi đến được trang viên. Vì vậy Amanda muốn nhờ Lâm Vụ hộ tống cô về Trang viên Ô-liu.

Lâm Vụ nhận được thông báo nhiệm vụ: Hộ tống Amanda về Trang viên Ô-liu, giúp Amanda dẫn nguồn nước vào đường hầm. Phần thưởng nhiệm vụ là một dấu chấm hỏi.

Lâm Vụ đưa tay nhận nhiệm vụ. Chẳng phải chỉ là cái dốc thoải 300 mét thôi sao? Nhưng mới đi được chục mét Lâm Vụ đã rén, vì trong bụi cỏ không chỉ có zombie mà còn có cả mìn và bẫy thú.

Vạch đám lau sậy ra, một tấm biển đập vào mắt: "Có mìn và bẫy thú, không phận sự miễn vào". Chắc là ông bố thương con gái, trong đêm đã chôn mìn khắp con dốc của trang viên và đặt cả bẫy thú.

Lâm Vụ quay lại nhìn Amanda: "Amanda, tôi không quen thuộc trang viên, cô đi trước dẫn đường được không? Tôi sẽ bảo vệ cô."

Amanda từ chối ngay tắp lự: "Tôi cũng không quen đường. Dũng sĩ, về đến trang viên tôi nhất định sẽ hậu tạ anh."

Đã không thương lượng được thì thôi, cô về mương nước của cô, tôi đi nhà thờ của tôi.

Lâm Vụ hủy nhiệm vụ, cô gái quỳ xuống đất khóc lóc thảm thiết: "Tôi biết phải làm sao đây?"

Cũng đúng, một cô gái yếu đuối, trong tay chỉ có mỗi con dao găm, sao mà sống nổi. Hả? Hả!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...