Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
Chapter 187: Hủ Thực Quốc Độ 187

Sẵn sàng

Phía trước, Maya thấy đã đến đầu cầu, zombie giảm hẳn. Cô dừng xe, lấy bom xăng châm lửa rồi lùi lại trên cầu. Lâm Vụ hiểu ý, nhảy qua xe máy, Maya ném bom xăng vào xe. Ngọn lửa bùng lên chặn đường truy đuổi của lũ Cuồng Mãnh.

Khi Cuồng Mãnh định vòng qua, xe máy phát nổ, lửa bốc lên ngùn ngụt thiêu cháy một con. Nó lăn lộn dập lửa xong thì mất dấu kẻ thù, đành đặt niềm tin vào hai người anh em đã đuổi qua cầu.

Cắt đuôi được con bị cháy, Maya đứng yên xả súng. Súng lục bắn nhanh đẩy lùi một con, nhưng con còn lại vồ ngã cô. Lâm Vụ lúc này đã hồi chút sức bền, lao tới ấn đầu con Cuồng Mãnh xuống đất, đâm liên tục.

Maya ngã xuống đất vẫn kịp bắn vào đầu con Cuồng Mãnh đang lao vào lưng Lâm Vụ, giành giật thời gian quý báu cho hắn. Xử xong con trong tay, Lâm Vụ dùng chút sức tàn kết liễu nốt con cuối cùng.

"Sắp chết rồi." Maya nói: "Máu còn có 18 điểm." So với cái này thì nhiễm trùng chỉ là chuyện nhỏ.

Lâm Vụ đưa băng gạc cho Maya cầm máu, tự băng bó vết gãy xương: "Xe máy tính sao đây?" Họ không còn bộ đồ nghề sửa xe nào.

Maya bất lực: "Mai bảo ca ngày gửi một bộ sang."

Lâm Vụ: "Hôm nay đi bộ?"

Maya: "Nếu anh không ngại bò thì cũng được."

Lâm Vụ kinh ngạc, Maya đoán được hắn định nói gì, che mặt bỏ đi. Trận chiến kịch tính khiến Maya hưng phấn lạ thường, buột miệng đùa một câu. Có lẽ đây là lần đầu tiên cô nói đùa từ khi gia nhập Ám Ảnh. Dù không buồn cười lắm nhưng đủ làm Lâm Vụ đứng hình.

...

Thêm 8 bao vật liệu, vừa đủ nâng cấp một cái giường và xây một phòng y tế. Trong lúc nâng cấp, Lâm Vụ thấy trên bản đồ căn cứ xuất hiện mười mấy chấm đỏ, cảnh tượng này không bao giờ thấy ở Căn cứ Nhà thờ. Khoảng cách khá xa, lại nhiều vật cản, Lâm Vụ mặc kệ, cứ lảng vảng bên Maya với danh nghĩa quan tâm đồng đội, thực ra ý là: Nhanh lên, tôi cũng muốn nằm.

Maya còn 18 điểm máu, Lâm Vụ băng bó xong cũng chỉ còn 50 điểm. Người gãy 4 chỗ, bỏng 2 chỗ.

"Gọi Maya." Tiếng Thạch Đầu vang lên từ đài phát thanh.

Lâm Vụ đi tới cầm micro: "Maya đang chữa thương." Căn cứ nhỏ cũng có cái tiện, đi hai bước là tới đài.

"Hả? Cô ấy bị thương kiểu gì?"

"Vì hai bao vật liệu mà tả xung hữu đột giữa bầy zombie." Thấy Maya ra hiệu, Lâm Vụ hiểu ý: "Thạch Đầu."

"Nói."

Lâm Vụ: "Mai bảo ca ngày mang một bộ đồ nghề sửa xe sang, xe máy nổ rồi."

"Đệch, hai người làm cái gì thế?"

Lâm Vụ: "Nói ra thì dài dòng."

Thạch Đầu: "Nói ngắn gọn."

Lâm Vụ: "Vừa nói xong đấy thôi."

Thạch Đầu: "Cái gì?"

Lâm Vụ: "Tả xung hữu đột giữa bầy zombie."

Thạch Đầu kinh ngạc: "Hai người liều mạng với cả bầy zombie chỉ vì hai bao vật liệu á? Bị thương hết cả rồi?"

Lâm Vụ thở dài: "Nhiều lúc tôi không đùa đâu, chỉ là anh không chịu tin thôi."

Thạch Đầu phát điên: "Mới đi có mấy tiếng, không hành xác là không chịu được à?"

Maya nghe đến đây, xuống giường đi tới cầm micro: "Là lỗi của tôi, tôi đánh giá thấp sức mạnh của bầy zombie."

Giọng Thạch Đầu dịu lại ngay: "Cô cẩn thận chút."

Maya: "Ừ. Bảo Tô Thập làm cho tôi hai con dao rựa nữa."

Thạch Đầu: "Cô mang 3 con cơ mà?"

Maya: "Chém gãy 2 con rồi."

Thạch Đầu cạn lời, một lúc sau hỏi: "Lâm Vụ thế nào?"

Maya quay lại thấy Lâm Vụ đã tranh thủ leo lên giường bệnh nằm, đáp: "Anh ta không nói, nhưng tôi nghĩ cũng cửu tử nhất sinh."

"Nói bậy." Lâm Vụ cãi: "Tôi là cửu sinh nhất tử."

Thạch Đầu: "Tôi gọi có việc gì ấy nhỉ? À đúng rồi, 8 giờ tối đón Ác Mộng ở huyện Hữu, hai người đủ sức không? Tiểu Đao bên này đang đòi đi theo đấy."

Maya rất thông minh, trả lời: "Phải qua đường hầm, không thể thiếu Tiểu Đao. Mọi người thích thì cứ đi cùng. Lần trước chúng ta lén lút qua, lần này có thể đánh qua."

Thạch Đầu nói: "Cô có thấy từ lúc đi với Lâm Vụ, sát khí của cô nặng hơn hẳn không?"

Lâm Vụ: Tôi không nghe thấy gì hết.

Maya lảng sang chuyện khác: "Bây giờ là 3 giờ chiều, 7 giờ tối gặp nhau ở cửa hầm. Sau 7 giờ qua trạm gác dễ hơn..."

Lâm Vụ xen vào: "Chúng tôi không có xe, phải chạy bộ đấy."

Maya nói: "Thế 6 giờ đi."

Thạch Đầu: "Được rồi, biết rồi."

Kết thúc cuộc gọi, Lâm Vụ hỏi: "Trước 6 giờ vết thương chưa lành hẳn đâu."

Maya tiêm một ống huyết thanh, nói: "Chỉ chữa thương thì kịp."

Lâm Vụ tiếc nuối: "Muốn thử cảm giác bị tiêm quá."

Maya nghe vậy muốn đá đít Lâm Vụ một cái, may mà cô là người nghiêm túc. Trong cả cái căn cứ này, Maya cũng chỉ thỉnh thoảng nói chuyện vài câu với Lâm Vụ.

Lâm Vụ chữa thương, Maya cũng chẳng có chỗ nào để đi, lấy sách ra ngồi đối diện đài phát thanh đọc. Nếu ở Căn cứ Nhà thờ, cô sẽ về giường mình đọc sách, đó là không gian riêng tư. Ở chi nhánh, Maya không nỡ bỏ Lâm Vụ một mình. Hơn nữa ở cùng Lâm Vụ cũng rất thoải mái, theo định nghĩa của cô là người khác không cảm thấy gò bó vì sự hiện diện của mình.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...