Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
Chapter 192: Hủ Thực Quốc Độ 192

Sẵn sàng

Lâm Vụ nghiêm túc: "Tôi hiểu."

Maya lờ Lâm Ba Tuổi đi, lội mười mấy mét lên đảo số 3, đi quanh đảo dọn dẹp zombie. Lúc này các chấm đỏ trên vách đá bắt đầu nhiều lên. Lâm Vụ lội sang đảo số 1, sẵn sàng ứng cứu Maya. Một lát sau, cuộc không kích quy mô lớn của Lục Sí bắt đầu.

Đối mặt với sự oanh tạc của Lục Sí, Maya không dùng súng bắn hạ mà di chuyển nhanh vị trí. Lục Sí biết lượn, nhưng chỉ biết lượn, khả năng điều chỉnh hướng khi lao xuống không theo kịp tốc độ di chuyển của Maya. Theo bước chân Maya, từng con Lục Sí như mưa đá rơi từ trên trời xuống, con đập vào đảo, con rơi xuống nước. Với độ cao hơn 50 mét, rơi xuống nước hay xuống bê tông cũng chẳng khác gì nhau.

Cứ thế, nhiệm vụ tấn công cảm tử của cả đàn Lục Sí đã hoàn thành một nửa: Cảm tử thành công, tấn công thất bại.

...

Mục tiêu tiếp theo là Manh Phúc, loại sinh vật mà Maya không thể đối phó nhưng lại là mồi ngon cho Lâm Vụ. Lâm Vụ hành hạ Manh Phúc đến chết một cách tàn nhẫn. Nói là tàn nhẫn vì để Maya quan sát rõ và phán đoán khả năng phòng thủ của Manh Phúc, cô đã chém thử khá nhiều nhát trước khi nó chết. Thậm chí để thử nghiệm hiệu quả bắn đứt chi của súng, cô còn bắn 3 phát vào tay chân nó.

Ba phát súng này đã thu hút zombie xung quanh và kéo theo rắc rối. Cặp đôi này đúng là luôn nhảy múa trên lưỡi dao, Maya không lường trước được địa hình, tốc độ di chuyển của cô bị hạn chế rất nhiều khi ở dưới nước. Lại thêm trời tối, tầm nhìn kém, không thể diệt nhanh Tiếng Hét khiến trận chiến kéo dài tới 10 phút.

Kết thúc trận chiến, Lâm Vụ nảy ra ý tưởng táo bạo: "Cô thấy sao nếu chúng ta nuôi hai con Tiếng Hét trong siêu thị?"

Maya bị ý tưởng điên rồ của Lâm Vụ làm cho đứng hình, suy nghĩ một lúc lâu mới đáp: "Nghe có vẻ thú vị. Ý anh là sao?"

Lâm Vụ giải thích: "Tiếng Hét không có tay, cũng không có răng, bản thân nó không có khả năng tấn công. Chúng ta trói nó lại trong siêu thị, dùng băng dính bịt mồm nó. Khi nào cần farm quái thì xé băng dính ra cho nó gào."

Maya tiếp tục suy nghĩ hồi lâu: "Nghe khả thi đấy, về thử xem."

Hai người vừa bàn về chi tiết bắt cóc Tiếng Hét vừa đi đến thác nước. Lâm Vụ phát hiện lần trước mình nhìn nhầm, sau thác nước không có hang động nào cả. Phía sau thác nước là một con đường nhỏ men theo vách núi, bao quanh hồ Bắc Thượng. Do hai lần đến đây đều vào ban đêm nên Lâm Vụ không phát hiện ra.

Đứng trên đường nhỏ nhìn ra hồ Bắc Thượng, thác nước đổ xuống ngay cạnh. Maya nhìn quanh: "Ngoài cái ăng-ten hay tháp tín hiệu anh nói, chỗ này không thấy dấu vết nhân tạo nào cả."

Lâm Vụ: "Nhưng có Manh Phúc."

Lý do này đủ thuyết phục Maya, hai người đi dọc con đường nhỏ, đến gần mép hồ, Lâm Vụ tinh mắt: "Nhìn kìa."

Đó là một con zombie, ngoại hình bình thường, điểm khác biệt duy nhất là nó mặc áo blouse trắng. Zombie mặc áo blouse trắng cũng có, nhưng thường xuất hiện ở hiệu thuốc, phòng khám.

Con zombie tấn công rất bình thường, bị Maya chém ngã dễ dàng. Maya lục soát và lấy được một vật phẩm đặc biệt: Một tấm thẻ ID. Trên thẻ có tên, ảnh và một mã vạch.

Hai người càng thêm hứng thú, bắt đầu tìm kiếm ở phía hồ dựa vào vách núi. Rất nhanh họ phát hiện một con đường mòn bị đất đá vùi lấp, phía sau đất đá dường như có gì đó. Không mang theo dụng cụ, hai người dùng tay đào bới, đau tay thì uống thuốc giảm đau. Chẳng mấy chốc, hai "máy xúc chạy bằng cơm" đã đào xong, lộ ra một cánh cửa sắt tròn cao 1m2.

Trước cửa cắm một tấm biển gỗ ghi: Đường hầm chuyên dụng khảo sát địa chất, nguy hiểm, cấm lại gần.

Cửa sắt không khóa, hai người mở cửa, Maya chui vào trước. Nếu gặp nguy hiểm, Lâm Vụ chạy nhanh hơn, nếu Maya đi sau sẽ chặn đường rút lui của Lâm Vụ.

Đây là một đường ống tròn, không thể đứng thẳng, chỉ có thể bò. Maya dừng lại, quay đầu nói: "Nhìn kìa."

Lâm Vụ nhìn lên góc trái, thấy một biển báo thoát hiểm khẩn cấp. Lâm Vụ nói: "Đây không phải lối vào bình thường, đây là lối thoát hiểm."

Maya: "Ừ, xem ra bên trong có bí mật lớn."

Bò được 20 mét, hai người chui ra khỏi đường ống, trước mặt là một hành lang rộng 3 mét, cao 5 mét. Hành lang lát đá cẩm thạch, trải thảm đỏ ở giữa, tường dán giấy dán tường rất đẹp. Nếu không biết đang ở trong lòng núi, Lâm Vụ sẽ tưởng đây là khách sạn.

Đi thêm vài bước, bên trái có một cánh cửa lớn, cạnh cửa có máy quét thẻ ID. Hai người chưa vội mở, đi tiếp thì thấy một nhà ăn. Nhà ăn kê hơn 15 cái bàn, bên trong còn có bếp, không gian rất rộng rãi. Đến lúc này, họ vẫn chưa gặp con zombie nào.

Hai người cùng nhận được tin nhắn hệ thống: Nhiệm vụ tổ đội, khám phá bí mật khu vực, trả lời câu hỏi, thời gian nhiệm vụ 2 tiếng.

Lâm Vụ phấn khích: "Cuối cùng cũng có cái nhiệm vụ ra hồn." Chứ không phải bị Amanda lừa đi dò mìn hay đi đánh quái cho NPC.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...