Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
Chapter 197: Hủ Thực Quốc Độ 197

Sẵn sàng

Thạch Đầu nói đúng, cách giải quyết vấn đề của Lâm Vụ rất đơn giản thô bạo. Nếu đơn giản thô bạo không giải quyết được vấn đề, Lâm Vụ sẽ trở thành vấn đề.

Nếu Lâm Vụ không nhắc đến kho báu, đi là đi luôn, chẳng biết gì. Nhưng Lâm Vụ đã nhắc, lại còn là địa điểm bí mật, lại là người đầu tiên vào, không lục soát kỹ thì có lỗi với bản thân quá?

...

Sau một tiếng rưỡi lục tung mọi ngóc ngách, không tìm thấy bất cứ vật phẩm gì, kể cả đồ ăn vặt. Chỉ có mấy thứ linh tinh như dập ghim. Maya lý trí nói: "Nếu có kho báu, chắc chắn phải có vật phẩm có thể tìm kiếm khác. Chúng ta tìm hơn tiếng đồng hồ không thấy gì ngoài đồ tạp nham, chứng tỏ ở đây không có kho báu."

"Ngược lại." Lâm Vụ nói: "Tôi và Tiểu Đao làm nhiệm vụ ở Trang viên Oliu, ở đó cũng thế, ngoài đồ linh tinh chẳng có gì. Cô nghĩ lại lời Thự Quang xem, nó bảo chúng ta không phải Đặc vụ Pháo Đài nên nhận thưởng trực tiếp. Vậy phần thưởng của Đặc vụ Pháo Đài là gì? Là làm xong nhiệm vụ rồi nhận thêm một rương tím à?"

Maya không đồng tình với suy luận này: "Đây chỉ là game thôi, chúng ta đã lục hết các phòng và phòng thí nghiệm, trực thăng và nhà ăn cũng tìm rồi, không thấy gì cả. Két sắt duy nhất thì chứa tài liệu."

"Duy nhất?" Mắt Lâm Vụ sáng lên: "Đi, xem lại lần nữa."

Maya đành đi theo Lâm Vụ vào văn phòng Tổng công trình sư, thấy Lâm Vụ sờ soạng khắp nơi bèn hỏi: "Ít nhất anh cũng phải nói chúng ta tìm cái gì chứ?"

Lâm Vụ đáp: "Tìm một cái két sắt khác."

Maya cũng đành phối hợp tìm kiếm, lơ đãng đi đến trước cái két sắt đã mở, nhìn kỹ nhãn hiệu trên cửa. Cô thò tay vào ấn vào vách trong két sắt. Không ngờ đó không phải vách trong mà là một ngăn bí mật, vách ngăn xoay ra, Maya lấy được một khẩu súng trường màu đen.

Cầm súng trên tay, Maya sững sờ, không dám tin vào mắt mình.

Lâm Vụ hớn hở chạy lại: "Thấy chưa, tôi đã bảo có bảo bối mà."

"Tinh vi thật!" Maya vẫn chưa hết bàng hoàng. Lâm Vụ mở két sắt chỉ thấy xấp tài liệu. Bình thường chẳng ai đi ấn vào vách trong, Maya làm thế vì phát hiện kích thước bên trong két sắt không khớp với thông số trên nhãn hiệu. Người bình thường ai để ý chi tiết này. Là thành viên Hộ vệ quân Thự Quang, Maya cũng phải thầm mắng Thự Quang một câu.

M4A1, súng trường tiêu chuẩn rất phổ biến thời đó, đạn 5.56mm, uy lực thấp hơn Kẻ Đột Kích khoảng 15%, tầm bắn cũng kém hơn chút. Nhưng độ giật rất nhỏ, tiếng ồn chỉ bằng 1/4 Kẻ Đột Kích. Dùng ống ngắm 4x của Kẻ Đột Kích, bắn xong có khi mất dấu mục tiêu. M4A1 thì khác, nhìn thông số độ giật là Maya biết ngay, người chơi không tăng Sức mạnh cũng ghìm được tâm khi sấy.

Maya nói: "Có khẩu này, tôi ra đường không sợ gặp hai con Cuồng Mãnh nữa." Ưu điểm lớn nữa là nhẹ, M4A1 nhẹ hơn Kẻ Đột Kích 1kg (không phụ kiện).

Maya tháo đạn, kiểm tra băng đạn: "Tiếc là băng đạn chỉ có 30 viên." Ngoài ra khác với Kẻ Đột Kích chỉ có chế độ tự động, M4A1 có thể chỉnh bắn đơn, bắn loạt 3 viên (burst) và bắn liên thanh.

Có được món đồ chơi ưng ý, Maya hỏi: "Đi thôi nhỉ?"

"Đi, về thử súng."

Maya nói: "Chúng ta còn phải đến Trạm cứu hỏa."

Lâm Vụ: "Xe có chạy mất đâu."

Dù Lâm Vụ nói lý sự cùn, nhưng lần này Maya hoàn toàn ủng hộ. Hai người rời phòng thí nghiệm bí mật, quay lại bờ hồ Bắc Thượng, cưỡi xe máy về căn cứ siêu thị.

...

Tháp canh của căn cứ đã xây xong, sừng sững cao 15 mét trên sân thượng siêu thị. Vừa về đến nơi, Lâm Vụ và Maya đã háo hức nhận thẻ trực ban leo lên đỉnh tháp.

Ngoài tác dụng giảm mức đe dọa, tháp canh còn có một chức năng đặc biệt: tiếng súng bắn từ trên tháp chỉ gây ra 75% mức đe dọa so với bình thường. Nếu bắn chết zombie, tiếng súng coi như không đáng kể. Hiệu quả của M4A1 đúng như Maya dự đoán, tiếc là ban đêm tầm nhìn quá kém, căn cứ siêu thị lại không có đèn, mục tiêu xa một chút là chịu chết.

Tính ra trong 24 giờ qua chỉ được nằm giường bệnh một tiếng, sáng mai lại phải đi làm. Maya liên lạc với Thạch Đầu: "Thạch Đầu, cho ca ngày đi làm muộn chút, sáng mai tôi và Lâm Vụ về Căn cứ Nhà thờ một chuyến." Cần lấy hai thùng xăng, khuôn đúc đạn 5.56, và quan trọng nhất là đưa bản thiết kế Phi tiêu Yến Vĩ cho Shana.

Thạch Đầu hỏi: "Sao thế?"

Maya đáp: "Quên ngủ."

Thạch Đầu: "Đó là điều tôi lo nhất đấy. Hai người đi với nhau là quên cả thời gian."

Lâm Vụ bất mãn giật lấy bộ đàm: "Lão già kia, bọn tôi đi làm nhiệm vụ đấy nhé."

Thạch Đầu đổi giọng ngay, gằn từng chữ: "Thằng ranh con, nhiệm vụ gì mà làm lâu thế?" 10 giờ ra khỏi hầm, cứ cho là 11 giờ về đến nơi, cộng thêm 1 tiếng sửa xe, Maya vẫn thừa sức ngủ 5 tiếng. Thực tế là hai người đã mất toi 4 tiếng trong phòng thí nghiệm bí mật.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...