Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
Chapter 31: Hủ Thực Quốc Độ 31

Sẵn sàng

Lâm Vụ và Maya trèo tường vào một ngôi nhà ven đường, chuẩn bị lục soát. Ba gã đàn ông thấy có cơ hội, lập tức tụ tập nhanh đến bên tường. Gã A trèo qua tường trước, chờ đợi hắn là con dao găm của Lâm Vụ đâm thẳng vào tim. Gã A chưa kịp phản ứng, vừa quay người đối mặt với Lâm Vụ ở bên trái, Lâm Vụ đã dùng [Phong Thích] lướt ra sau lưng hắn, xoay ngược dao đâm vào gáy, gã A chết ngay tại chỗ.

Gã B đang trèo tường nhìn thấy Lâm Vụ giết gã A, vừa tiếp đất rút gậy bóng chày ra thì một mũi tên nỏ cắm phập vào đầu. Cơ chế bảo vệ hệ thống: Người chơi trong trạng thái đầy máu sẽ không bị người chơi khác one-shot (giết trong một đòn). Tuy nhiên máu của gã B tụt ngay xuống còn 1 điểm. Lâm Vụ tranh thủ lúc hắn bị choáng 0,5 giây do trúng đòn vào đầu, lao tới kết liễu hắn luôn.

Gã C đương nhiên cũng không chạy thoát, Lâm Vụ bồi thêm hai cú [Phong Thích] khiến hắn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã về chầu ông bà.

...

Maya đứng một bên cảnh giới, Lâm Vụ lục lọi tìm thấy không ít rác rưởi từ xác người chơi đã chết, hắn gọi với: "Này, có món đồ kỳ quặc lắm." Nói xong ném về phía Maya.

Maya giơ tay bắt lấy, tên vật phẩm là [Thuốc ngụy trang mùi xác chết]. Sau khi sử dụng, cơ thể sẽ phát ra mùi giống zombie, trong thời gian đó sẽ không bị zombie tấn công, hiệu lực kéo dài một phút. Tác dụng phụ: Trúng độc mức độ trung bình, mỗi giây mất 1 điểm máu, kéo dài một phút.

"Hèn gì bọn họ không sợ hãi gì cả, họ có thể dùng thuốc này dẫn dụ lượng lớn zombie tấn công căn cứ của chúng ta." Maya thầm nghĩ, một người chơi hồi sinh mà có thể kiếm được loại thuốc này, chứng tỏ nó không phải là hàng hiếm. Điều này cho thấy ngoài việc đối mặt với các đợt công thành bất định kỳ của zombie, căn cứ còn phải đề phòng sự phá hoại ác ý từ người chơi khác. Nghĩa là căn cứ lúc nào cũng cần duy trì một lực lượng phòng thủ nhất định.

Trong lúc nói chuyện, xác của tên A biến mất, Lâm Vụ cuống cuồng, hắn còn chưa lục xong mà. Hắn vội vàng chuyển sang lục xác tên C. Nhưng thời gian chết của ba tên này quá gần nhau, Lâm Vụ chỉ kịp lôi từ trong balo tên C ra một cuốn sách.

"[Đường ống học]?" Lâm Vụ vừa mừng vừa nghi. Mừng vì đây là sách kỹ năng, nghi vì hắn chẳng hiểu Đường ống học là cái quái gì. Sách chỉ ghi là sách kỹ năng chứ không giải thích Đường ống học cụ thể là gì.

Maya cũng mù tịt: "Nòng súng à? Chế tạo nòng súng tự chế? Hay làm ống nước? Có thể thông nước?"

Lâm Vụ nói: "Thế thì phải gọi là Nòng súng học và Ống nước học chứ."

Maya hỏi: "Anh có học không?"

Lâm Vụ lắc đầu: "Trai sợ chọn nhầm nghề, cô học đi." Thông thường mỗi người chỉ có thể học một kỹ năng sinh hoạt.

Maya do dự một lát rồi nói: "Cứ giữ lại đã." Học trước dùng trước, học càng sớm càng tận dụng kỹ năng để tạo ra giá trị. Tiếc là không thể hiểu nghĩa của Đường ống học qua mặt chữ, không loại trừ khả năng đây là một kỹ năng vô dụng.

"Gái cũng sợ chọn nhầm nghề đấy nhé?" Lần đầu tiên Maya bật lại một câu vô nghĩa.

Lâm Vụ tò mò hỏi: "Nghề nghiệp của cô là gì?"

Maya đáp một nẻo: "Chúng ta về thôi."

"Đồ tể à?" Dùng dao giỏi thế mà lại ngại nói ra nghề nghiệp, có lý do để nghi ngờ Maya là một đồ tể.

"Không phải."

Đi được một lúc, Lâm Vụ lại hỏi: "Diễn viên đóng thế?"

Maya nhìn Lâm Vụ: "Tôi sẽ không nói cho anh biết đâu."

"Vận động viên." Lâm Vụ chĩa hai ngón tay về phía Maya, làm động tác đấu kiếm, miệng còn phối hợp tạo tiếng vù vù.

Maya gạt tay Lâm Vụ ra, im lặng đi trước dẫn đường. Sắp về đến căn cứ, Lâm Vụ suy nghĩ suốt dọc đường đuổi theo Maya: "Đầu bếp." Một dao tinh thông, trăm dao thành thạo.

Maya cạn lời: "Làm ơn đừng có vô vị và ấu trĩ như thế được không. Hơn nữa, anh muốn đoán thì cũng nên đoán mấy nghề yêu cầu trí tuệ chút chứ."

Lâm Vụ chợt tỉnh ngộ, vỗ tay cái đét: "Sinh viên đại học? Sinh viên chuyên ngành nấu ăn? Không, không phải..."

Maya thở dài, ít nhất anh ta cũng biết tự phủ định bản thân.

Lâm Vụ lẩm bẩm một mình: "Cô già thế này thì không thể là sinh viên được."

Trước sự thật không thể chối cãi, Maya phải kìm nén sự thôi thúc muốn rút dao chém người.

Lâm Vụ chạy lên trước mặt Maya, vừa đi giật lùi vừa nói: "Giáo viên dạy nấu ăn trường nghề." Giáo viên phù hợp với độ tuổi và yêu cầu trí tuệ, chuyên ngành nấu ăn phù hợp với yêu cầu dùng dao. Hoàn hảo!

Maya đen mặt: "Tại sao không thể là giảng viên đại học dạy nấu ăn?"

Lâm Vụ vỡ lẽ: "Hóa ra là vậy."

Maya cạn lời: "Không, tôi không phải giáo viên gì hết, cũng chẳng liên quan gì đến nấu ăn... Ừm, hình như cũng có chút liên quan."

"Nấu ăn?"

"Không, giáo viên."

Lâm Vụ: "Giáo viên đồ tể."

"Anh đi chết đi cho tôi." Đây là lần đầu tiên trong ký ức của Maya cô nổi đóa lên như vậy. Đáng lẽ không nên phí lời với hắn, cô chỉ nói thêm đúng một câu "Gái cũng sợ chọn nhầm nghề", kết quả là tự chọc mình tức gần chết.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...