Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 243: Mệnh Thế Thần Thông 243
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Dẫu cho cuối cùng chỉ là một đệ tử nội môn chẳng ai đoái hoài, thì thế cục của Ly Trần Tông vẫn là chốn nương thân thích hợp hơn cả dành cho y.
Lựa chọn sau cùng ra sao, cứ đợi khi y vào đến bản sơn của Ly Trần Tông rồi hãy tính. Nhị Sơn Thất Phong rộng lớn, chưa hẳn ai cũng như Xích Minh Tử kia. Nếu quả thực không hợp, y đâu cần cam chịu, cũng chẳng nhất thiết phải mặt dày nương nhờ cửa Ly Trần.
Dẫu đã từng trải thói đời nóng lạnh, nếm đủ muôn vàn tai ương, trong lòng y vẫn còn giữ chút khí khái kiên cường.
Nếu không vì trót đắc tội với Cổ Nguyệt gia, nếu không vì mấy huynh đệ Kiếm Y đường còn cần y chăm lo, y thà chết chứ chẳng chịu cảnh người đời khinh khi miệt thị đến nhường này.
※※※※
Giờ Thìn ba ngày sau, dưới sự hộ tống của Lý Sùng Trinh từ Học Quán, Trang Vô Đạo cùng Khổng Hồi, Hạ Miêu và Bắc Đường Uyển Nhi bước lên phi chu do Ngô Kinh đạo quán cử đến đón môn đồ.
Tần Phong dẫn theo nhóm huynh đệ đến tiễn đưa y, song cũng chỉ có thể đứng nhìn từ xa, không cách nào lại gần.
Quanh phi chu lúc này phần lớn là người đến tiễn Bắc Đường Uyển Nhi, Hạ Miêu và Khổng Hồi, ai nấy xuất thân đều không phú thì quý. Kiếm Y đường tuy có chút thế lực, nhưng ở Việt Thành vẫn bị xem là hạng hạ đẳng, vốn chẳng có tư cách tiếp cận phi chu.
Phi chu không đợi ai, mà Trang Vô Đạo lại càng không có tư cách khiến phi chu phải chờ mình. Chẳng kịp trò chuyện được mấy câu với Tần Phong, y đã vội phải bước lên.
Chỉ là y cùng Tần Phong, Mã Nguyên đã có hơn mười năm tình huynh đệ, một ánh mắt cũng đủ thấu hiểu tâm tư, chẳng cần nhiều lời.
Buổi chia tay này, Tần Phong và Lâm Hàn không mấy xót xa, phần nhiều là mừng cho Trang Vô Đạo. Riêng Mã Nguyên vốn tính phóng khoáng, lại suýt nữa lấy tay áo che mặt, lệ tuôn không sao ngăn nổi.
Trang Vô Đạo chỉ mỉm cười, nhưng khi phi chu cất mình rời mặt đất, lòng y dần nặng trĩu.
Những lời Xích Minh Tử nói sau cuộc tỷ thí với Bắc Đường Uyển Nhi hôm ấy, Trang Vô Đạo vẫn chưa cho Tần Phong hay, bởi tận đáy lòng y không muốn các huynh đệ phải lo lắng.
Có điều, mỗi khi nhớ đến niềm kỳ vọng của mọi người ở Kiếm Y đường, tâm tư y lại nặng nề như đeo đá tảng.
"Kiếm chủ cớ sao lại thế? Ngươi là Thiên Sinh Chiến Hồn hiếm có trên đời, là đối tượng mà các danh môn đại phái trong Tiên giới đều khát khao mong ước. Có được một người như ngươi là có thể mời chư tiên đến xem lễ, chỉ hận không thể bố cáo cho thiên hạ đều hay. Thiên phẩm linh căn dẫu hiếm nhưng vẫn có thể tìm ra, còn người sở hữu Thiên Sinh Chiến Hồn, cả ngàn vạn thế giới này cộng lại cũng chẳng quá ba người."
Giọng Vân Nhi nghiêm nghị vô cùng: "Người cõi này hiểu biết nông cạn, mắt nhìn hạn hẹp nên chẳng thể nhận ra minh châu bảo ngọc. Ly Trần Tông không thu nhận ngươi chính là tổn thất của bọn họ. Tuyệt Trần Tử kia, mai này nếu biết chuyện hôm nay ắt sẽ hối hận không nguôi. Nếu đổi lại là bất kỳ đại thế giới nào khác, với tư chất của ngươi, kẻ tranh giành đã không đếm xuể, nào đến lượt Ly Trần Tông?"
Trang Vô Đạo chẳng rõ lời an ủi của Vân Nhi thực hư ra sao, nhưng tâm trạng cũng khuấy khỏa đôi phần. Y dứt khoát gạt bỏ tâm sự, cười hỏi: "Thiên Sinh Chiến Hồn này rốt cuộc là gì, có diệu dụng ra sao? Còn Tuyệt Trần Tử là ai?"
"Thiên Sinh Chiến Hồn là một loại thể chất đặc biệt, thuộc hàng mười đại hồn thể, cũng là một trong mười đại chiến thể. Sau khi ngươi đạt tới Kim Đan cảnh, tự khắc sẽ rõ lợi ích của loại hồn thể này. Ký ức của ta không trọn vẹn nên chưa rõ tường tận, chỉ có thể cho ngươi hay, người sở hữu Thiên Sinh Chiến Hồn trời sinh đã có hồn niệm bất khuất, khó bị thần ý kẻ khác chi phối. Một khi tu thành nguyên hồn, ngươi có thể vận dụng nhiều hơn một vòng huyền thuật thần thông so với tu sĩ đồng cấp. Ngoài ra, Chiến Hồn chi thể còn giúp gia tăng uy lực huyền thuật, khiến tất cả huyền thuật thần thông mạnh thêm nửa bậc."
"Một vòng? Ngươi không gạt ta đấy chứ?"
Trang Vô Đạo kinh ngạc đến ngẩn người. Thêm một vòng huyền thuật thần thông nghĩa là cùng một huyền thuật trong cùng một Linh Khiếu, nếu tu sĩ Nguyên Thần cảnh có thể vận dụng liên tiếp bốn lần trong mười hai canh giờ, thì y lại có thể vận dụng đến năm lần.
Việc tăng uy lực huyền thuật thêm nửa bậc lại càng khó tin. Ngưu Ma Loạn Vũ của y vốn đã vượt xa cấp bậc Tam phẩm đỉnh phong, sau khi đạt Nguyên Thần, chẳng lẽ có thể thăng lên Nhị phẩm Thánh Linh hay sao?
Cần biết rằng huyền thuật thần thông chỉ chênh một bậc thường đã là một trời một vực. Khi giao chiến, điều này có thể tạo nên thế áp đảo hoàn toàn.
Lạc Khinh Vân này lẽ nào lại nói đùa với y? Thiên Sinh Chiến Hồn lại có thể đáng sợ đến thế ư?
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook