Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 267: Mệnh Thế Thần Thông 267
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
"Mẫu thân ngươi chỉ là một phụ nhân, tiền bạc không có, sức trói gà cũng chẳng xong. Tích di đường đường là đại tiểu thư, làm sao rành đường lẩn tránh tai mắt người đời?"
Tần Phong lạnh lùng cười khẩy, thản nhiên nói: "Tần Phong ta nếu muốn ẩn mình biệt tăm, dẫu là tay cự phách như Bắc Đường Thương Tuyệt cũng khó lòng tìm ra, huống hồ Thẩm Lâm chỉ có chút căn cơ nông cạn tại Việt Thành này? Hiện giờ, Thẩm gia cũng chưa để chúng ta vào mắt, chưa từng thực sự coi trọng. Đây chính là cơ hội ngàn vàng để thoát khỏi tay bọn hắn. Vùng đất Đông Nam vốn là địa bàn của Ly Trần Tông, thế lực Thái Bình Đạo tuy mạnh nhưng cánh tay vẫn chưa thể vươn tới chốn này."
"Nghe thì có lý, nhưng vẫn phải hết sức cẩn trọng."
Trong lòng Trang Vô Đạo cũng thấy nhẹ nhõm đôi phần, biết lời Tần Phong nói không phải khoác lác. Chợt nhớ ra điều gì, y hoài nghi nhìn mảnh giấy nhàu nát trong tay.
"Thẩm Lâm nói hắn đã mời bằng hữu tâm giao của ta tới Khê Linh cốc, cách thành bảy mươi dặm. Nhưng các ngươi đều đã bình yên, vậy kẻ bị hắn bắt đi rốt cuộc là ai?"
Chẳng lẽ đây thực chất chỉ là một cái bẫy nhằm lừa gạt y?
Tần Phong cũng cau mày trầm tư giây lát, đoạn ngập ngừng nói: "Bọn Mã Nguyên giờ đã an toàn rời xa ngàn dặm, Thẩm Lâm dẫu muốn tìm cũng phải hao tổn không ít tâm sức. Lẽ nào là Nhan Quân?"
Tần Phong nhớ lại bữa tiệc rượu hôm đó, khi Thẩm Lâm xông vào thì Nhan Quân cũng có mặt.
Trang Vô Đạo cũng nghĩ đến Nhan Quân. Nếu không tìm thấy bọn người Tần Phong, Thẩm Lâm ắt phải ra tay với Nhan Quân để dẫn dụ y. Chuyện này rất dễ xác minh, chỉ cần đến nha môn Đô úy tuần thành hoặc ghé qua phủ đệ Nhan Quân là rõ ngọn ngành.
Tần Phong lãnh đạm nói: "Ngươi đã là đệ tử Ly Trần, bọn chúng không tiện động thủ với ngươi giữa thành trì. Khê Linh cốc kia tất nhiên là một cạm bẫy. Song nếu kẻ bị bắt là Nhan Quân thì cũng chẳng sao, không cần phải bận lòng vì hắn ta. Nhan Quân vốn là đệ tử nội môn đã được Ngô Kinh đạo quán để mắt từ lâu. Mấy năm nay tuy hắn ta chưa từng thổ lộ với chúng ta, nhưng ta biết rõ sư tôn của hắn ta ở Ly Trần Tông vốn đã định sẵn, thân phận đâu phải đám đệ tử ngoại môn tầm thường có thể so bì. Thẩm Lâm nếu thực sự dám sát hại hắn ta, chẳng khác nào vả thẳng vào mặt Ly Trần Tông. Cách xử trí tốt nhất chính là bẩm báo việc này lên Ngô Kinh đạo quán. Dù là Lý Sùng Trinh hay vị Phong Huyền Chân Nhân kia đều không thể thoái thác trách nhiệm, há có thể dung túng hắn ta càn rỡ đến thế? Huống hồ quanh Việt Thành này còn có hơn mười vị Kim Đan tu sĩ, một vị Nguyên Thần chân nhân trấn giữ. Thẩm Lâm đúng là chán sống rồi mới dám làm càn."
Trang Vô Đạo lắc đầu, vẫn cất bước ra cửa. Y hiểu Tần Phong, người này ngoại trừ những huynh đệ từng chung lưng đấu cật từ thuở hàn vi thì thực sự chẳng hề để tâm đến sinh mạng của bất kỳ ai, kể cả Vương Ngũ hay Tiết Trí. Bất cứ thuộc hạ nào cũng có thể bị hy sinh, trở thành con cờ trong tay hắn ta. Nếu không phải kẻ này thiếu đi dã tâm ngự trị thiên hạ, thì đây đích thực là tâm tính của một bậc kiêu hùng.
Nhan Quân với bọn họ vốn chẳng có bao nhiêu ân nghĩa, kết giao chủ yếu cũng vì lợi dụng lẫn nhau, điều này y há lại không biết? Trận huyết chiến tại ngõ Đông Thuyền, hắn ta còn khoanh tay đứng nhìn, thậm chí còn có nghi vấn đã bán đứng họ. Nhưng ngẫm lại, những năm qua nếu không có Nhan Quân, bọn họ làm sao có được chỗ đứng tại Việt Thành này?
Trang Vô Đạo tuyệt không phải hạng người vong ân bội nghĩa. Báo tin cho Ngô Kinh đạo quán tuy đơn giản, nhưng chưa chắc đã giữ được mạng sống cho Nhan Quân. Huống hồ tên Thẩm Lâm kia, y thực sự rất muốn tự tay lấy thủ cấp của hắn.
Cuộc hẹn ở Khê Linh cốc này, y há có thể không tự mình đến?
※※※※
Cách Việt Thành bảy mươi dặm, sâu trong Khê Linh cốc.
Trong thung lũng nhỏ hẹp, cây cối sum suê tươi tốt, cổ thụ cao vài trượng vươn cành lá đan quyện vào nhau. Dây leo chằng chịt buông rủ, liễu mềm rũ thướt tha, chim quý chọn cành làm tổ hót líu lo rộn rã. Sương sớm bảng lảng dâng lên đọng thành từng giọt long lanh, ánh dương từ vòm trời chiếu rọi khiến thung lũng tựa như tiên cảnh. Giữa lòng cốc là một hồ nước nhỏ chừng trăm trượng, nước từ khe núi đổ về róc rách reo vang.
Ven hồ, trên thảm cỏ xanh rì thấp thoáng mấy ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn, dựng cất tỉ mỉ. Giữa cảnh sắc tuyệt mỹ của thung lũng, những nếp nhà ấy hiện ra thật hài hòa, chẳng chút lạc lõng.
Chung quanh Việt Thành trong vòng mấy trăm dặm tuyệt không có một thôn làng nào tồn tại. Ấy là vì mỗi tháng đều có một đợt thú triều hung hãn tràn về, dân chúng sống ngoài thành đều phải chạy vào Việt Thành, nương tựa tường thành kiên cố để chống lại bầy yêu thú.
Song ngày thường đám phu mỏ vẫn quần tụ gần những nơi có khoáng mạch, mãi cho đến vài ngày trước khi thú triều ập tới mới lục tục trở về. Còn các nhà hào phú quyền quý cũng có không ít trang viên biệt viện bên ngoài thành để làm nơi vui thú thưởng cảnh. Khê Linh cốc này chính là một nơi như vậy.
Nơi đây vốn là gia sản thuộc phủ Thái thú, giờ lại rơi vào tay kẻ khác.
Thẩm Lâm vẻ mặt âm u nhìn mặt hồ phẳng lặng trước mắt, tâm tình hiển nhiên chẳng tốt đẹp gì. Hai bàn tay hắn ta siết chặt, đốt ngón tay trắng bệch, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook