Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 271: Mệnh Thế Thần Thông 271
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Lúc này Nhan Quân mới mơ màng tỉnh giấc, khẽ rên lên một tiếng đau đớn, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng. Cho đến khi thấy Trang Vô Đạo bước tới, ánh mắt tuyệt vọng của hắn mới ánh lên vài phần sinh khí, tựa như vớ được cọng rơm cứu mạng, mừng rỡ khôn cùng.
"Vô Đạo! Ngươi cẩn thận ——"
Lời vừa buông, sắc mặt Nhan Quân lại đại biến. Bên cạnh gã đạo sĩ kia có đến bốn vị Luyện Khí hậu kỳ, Trang Vô Đạo làm sao địch lại?
Trang Vô Đạo dường như chẳng nghe thấy, cũng không buồn liếc nhìn Nhan Quân hay Thẩm Lâm lấy một cái. Sát khí đỏ rực trong mắt y tan biến, thay vào đó là ánh nhìn trong veo. Cả người y dường như đã hóa thành một kẻ khác, khí chất thanh cao lạnh lùng, dáng hình phiêu dật thoát tục. Ánh mắt y nhìn đám đông chẳng khác nào nhìn lũ sâu kiến, dường như hơn mười đạo sĩ Luyện Khí trước mặt đều không đáng để y để mắt tới.
Trâu Đức thấy thế thì cực kỳ bất mãn, mặt hằm hằm tức giận: "Ngươi thật sự coi mình là thiếu gia sao? Một đứa con của tiện tỳ chẳng ra gì mà cũng dám không biết điều. Ngươi lắm lời với hắn làm chi? Sự đã đến nước này, cứ việc bắt thẳng về giao cho chủ nhân định đoạt là xong!"
Tiện tỳ ——
Trang Vô Đạo cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, cơn đau buốt thấu xương tủy khiến lệ khí chốn tâm can chực chờ phá ngực trào ra. Y vẫn lặng im, chỉ thấy một luồng kình lực từ chưởng bùng phát, cuốn mạnh Nhan Quân bay ngược về phía sau.
Tốc độ nhanh đến mức mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, Nhan Quân đã bị cuốn xa mười trượng, thoát khỏi phạm vi của Hư Cực. Nhan Quân chẳng những không mừng rỡ vì thoát khỏi hang hùm mà còn bị động đến vết thương, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Trâu Đức chẳng thèm đếm xỉa, lão nhếch mép cười khẩy đầy chế giễu: "Còn định cứu người? Nếu thiếu chủ ngoan ngoãn theo chúng ta về, bạn bè thân thuộc của ngươi dĩ nhiên sẽ bình yên vô sự. Còn bằng không chịu nghe lời —— thì hắn chính là kết cục của ngươi!"
Chẳng thấy Trâu Đức có động tác nào, vô vàn đất cát từ dưới đất vọt tung lên, kết tụ thành hàng hà sa số tên cát đồng loạt phóng tới Nhan Quân.
Đúng lúc Nhan Quân lộ vẻ tuyệt vọng, tưởng như sắp bị tên cát đâm thành con nhím, bước chân Trang Vô Đạo chợt nặng trập. Một luồng chấn động vô hình lan tỏa, cuốn sạch tám hướng khiến những mũi tên cát lơ lửng giữa trời tức thì vỡ tan tành.
Y tu luyện Từ Nguyên lực của Ngưu Ma Nguyên Bá Thể, lại thêm Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh, nếu nói về việc điều khiển thổ hành linh lực thì trong cảnh giới Luyện Khí gần như không ai bì kịp. Lúc này thân xác y lại do Vân Nhi điều khiển, chút mánh khóe vặt vãnh của Trâu Đức vốn chẳng thấm vào đâu.
"Còn dám đánh trả?"
Trong mắt Trâu Đức lóe lên vẻ khác thường, lão cười gằn một tiếng: "Quả đúng như lời Thẩm Lâm nói, ngươi đã đủ lông đủ cánh rồi! Nếu còn không biết điều thì quỳ xuống cho ta!"
Lời vừa dứt, Trang Vô Đạo liền cảm thấy thân mình nặng trịch, xương cốt toàn thân kêu lên răng rắc. Sức nặng tăng gấp mười lần, rồi hai mươi, ba mươi, cho đến khi vọt lên gấp năm mươi lần. Dù sau khi hiến máu y đã có sức mạnh gần bảy mươi trâu nhưng cũng thấy khó lòng chống đỡ, khó bề nhúc nhích nửa bước.
Chẳng những y mà cả bụi cát lơ lửng quanh thân cũng bị một lực vô hình đè ép xuống. Nhan Quân cũng bị ép rơi xuống đất, toàn thân đau đớn vì gãy thêm mấy đoạn xương, máu nơi vết thương ở đùi tuôn ra xối xả.
Thần thông ảo diệu!
Trong thoáng chốc, Trang Vô Đạo liền hiểu đây là thần thông của Trâu Đức, hơn nữa còn liên quan đến địa khí của Từ Nguyên. Trong lòng y khẽ chùng xuống nhưng nét mặt lại chẳng hề nao núng, lộ rõ vẻ khinh thường.
"Đây là Thượng Tiêu Từ Linh Thuật ư? Đúng là múa rìu qua mắt thợ ——"
Y tay bắt kiếm quyết, khẽ phất ống tay áo dẫn dắt từng lớp Từ Nguyên lực, địa khí dưới chân cũng theo đó rung động. Chỉ bằng một thủ ấn, y đã tức thời thi triển pháp thuật, trong khoảnh khắc hóa giải được sức nặng đang đè ép quanh thân.
Ngược lại, ngoài hai mươi trượng nơi Trâu Đức đứng bỗng vọng lên một tiếng rung chuyển dữ dội. Khi mọi người kịp định thần đã thấy Trâu Đức ban nãy còn vênh váo ngạo mạn, giờ đây mặt mày nghẹn đỏ, một gối quỵ xuống đất. Dù gân xanh toàn thân nổi cuồn cuộn nhưng lão vẫn chẳng thể đứng thẳng người lên được.
Trang Vô Đạo cũng ngẩn người: "Đây là pháp thuật gì?"
Môn thần thông này của Trâu Đức ít nhất cũng phải hàng Tứ phẩm thượng hạng, vậy mà lại bị Vân Nhi dễ dàng hóa giải, thậm chí còn chẳng dùng đến bất kỳ thần thông ảo diệu nào.
"Tiểu Đấu Chuyển Tinh Di Thuật, trong Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh có ghi lại, ta nhớ nửa tháng trước đã dạy rồi, thiếu chủ không nhớ sao? Chiêu này có thể xê dịch Từ Nguyên lực đi một chút. Thần thông ảo diệu cố nhiên uy lực vô biên nhưng chẳng phải là không có điểm yếu. Ví như Thượng Tiêu Từ Linh Thuật này, chỉ cần một vài pháp thuật nhỏ cũng có thể hóa giải, thậm chí phản phệ lại chính nó. Vậy nên Kiếm chủ hãy nhớ, thần thông không phải là tất cả, pháp thuật muôn hình vạn trạng, quý ở chỗ vận dụng sao cho khéo léo."
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook