Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 277: Mệnh Thế Thần Thông 277
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Hồn Kiếm khẽ cười một tiếng: "Kiếm chủ chẳng cần bận tâm chuyện đó. Trái lại, trên thi hài Thẩm Lâm kia, ta cảm ứng được có Không Gian Linh Khí. Sao ngài không lấy ra xem thử?"
"Không Gian Linh Khí?"
Ánh mắt Trang Vô Đạo chợt sáng lên. Y lập tức lục soát thi hài Thẩm Lâm, rốt cuộc tìm thấy một chiếc vòng bạc đeo nơi bắp chân phải của hắn.
Trang Vô Đạo thầm than trong lòng, vật này tuy chẳng phải vòng tay, ngọc bội hay túi trữ vật mà y ao ước, song có vẫn hơn không. Thực ra chiếc vòng bạc này có kiểu dáng tựa như vòng đeo tay, nhưng kích thước quá khổ, ước chừng bằng hai chiếc vòng của người thường gộp lại, đường nét chạm trổ cũng vô cùng thô kệch. Thảo nào Thẩm Lâm lại dùng nó làm vòng đeo chân.
Sau khi phá giải ấn ký thần niệm do Thẩm Lâm lưu lại, Trang Vô Đạo phát hiện không gian bên trong chiếc vòng này khá rộng rãi, chừng một trượng, chứa đầy vật phẩm.
Y sực nhớ ra, mỗi năm Thẩm Lâm xuôi về phương nam đều gánh vác trọng trách thu mua các loại linh châu quý hiếm cho cặp vợ chồng Thái Bình đạo kia. Hiện tại, bên trong vòng trữ vật có ít nhất tám viên linh châu nhị giai. Điều khiến y vui mừng khôn xiết là ở một góc không gian còn có một chồng phiếu vàng tổng cộng hai vạn lượng, cùng hơn hai ngàn viên Uẩn Nguyên Thạch nhất giai.
"Cứ xem linh văn trên vòng trữ vật này thì đây hẳn không phải vật của nhân loại, mà đến từ dị tộc, dường như là phong cách của Thủy Viên tộc."
"Thủy Viên tộc? Đó là chủng tộc nào?"
"Đó là một loài vượn sống dưới đáy nước, thân hình vạm vỡ gấp đôi người thường. Giống như yêu nhân, chúng vừa sinh ra đã có linh trí, truyền thuyết kể rằng chúng là họ hàng gần của nhân loại. Thủy Viên tộc một khi ra tay thường có sức mạnh ngang với đạo nhân Trúc Cơ cảnh, tiếc rằng chúng khó sinh sản nên số lượng không đông. Ta vốn ngỡ giống loài này chỉ có ở đại thiên thế giới, nào ngờ tiểu thế giới này cũng có dòng dõi của chúng. Vòng trữ vật này hơn phân nửa do Thủy Viên tộc luyện chế cách đây không quá nửa tháng. Gần Việt Thành này rất có thể có Thủy Viên sinh sống."
Thân hình gấp đôi người thường sao?
Trang Vô Đạo thầm nhủ, thảo nào chiếc vòng này lại to lớn đến vậy. Song những lời sau đó y chẳng mấy để tâm. Y không bận lòng về lai lịch của chiếc vòng, chỉ biết rằng lần này mình đã vớ được một món hời kếch xù.
Tổng giá trị linh châu cùng với Uẩn Nguyên Thạch và phiếu vàng chắc chắn vượt quá bốn vạn lượng hoàng kim. Từ chỗ trắng tay, nay Trang Vô Đạo bỗng chốc trở thành kẻ giàu sụ. Ba kẻ còn lại là Hư Cực và Khương Dĩnh cũng đều là đạo nhân Luyện Khí hậu kỳ, gia sản chắc chắn sẽ không khiến y thất vọng.
Đúng lúc này, Nhan Quân khẽ rên một tiếng. Hắn từ trong cơn ngây ngốc tỉnh lại, giọng nói khô khốc: "Vô Đạo..."
Nhan Quân dường như muốn nói điều gì nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, ánh mắt nhìn Trang Vô Đạo thoáng hiện vẻ sợ hãi và xa cách. Vừa rồi, hắn đã tận mắt chứng kiến Trang Vô Đạo lần lượt hạ sát những vị đạo nhân Luyện Khí hậu kỳ vốn khiến hắn vô cùng kính sợ.
Trang Vô Đạo khẽ cười, quay đầu hỏi: "Nhan sư huynh, hôm nay huynh chắc là không thấy gì cả, phải không?"
Thực ra chuyện hôm nay đã có đạo nhân Kim Đan chứng kiến, ắt không thể giấu giếm hoàn toàn. Nhưng bậc Kim Đan chân nhân phần lớn sẽ chẳng rỗi hơi đi rêu rao chuyện của một tiểu bối.
Kiếm thuật và đạo pháp mà Trang Vô Đạo thi triển tuy không đáng ngại, nhưng y vừa mới gia nhập Ly Trần Tông, danh tiếng quá lớn lúc này chỉ lợi bất cập hại. Chưa kể với thân phận đệ tử Ngũ phẩm linh căn lại được đại năng Nguyên Thần cảnh thu nhận, y vốn đã là tâm điểm của sự chú ý, sau khi về tông môn khó tránh khỏi sóng gió.
"Ta nhất định sẽ không nói năng hàm hồ!"
Nhan Quân cười khổ, đã hiểu rõ ngụ ý của Trang Vô Đạo. Tuy chuyện hôm nay là tai bay vạ gió do y mang lại, nhưng sau khi chứng kiến kiếm thuật tuyệt luân cùng thủ đoạn tàn độc kia, Nhan Quân dẫu có tâm tư gì cũng đành chôn chặt nơi đáy lòng.
Trang Vô Đạo cười ha hả, tiện tay vẫy nhẹ, ném chiếc lưới Tơ Nhện Ngàn Màu của Hư Cực cho Nhan Quân.
"Nhan sư huynh hãy nhận lấy vật này xem như chút bồi thường. Phải rồi, ta nghe nói huynh đã định xong việc bái sư ở Ly Trần Tông, chẳng hay là ngọn núi nào trong Nhị Sơn Thất Phong, và thuộc môn hạ của vị sư thúc nào?"
Chiếc lưới này mềm oặt, Trang Vô Đạo dùng không thuận tay. Nếu muốn trói buộc đối thủ, Cầm Long Kình của y hiệu quả hơn nhiều. Huống hồ sau khi bị Tinh Hỏa Thần Điệp làm cho hóa đá một phần, phẩm giai của vật này đã suy giảm đáng kể.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook