Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 328: Mệnh Thế Thần Thông 328

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Hai chữ "nếu không" sau cùng mang ý tứ sâu xa. Trang Vô Đạo cũng bật cười, nếu y không thông thạo việc bếp núc, e rằng thật sự phải khổ sở một phen.

Cũng may từ khi mẫu thân qua đời, y đã sớm tự lập, chẳng phải hạng công tử mười ngón tay không chạm việc nhà. Tay nghề nấu nướng tuy không quá xuất sắc nhưng cũng đủ dùng.

Y lại nghĩ đến Bắc Đường Uyển Nhi, nàng không thể lập tức trở thành đệ tử chính truyền, cũng chẳng thể gọi đồng tử hầu hạ. Vị đại tiểu thư này e rằng một mực không biết làm việc nhà, chuyến này chẳng biết sẽ thê thảm đến nhường nào.

"Xem ra sư đệ không phải hoàn toàn mù tịt chuyện bếp núc, thế thì ta cũng yên tâm rồi! Lẽ dĩ nhiên, nếu ngươi ngại phiền phức thì cũng có thể thu nhận vài đồng tử. Dưới núi có không ít kẻ không thể nhập Ly Trần Môn, chỉ mong được các đệ tử Trúc Cơ hoặc đệ tử chính truyền thu nhận làm nô bộc. Có kẻ vì muốn thêm đôi phần cơ hội nên đã dày công luyện tập tài nấu nướng, tay nghề rất khá. Ngoài ra trong số đó cũng chẳng thiếu nữ tử nguyện tự tiến cử làm thị thiếp, hầu hạ ngươi chuyện chăn gối, sắc nước hương trời đều có đủ."

Lúc nói câu này, ánh mắt Tư Không Hoành thoáng ý cười, đảo qua đảo lại giữa Trang Vô Đạo và Nhiếp Tiên Linh.

Trang Vô Đạo vốn chẳng bận tâm. Y ra tay cứu giúp Nhiếp Tiên Linh chỉ vì động lòng trắc ẩn, chứ với nhan sắc của nàng, y lại không mảy may để ý. Y biết rõ Tư Không Hoành tính tình phóng khoáng, nói năng không kiêng nể, nếu thật lòng chấp nhặt với hắn thì chỉ tự mình chịu thiệt, phớt lờ đi mới là thượng sách.

Trái lại, đôi gò má Nhiếp Tiên Linh đỏ bừng, nàng cúi gầm mặt, trong đáy mắt thoáng nét hờn dỗi xen lẫn ngượng ngùng.

---

Sau khi lĩnh xong vật phẩm, Trang Vô Đạo theo Tư Không Hoành nhận nốt phần bổng lộc còn lại. Ngay cả Nhiếp Tiên Linh cũng có một phần.

Mọi sự thu xếp ổn thỏa, Tư Không Hoành mới dẫn y một lần nữa đạp không mà đi, nhắm thẳng hướng bắc. Cách Tuyên Linh Sơn chừng ba trăm năm mươi dặm, vượt qua bảy ngọn núi chính là nơi Bán Nguyệt Lâu tọa lạc.

Đây là một ngọn núi thấp, cao chưa đầy bốn ngàn trượng. Song khi tới nơi, Trang Vô Đạo mới hiểu vì sao trước đó Tư Không Hoành lại nói bằng giọng điệu nửa ngưỡng mộ nửa ganh tị như vậy.

Linh khí nơi này không hề thua kém khu vực dưới đỉnh Tuyên Linh Sơn. Phong cảnh trên núi tuyệt đẹp, có một hồ nước nhỏ trong vắt tựa ngọc bích, linh điểu tụ hội về đây hót líu lo không ngớt tựa khúc nhạc trời. Lại thêm một rừng phong lá đỏ trải khắp núi đồi, đẹp đến nao lòng. Bán Nguyệt Lâu được dựng bên bờ hồ, chỉ vỏn vẹn năm tầng nhưng tầng nào cũng tinh tế tao nhã.

"Nơi tốt lành phải không? Ngay cả ở Tuyên Linh Sơn chúng ta cũng hiếm có cảnh sắc thế này, đây quả là một thượng phẩm linh địa để tu hành. Khi trước, một vị sư thúc chọn nơi này làm chốn ẩn cư, ta cùng mấy vị sư huynh của ngươi đã nài xin sư tôn mãi mà chẳng được. Vậy mà người lại thiên vị giao cho ngươi, thật chẳng hiểu sư tôn nghĩ gì mà lại yêu quý ngươi đến vậy."

Trang Vô Đạo cũng ngẩn người giây lát. Chỉ trong khoảnh khắc, lòng y bỗng dấy lên niềm ao ước được sống già ở chốn này.

Nhưng rồi ánh mắt y chợt trở nên nghiêm nghị, khẽ lắc đầu: "Đẹp thì có đẹp, nhưng e rằng sẽ làm tiêu mòn ý chí."

Y vốn cảm thấy bản thân không hợp với bầu không khí yên bình như chốn đào nguyên này. Chốn tu hành vốn chẳng cần tinh xảo xa hoa, chỉ cần một gian nhà để ở và một khoảnh đất để luyện công là đủ.

Tư Không Hoành tức mình bật cười: "Tiểu tử nhà ngươi quả là chẳng biết điều!"

Trang Vô Đạo cũng cười. Y biết mình có hơi cứng nhắc, nhưng tấm lòng ưu ái của Tiết Pháp chân nhân dành cho y đã thể hiện rõ qua việc này. Nơi này khiến người ta đắm say lưu luyến, song nếu trong lòng ấp ủ chí lớn thì nào sợ chí khí suy phai.

---

Hào quang đáp xuống trước lầu, Trang Vô Đạo nhìn thấy đã có một người đứng đợi sẵn. Ngoài dự liệu, đó lại chính là người quen của y – Huyền Cơ đạo nhân, người cách đây không lâu vừa bị Chấp Pháp Đường giải đi.

Thần sắc hắn vẫn như cũ, vẻ mặt thản nhiên đứng đó tựa hồ chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ánh mắt Tư Không Hoành khẽ nheo lại, cất tiếng hỏi: "Chấp Pháp Đường đã rửa sạch oan khiên cho ngươi rồi ư?"

"Họ bảo rằng tra không ra chứng cứ! Nhưng ta bị cấm túc trong vòng mười năm, không có lệnh chẳng được rời Ly Trần Bản Sơn, bất cứ lúc nào cũng phải chờ Chấp Pháp Đường triệu tập." Huyền Cơ cười lắc đầu: "Vốn là do tà ma xâm nhập, đệ tử thương vong nào có liên quan gì tới ta."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...