Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 398: Mệnh Thế Thần Thông 398
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
"Sư thúc thật sáng suốt!" Ngô Hoán khẽ mừng rỡ: "Y thuật của sư thúc từng được Tiết Pháp tổ sư khen ngợi, một năm trước ta cũng từng tận mắt thấy qua, nên mới muốn mời sư thúc xem bệnh cho người bạn tâm giao này của ta, xem căn bệnh này rốt cuộc là thế nào."
Vũ Văn Nguyên Châu kia cũng hiền hòa lễ phép cười đáp: "Tại hạ cũng đã sớm nghe danh tiếng lẫy lừng của Trang sư đệ, mong sư đệ xem bệnh giúp tại hạ."
"Chẳng hề gì, chỉ là chút ma độc mà thôi. Điều oái oăm là độc đã ngấm vào tủy, khó lòng trừ sạch. Vũ Văn huynh sau khi trúng độc có từng vận công pháp kích phát tiềm năng chăng?"
Trang Vô Đạo giờ đây đã chẳng còn là kẻ nông cạn ngày nào. Suốt hơn ba trăm ngày qua, ngoài việc tu hành, những lúc rảnh rỗi y chỉ dốc lòng tìm hiểu y đạo, lại được thầy giỏi là Vân nhi chỉ dạy, trong mộng còn được diễn tập các loại bệnh chứng. Ngoài ra, y còn học thêm một bộ châm pháp khác. Từ lâu y đã không còn là kẻ tay mơ như một năm về trước, mà đã có vài phần bản lĩnh thật sự.
Chỉ tiếc ngày đó Tiết Pháp Chân Nhân tuy đã hết lời khen ngợi y, nhưng suốt một năm qua vẫn chẳng có ai tìm đến Trang Vô Đạo để xem bệnh chữa trị.
Tu sĩ vốn ít khi mắc bệnh, vài chứng bệnh xoàng ở chợ dưới chân núi đã có thể chữa khỏi, nào ai dám đến làm phiền học trò cưng của bậc Chân Nhân như Trang Vô Đạo? Nếu thật sự mắc bệnh nặng nào đó, phần nhiều họ cũng không tin vào y thuật của y. Cho nên ngoài Nhiếp Tiên Linh ra, đến nay Trang Vô Đạo vẫn không tìm được người nào khác để thực hành xem bệnh thi châm, đành phải đóng cửa tự mình nghiền ngẫm, quả là một điều đáng tiếc.
"Chẳng lẽ là môn Tiểu Âm Dương Thần Giải kia? Vậy thì càng thêm rắc rối. Để thêm một thời gian nữa, ma độc này cùng chân nguyên của ngươi quyện chặt vào nhau, khi đó lại càng khó đối phó hơn. Muốn trừ độc, càng sớm càng hay."
Âm Dương Thần Giải là phép thuật lưu truyền đã lâu trong Ly Trần Tông, cũng có thể xem là một loại bí thuật. Đây là phép tự hại mình để hại địch, đệ tử Ly Trần nếu không đến bước đường cùng quyết không dám tùy tiện sử dụng.
"Quả không hổ danh Trang sư đệ, y thuật quả nhiên cao minh." Trong mắt Vũ Văn Nguyên Châu chợt lóe lên tia sáng khác lạ: "Quả nhiên là ma độc đã ngấm vào tủy! Đúng như lời sư đệ nói, không sai một chữ. Nhưng Nguyên Châu cũng là cực chẳng đã, khi đó nếu không dùng Tiểu Âm Dương Thần Giải, Vũ Văn Nguyên Châu này chắc chắn bỏ mạng. Chỉ không biết Trang sư đệ có thể giúp ta trừ bỏ độc tố này chăng?"
"Trừ bỏ cũng được, ba vạn thiện công!"
Trang Vô Đạo vốn không ưa gì Vũ Văn Nguyên Châu này, cho nên dù trong lòng thực ra rất muốn thử tài cũng cố nén lại. Y chẳng chút nể nang mà ra giá, cốt moi một món lớn từ hắn. Vũ Văn Nguyên Châu này đã là Trúc Cơ cảnh, thiện công trên người ắt hẳn tích góp được vô số. Dẫu cho bản thân không đủ, bên cạnh hắn chẳng phải còn có ái nữ của chưởng giáo sao?
Chẳng những Ngô Hoán nghe vậy sững sờ, mà Dạ Tiểu Nghiên còn cười khẩy thành tiếng: "Ba vạn thiện công? Ngươi đúng là sư tử ngoạm! Dù có mời cả Tuyệt Hiên sư thúc ra tay cũng chỉ từng ấy mà thôi. Ngươi, một Luyện Khí cảnh quèn, dựa vào đâu?"
Trang Vô Đạo lười đáp lại, thản nhiên nhìn ra ngoài sảnh. Với hai người này y vốn chẳng có chút thiện cảm nào, chữa hay không là tùy tâm trạng của y. Tuyệt Hiên sư thúc mà Dạ Tiểu Nghiên nhắc tới là một trong những Kim Đan ngoại môn được Ly Trần Tông mời về, quanh năm ở lại gần Ly Trần bản sơn, được mọi người thừa nhận là bậc thầy y đạo xuất sắc nhất vùng Nam Bình Gia Sơn. Nhưng ba năm trước, sau khi có việc rời đi thì vị sư thúc ấy không còn tin tức gì nữa. Nếu vị ngoại môn sư thúc này còn ở trong tông, quả thật chẳng đến lượt y.
Dạ Tiểu Nghiên tức đến nghẹn lời, quay đầu nhìn Vũ Văn Nguyên Châu: "Nguyên Châu, y thuật của kẻ này ra sao, có đáng tin hay không, cả ta và ngươi đều chẳng tỏ tường. Nhìn tuổi hắn chưa đến hai mươi, dẫu thật có chút khả năng e rằng cũng có hạn. Tương lai của ngươi xán lạn, lại gánh trên vai trách nhiệm nặng nề kế thừa Kỳ Dương Phong nhất mạch chúng ta, tuyệt đối không được đem tính mạng mình ra đùa giỡn. Ngộ nhỡ kẻ này lỡ tay, xảy ra điều gì không hay, đến lúc đó hối hận cũng không kịp nữa."
Vũ Văn Nguyên Châu chau mày im lặng không đáp một lời, Dạ Tiểu Nghiên thấy vậy càng thêm tức tối: "Ngươi trúng ma độc, chuyện lần đó may mắn thoát chết khỏi tay mấy tên ma đầu kia trong tông ai mà chẳng hay? Hắn biết được tình trạng bệnh của ngươi có gì lạ lẫm đâu? Ngô Hoán hắn không biết có ý đồ gì, hạng người không rõ gốc gác như vậy mà cũng dám giới thiệu cho ngươi. Nguyên Châu, chẳng phải cha đã sớm thu xếp cho ngươi rồi sao? Người đã đích thân đi mời Huyễn Dương sư thúc ở Vô Cực Phong ra tay, chuẩn bị dùng Ngũ Đỉnh Hoán Nhật Dịch Tủy đại pháp để trừ bỏ Bích Thiềm Câu Hồn Dẫn trong người ngươi. Nguyên Châu, ngươi chỉ cần nhẫn nại chờ thêm ba tháng là được. Chẳng qua chỉ là một kỳ sơn thí thôi mà, lỡ mất cũng chẳng hề chi."
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook