Kill The Sun
Chương 13: Lời mời làm việc

Sẵn sàng

 

Nick vẫn đều đặn ra chợ hỏi han suốt mấy ngày liền. Giờ thì nhiều người còn chưa kịp để hắn mở miệng đã phẩy tay bảo “không biết gì đâu”.

Bị từ chối liên tục chẳng dễ chịu chút nào, nhưng Nick biết mình phải kiên trì. Thành phố rộng lớn thế này, chắc chắn phải có Specter yếu ở đâu đó chứ.

Dĩ nhiên, đám Điều Tra Viên vẫn không bỏ lỡ cơ hội chế nhạo hắn.

Nhưng Nick chẳng bao giờ nản lòng hết. Hắn cứ tiếp tục hỏi, tiếp tục tìm.

Mười ngày sau khi bắt đầu tiên đi tìm, mọi thứ bắt đầu có chút thay đổi. Dân chúng không còn xua đuổi thẳng thừng nữa, mà thái độ chuyển sang trung lập hơn.

Quan trọng hơn, đám Điều Tra Viên thực sự ngừng cười nhạo Nick. Lý do là vì họ bắt đầu… hơi khâm phục độ lì lợm của hắn.

Không phải ai cũng có thể tiếp tục làm việc mà bị cả thế giới chế nhạo đâu.

Thêm hai ngày nữa, một Điều Tra Viên chủ động dừng trước mặt Nick. Đó là một người đàn ông trung niên, tóc đen, râu dê với vóc dáng cân đối, không gầy cũng không béo.

“Nick đúng không?” Gã Điều Tra Viên hỏi.

Nick chỉ nhíu mày rồi lướt qua gã luôn.

“Ê, đợi chút! Ta không ở đây để chế nhạo ngươi đâu,” Điều Tra Viên gọi hắn.

Nick quay lại, nhướn mắt nhìn.

“Ta nghe người của ta bảo ngươi đi tìm Specter được gần hai tuần qua rồi,” gã Điều Tra Viên nói. “Bọn họ nhắc đến ngươi hơi nhiều. Lúc đầu toàn cười cợt, nhưng giờ thì khá nhiều đứa thực sự khâm phục độ kiên trì của ngươi đấy.”

Nick chỉ gật nhẹ. “Cảm ơn. Còn chuyện gì nữa không?”

Lông ngươi Điều Tra Viên nhướng lên, rồi hắn cười khẽ đầy thích thú. “Cộc lốc và khó gần ha. Ừ thì cũng dễ hiểu, ngươi xuất thân từ Khu Ổ Chuột mà lại.”

Nick không thích cái giọng điệu khinh khỉnh ấy, quay người định bỏ đi. Gã Điều Tra Viên lại cười khẽ.

“Muốn có việc không?”

Nick dừng bước, nhíu ngươi quay lại nhìn hắn. “Việc gì?”

“Làm Điều Tra Viên,” hắn nói. “Dù ngươi chưa rành cách lần theo dấu vết Specter, nhưng độ kiên trì và gan góc của ngươi rất đáng khen. Dạy người ta làm việc thì dễ. Dạy người ta có tính gan góc và kiên trì mới khó.”

“Ta muốn mời ngươi vào đội của ta làm Điều Tra Viên,” người đàn ông nói. “Hứng thú không?”

Tất nhiên Nick có hứng thú rồi chứ. Dù có ký hợp đồng với Wyntor Melfion rồi, nhưng quan hệ giữa hai người chỉ là công việc thuần túy thôi.

“Ta đã có Lõi Đồng Bộ Zephyx đồng bộ rồi. Có cách nào để ta vẫn trở thành Xuất Giả Zephyx trong tương lai không?” Nick hỏi.

Mắt gã Điều Tra Viên sáng lên, rồi gã lại nhìn Nick lần nữa. Lúc này hắn mới để ý kỹ đến cơ bắp rắn chắc của hắn. Gã có nghe nói rằng Nick là Xuất Giả Zephyx mới, nhưng sau khi xem kỹ “công ty” của Nick thì chỉ biết lắc đầu.

Chỉ có hai người, một trong số đó là Nick. Còn chẳng có lấy nỗi một con Specter nữa. Nói trắng ra, Nick hiện tại thậm chí chí chưa phải Xuất Giả Zephyx chính thức nữa, vì hắn còn chưa triết xuất được tý Zephyx nào.

Trong Khu Ổ Chuột cũng có vài người có Lõi Đồng Bộ Zephyx đồng bộ. Không nhiều, nhưng chắc chắn hơn chục người. Tiếp xúc với lũ Specter không phải chuyện hiếm.

Nhưng chẳng ai trong số đó trở thành Xuất Giả thật thụ cả.

Cần nhiều hơn thế chứ.

Nên gã Điều Tra Viên không coi Nick là người có hoàn cảnh đặc biệt gì cả. Nhưng khi gặp mặt trực tiếp, gã mới nhận ra Nick thực sự không yếu.

Hắn rất gan lì, có thể lực mạnh mẽ, có cả dũng khí và ý chí sắt đá. Hắn hoàn toàn có khả năng trở thành Xuất Giả Zephyx.

Chỉ tiếc là…

Gã Điều Tra Viên chỉ biết thở dài. “Tuy cũng có trường hợp hiếm hoi, nhưng Điều Tra Viên rất ít khi lên được chức Xuất Giả, mà những người lên được thì cũng không có Lõi Đồng Bộ.”

“Quyết định đó không nằm trong tay ta, nhưng theo kinh nghiệm cá nhân thì ta nói thật, khả năng đó là rất thấp. Xin lỗi nhé.”

Nick nhíu mắt nhìn xuống đất.

Dù vừa nghe rằng gần như không thể trở thành Xuất Giả, hắn vẫn hơi bị cám dỗ trước lời mời làm việc.

Mục tiêu của Nick là gì?

Hiện tại hắn chỉ muốn một tương lai tử tế.

Không phải lo về tiền bạc. Không phải lúc nào cũng canh chừng kẻ đột nhập giết mình.

Nick chỉ muốn một cuộc sống dễ chịu và nhiều màu sắc hơn. Hắn biết làm Điều Tra Viên không thể so bằng lương bổng và địa vị của Xuất Giả, nhưng ít nhất vẫn là công việc ổn định.

Đó là một thứ mà không một ai ở Khu Ổ Chuột dám mơ tới. Điều Tra Viên cấp thấp nhất tuy không được ở Nội Thành, nhưng chắc chắn sống được ở Ngoại Thành thật sự.

Nhà bình thường. Cơm áo gạo tiền. Một công việc bình thường.

Đó đã là bước nhảy vọt so với cuộc sống ở Khu Ổ Chuột.

Vậy mà…

“Xin lỗi,” Nick thở dài nói. “Ta không thể nhận được.”

“Tại sao?” Điều Tra Viên hỏi.

“Ta không rõ lắm,” Nick đáp. “Ta chỉ biết mình muốn dốc hết sức cho cuộc đời này. Ta muốn thử xem mình có bắt được Specter và trở thành Xuất Giả thật thụ hay không.”

“Nếu mà không cố hết sức, thì ta sẽ hối hận cả đời.”

“Mà nếu thất bại, ta vẫn có thể nhận lời mời, đúng không? Đây đâu phải cơ hội chỉ có một lần đâu mà hả?” Nick giải thích.

Điều Tra Viên thở dài. “Ừ, đúng rồi. Nếu đổi ý thì cứ nói với bất kỳ Điều Tra Viên nào quanh đây là được.”

Nick gật đầu. “Vậy thì cảm ơn vì lời mời và đã thông cảm. Thật lòng ta cũng rất tiếc vì hiện tại không thể nhận lời.”

Điều Tra Viên gật đầu. “Không sao.”

“Chúc một ngày tốt lành,” Nick nói rồi quay người bước đi.

Nhìn bóng lưng Nick, gã Điều Tra Viên như đang giằng vặt thâm tâm mình. Gã đứng im nhìn hắn một lúc lâu.

Khi thấy Nick lại tiến tới hỏi một người mà mười ngày qua hắn đã hỏi đến lần thứ ba, gã Điều Tra Viên lại thở dài lần nữa.

“Nick, đi với ta,” hắn vẫy tay.

Nick dừng lại, ngoảnh đầu nhìn.

Một lúc sau, hắn quay lại gần Điều Tra Viên.

“Sao á?” Hắn hỏi.

Gã Điều Tra Viên gãi đầu, cười khổ.

“Chuyện này quan trọng với ngươi đến mức nào?”

Nick nhíu ngươi. “Rất quan trọng. Đây là cả cuộc đời ta mà.”

“Thế ngươi có chịu được chỗ tối được lâu không?” Gã Điều Tra Viên hỏi.

Nick nhìn sang bên.

The Nightmare, một trong năm con Specter cấp chín, luôn luôn hiện diện, và mỗi khi ai bước vào chỗ tối, nó sẽ đầu độc tâm trí người đó bằng nỗi nghi ngờ, cơn căm phẫn, nỗi giận dữ cùng đủ loại cảm xúc tiêu cực.

Ai cũng phải tránh chỗ tối.

“Hơi khó chống lại á,” Nick đáp.

“Ngươi trụ được một tiếng mà không bị tổn thương tâm lý nặng không?” Điều Tra Viên hỏi.

Nick lại nhíu mày. Hắn im lặng rất lâu.

“Không chắc nữa.”

Điều Tra Viên nhìn hắn đầy lo lắng vài giây.

Rồi gã thở dài.

“Ta biết chỗ một con Specter. Và nó cũng không mạnh lắm đâu.”

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...