Ký Sự Hồi Quy
Chapter 232: Chào mừng đến với Bảo tàng. (2)

Sẵn sàng

Chương 232: Chào mừng đến với Bảo tàng. (2)

 

“Kieeek. Kiying Kiying … ”

 

“Dialuria …”

 

Biểu hiện bị phản bội của Dialugia vẫn còn rõ ràng. Trong khi đó, tôi lại cảm thấy vô cùng xấu hổ.

 

Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ được chứng kiến ​​cảnh chia tay đầy cảm động của mẹ và con trai, nhưng những gì tôi có thể thấy chỉ là khuôn mặt méo mó của người mẹ, người đã bị con trai mình phản bội.


 

“Kiiyiing…”

 

Chả biết thằng bé có hiểu được biểu hiện sốc đến ngây người của mẹ mình hay không, Tol To-ri vẫn cứ vùi mặt vào ngực tôi và vẫy vẫy đuôi.

 

Khi tôi nhẹ nhàng xoa đầu thằng bé, tiếng rên rỉ liền biến thành tiếng thở hổn hển ngay lập tức. Cuối cùng thì thằng bé cũng trở mình và để lộ bụng ra phía tôi. Thuận theo tự nhiên, tôi liền đưa tay ra gãi.

 

Đôi khi tôi cứ nghĩ thằng bé giống như một chú chó con vậy, nhưng hôm nay thằng bé đã hành động như một chú chó con đúng nghĩa luôn ấy chứ.

 

Có vẻ như thằng bé đang thể hiện tình cảm nhiều như thể chúng tôi sẽ phải xa nhau trong chốc lát, nhưng biểu hiện của Dialugia khi nhìn tất cả những hành động này lại có vẻ rất khủng khiếp.

 

Tất nhiên, miệng cô ấy đã mở, và đồng tử của cô ấy đang rung lên liên tục.

 

Khi Dialuria vẫn còn ở kích thước của một chú chó con, tôi nhớ rằng thằng bé cũng rất quấn mẹ mình.

 

Vào thời điểm đó, tôi cảm thấy thằng bé chú ý đến tôi nhiều hơn, nhưng bây giờ khi nó lớn lên tầm trạc tuổi thiếu niên, tôi không nghĩ đó sẽ là cách thằng bé sẽ phản ứng. Nhìn vẻ mặt vô cùng mệt mỏi của cô ấy, tôi có thể biết được thằng bé đã gây ra rất nhiều rắc rối cho mẹ mình…

 

‘Không phải thằng bé cũng đối xử như vậy với mẹ mình đấy chứ?’

 

Phán đoán dựa trên phản ứng của Dialugia, chắc thằng bé sẽ không bao giờ để lộ bụng của mình như thế này đâu.

 

Tôi đã hiểu đại khái đặc tính "Mẹ thật phiền phức", được viết bằng hashtag về đặc điểm độc đáo của thằng bé, có nghĩa là gì rồi.

 

"Nhưng có vẻ điều này không tốt lắm  ..."

 

Mặc dù các đặc điểm của thằng bé đã bị vặn vẹo, nhưng tôi thực lòng muốn nó lớn lên một cách bình thường. Tuy nhiên, tôi không thể tập trung vào việc này bây giờ được. Tôi vẫn còn chuyến thám hiểm phải tập trung vào.

 

Đúng như vậy, các thành viên đoàn thám hiểm đang đợi tôi mà.

 

“Tol To-ri à, bố nghĩ bố cần phải đi rồi …”


 

“Kiyiing …”

 

Lúc này, Dialuria lại tiếp tục khóc. Nước mắt thằng bé ngay lập tức trào ra như thể nó có thể hiểu được những gì mà tôi đang nói vậy. Thấy thằng bé đột nhiên lại dang rộng vòng tay, hình như nó đang chờ một cái ôm từ tôi thì phải.

 

Khi tôi hơi ôm lấy thằng bé, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển.

 

"Ah…."

 

Dialugia tiếp tục nhìn chúng tôi với một biểu cảm trống rỗng trên gương mặt. Tôi biết tôi phải lên tiếng rồi.

 

"Tol To-ri à, không phải giờ con nên nói lời tạm biệt với mẹ mình hay sao?"

 

Thật dễ thương khi thấy Dialugia tỏ vẻ biết ơn.

 

Tol To-ri có vẻ miễn cưỡng, nhưng Dialugia, lại vội vàng vì không muốn bỏ lỡ cơ hội lần này của mình, cô đã nhanh chóng chạy đến ôm lấy con trai mình.

 

"Nếu con ngoan ngoãn chịu khó nghe lời họ, chúng ta sẽ chơi với nhau cả ngày, con chịu không nào?"

 

"Kiek!"

 

"Dialugia, đã đến lúc phải rời đi rồi."

 

"Được rồi. Dialuria, mẹ … ”

 

"Kiek!"

 

Tình hình chỉ kết thúc sau khi chuyển giao Dialuria cho Hwang Jeong-yeon và Kim Ye-ri, những người không tham gia vào cuộc thám hiểm.

 

Tất nhiên, tiếng la hét vang lên khi chúng tôi rời đi, nhưng tôi đã chọn cách không quay đầu lại.

 

"Cô không được nhìn lại."

 

“Nh - nhưng mà…”

 

"Cô cần phải vững vàng tâm lý chứ."

 

“…”

 

“Nếu cô nhìn lại và tiếp tục phản ứng, mọi chuyện sẽ trở nên khó khăn hơn để tách biệt rạch ròi đấy. Tôi không biết nhiều về hệ sinh thái của loài rồng, nhưng ngay bây giờ, Dialuria đã có thể ở một mình rồi. Tất nhiên, thằng bé cần rất nhiều sự giúp đỡ, nhưng các thành viên trong hội sẽ chăm sóc tốt cho thằng bé.”

 

“…”

 

Tôi muốn cho cô ấy một số lời khuyên, nhưng thật không may, tôi chẳng phải là một chuyên gia. Tôi không có chút kinh nghiệm nào trong việc làm cha mẹ và nói chung là tôi cũng chưa bao giờ nuôi một chú chó con nào cả.

 

Thay vì giả vờ là mình biết điều gì đó, tôi nghĩ tốt nhất là nên ngậm miệng lại.

 

"Kie-e-e-e-ee-ee-ee-ee-ee-ee-ee-eek!"

 

Nhìn thấy Dialugia không ngừng nao núng và phản ứng với những tiếng kêu thảm thiết từ đằng xa, có vẻ như cô ấy sẽ chạy đến bên Dialuria một lần nữa nếu tôi không có mặt ở đây.


 

Tôi thấy cô ấy đang kìm nén nước mắt.

 

"Xin lỗi vì đã đến hơi muộn."

 

“Không sao đâu, Kiyoung-ssi. Chúng ta vẫn có thể khởi hành sớm hơn dự kiến mà. Chúng tôi cũng hiểu được tình hình như thế nào, vậy nên … ”

 

Park Yeon-joo, người đã nói như vậy, lần này cứ nhìn chằm chặp vào Dialugia.

 

“Rất vui được gặp cô, Dialugia. Tôi đã luôn nhìn thấy cô ở trong tổ, nhưng đây là lần đầu tiên tôi chính thức được gặp cô đấy. Tôi là Park Yeon-joo. ”

 

"Còn tôi là Dialugia."

 

"Cảm ơn cô vì đã chịu đi cùng chúng tôi."

 

Dialugia gật đầu, trông có vẻ  quá mức chán nản. Có lẽ cô ấy cần thời gian để nguôi ngoai nỗi buồn khi cứ nghĩ về Tol To-ri.

 

“Đầu tiên, hãy lên xe ngựa đã. Chúng ta sẽ phải du hành trong khoảng hai ngày đấy.”

 

"Đúng ha."

 

"Vào trong và nghỉ ngơi đi, Dialugia."

 

"Được rồi."

 

Tổng cộng có năm toa xe đã được chất đầy hành lý.

 

Có đồ dùng đủ cho 30 người ăn trong chuyến thám hiểm, đồ sơ cứu và quần áo để thay cho những người bị cô lập trong Bảo tàng Đổ vỡ.

 

‘Các toa xe của họ thực sự rất tốt …’

 

Sau lần đầu tiên tôi gửi Dialugia vào toa xe nơi mà Lam Hội đang ở, thì tôi buộc phải thừa nhận rằng nó chắc chắn không hề lớn một chút nào cho dù tôi mới chỉ nhìn quanh toa xe thôi đấy chứ.

 

‘Chúng tôi chắc cũng phải mua nó thôi.’

 

Ngay từ đầu, vì tôi chỉ tham gia vào một chuyến thám hiểm quy mô nhỏ, nên đúng là tôi không cảm thấy mình cần thiết phải mua một toa xe lớn hơn. Tuy nhiên, khi nhìn thấy thứ này, tôi biết đây sẽ là một khoản đầu tư tốt.

 

Nó trông giống như một chiếc xe kéo. Khi tôi nhìn thấy có một căn phòng như vậy trong xe ngựa, tôi đã phải há hốc mồm kinh ngạc.

 

‘Tôi biết rằng phúc lợi của tất cả các thành viên trong hội đều khá tốt …’

 

Vì là hội của phụ nữ nên phúc lợi cho phần này có vẻ rất được coi trọng.

 

Park Deokgu và Ahn Ki-mo, những người đã bước vào, cũng đang nhìn xung quanh với vẻ kinh ngạc.

 

"Nó thật sự rất tốt nha."

 

“Chà, không phải anh đến từ Hội lính đánh thuê đỏ sao? Một toa xe như vậy …”

 

“Tất nhiên, đúng là họ cũng có những toa xe lớn, nhưng chúng không được bảo dưỡng tốt đến thế này đâu. Họ không thực sự chú trọng nhiều vào sự thoải mái trong các chuyến thám hiểm. Cô ấy nói sẽ tốt hơn nếu đầu tư vào thiết bị với số tiền như thế này. Đó cũng là một vấn đề mà các pháp sư và các thầy cúng không thể thiếu được.”

 

"Ý anh là gì chứ?"

 

“Dù sao thì việc kéo một cỗ xe như thế này cũng là một gánh nặng đối với bọn ngựa. Không, đúng hơn là, ngay từ đầu, chuyện đó đã là không thể rồi. Đây là lý do tại sao các phù thủy phải từ bỏ sức mạnh ma thuật của họ để dồn vào lũ ngựa liên tục. Tất nhiên, để giải quyết được vấn đề quá tải, các thầy cúng cũng phải ban cho chúng sức mạnh thần thánh nữa.”

 

“Ồ …”

 

“Có lẽ Hội Thiên nga đen sẽ thuê người đánh xe. Thông thường, hầu hết các pháp sư đều bị bỏ rơi vì họ không có tài năng cũng như sự tiến bộ.”

 

“Chà, đúng là vậy ha …”


 

“Cậu không cần phải tiếc thương đến thế đâu, Deokgu-ssi. Điều này cũng tốt cho họ mà. Mức lương cao hơn cậu nghĩ luôn đó nha, và theo một nghĩa nào đó, họ cũng đã tạo ra thêm được nhiều công ăn việc làm. Nó sẽ vô cùng phù hợp đối với những pháp sư đã mất đi tài năng của mình.”

 

"Ồ. Tôi cũng có thể hiểu chuyện này theo cách đó rồi! Hyung-nim, chúng ta có thể mua loại toa xe như này được không ạ? ”

 

“Tôi nghĩ chuyện đấy cũng khá hợp lý đó …”

 

"Tất nhiên là thế rồi ạ!"

 

Jung Hayan, Sun Hee-young và Cho Hyejin, các thành viên nữ ngồi trên xe, tỏ ra vui mừng hơn cả Park Deokgu.

 

Họ không nói thẳng ra điều đó, nhưng có vẻ như các thành viên trong hội đều ghen tị với Hội Thiên nga đen, những người có thể được sử dụng các loại tiện nghi như vậy.

 

Kim Hyunsung vừa thu xếp xong hành lý vào phòng liền bước ra.

 

“Tôi cũng đang nghĩ về vấn đề này đấy. Các thành viên mới cũng đã tham gia rồi, và chúng ta cũng dự định sẽ tổ chức thêm một hội nữa trong tương lai mà.”

 

Khá thú vị khi thấy được khuôn mặt của họ lại trở nên rạng rỡ một lần nữa khi được hội chủ cho phép. Tất nhiên, Dialugia dường như không quan tâm đến điều đó lắm, nhưng ngay từ đầu, những tiện nghi này cũng chẳng phải dành cho cô ấy nữa.

 

Kim Hyunsung mỉm cười một chút rồi lại lên tiếng một lần nữa.

 

“Và về chuyến thám hiểm lần này …”

 

"Vâng ạ."

 

“Trong tương lai, sẽ không còn thời gian để tổ chức các cuộc họp giao ban hoặc đào tạo nữa đâu. Tất nhiên, có vẻ như vẫn sẽ có thời gian để truyền đạt những thay đổi ngắn trong khi họp và dùng bữa, nhưng … Đầu tiên, tôi đã ghi lại tất cả những phần mà mọi người cần phải hiểu, vậy nên các bạn phải chịu khó đọc chúng đấy nhé.”

 

"Vâng, thưa hội chủ."

 

“Khi vào ngục tối, chúng ta có thể sẽ khá bận rộn. Nên nếu các bạn tận hưởng cảm giác thư giãn từ bây giờ cũng là một ý tưởng không tồi đâu vì đây là lần cuối cùng rồi. "

 

"Vâng ạ."


 

Về mặt lý thuyết, cậu ấy nói vậy thôi, chứ không đời nào chúng tôi có thể tận hưởng được điều đó khi đang đi thám hiểm cả. Điều này cũng đúng với Kim Hyunsung luôn, và ngay cả Jung Hayan cũng không thoải mái như ngoài mặt cô ấy thể hiện.

 

‘Đó là bởi vì luôn có nguy hiểm rình rập trong các cuộc tấn công trong ngục tối.’

 

Mọi người đều biết rất rõ vì đây không phải là lần đầu tiên của họ. Khi toa xe bắt đầu lăn bánh, chúng tôi bắt đầu dành thời gian theo cách riêng của mình.

 

Như Kim Hyunsung đã thông báo trước đó, chúng tôi có một khoảng thời gian ngắn dựa trên những thay đổi hoặc báo cáo trong mỗi kỳ nghỉ và chúng tôi sắp xếp hoặc sửa chữa các hạng mục khác bất cứ khi nào cậu ấy có thời gian.

 

Cá nhân tôi  thấy việc này hơi nhàm chán, nhưng những cuộc họp giao ban cứ lặp đi lặp lại như này chắc chắn rất hữu ích.

 

Mặc dù chúng tôi di chuyển nhanh chóng, nhưng rõ ràng là Yeon-joo vẫn cảm thấy mất kiên nhẫn.

 

Đúng hai ngày trôi qua, khi đến một khu vực không thể đi bằng xe ngựa nữa, chúng tôi dỡ hết hành lý xuống và bắt đầu cuộc hành quân.

 

'Thực tế hơi khác một chút, nhưng …'

 

Thật ra, cuộc tấn công vào hầm ngục sẽ không mất quá nhiều thời gian.

 

Lý do tôi buộc phải làm đầy túi là vì khả năng sẽ bị cô lập trong ngục tối. Tất nhiên, tôi không nói với các thành viên trong đoàn thám hiểm điều này, nhưng những người nhanh chóng để ý có lẽ đang cảm thấy chuyến đi này rất có khả năng thất bại.

 

Giả sử rằng một con quái vật cấp độ thần thoại xuất hiện, tất cả những gì chúng tôi có thể làm chỉ là chịu đựng nó bằng sức mạnh của cả tập thể mà chúng tôi đang có ở hiện tại. Hoặc nếu không, chúng tôi đều sẽ phải trả giá.

 

Dù sao, bầu không khí của chuyến thám hiểm cũng không tệ đến thế.

 

Ông hoàng Harem Park Deokgu đang tận hưởng thời kỳ hoàng kim của mình được bao quanh bởi các thành viên nữ của Hội Thiên Nga đen, và mặc dù không nhiều nhặn như Park Deokgu, Ahn Ki-mo cũng trở nên rất thân thiết với một số người.

 

Jung Hayan đã có đặc ân gắn bó với tôi trong thời gian chúng tôi nghỉ ngơi. Sun Hee-young dường như cũng đang có một cuộc trò chuyện nghiêm túc với các linh mục Hội Thiên Nga đen, và Cho Hyejin, người đang yêu thầm Kim Hyunsung, có vẻ không hài lòng lắm về mối quan hệ của cậu ấy với Park Yeon-joo.

 

Khung cảnh trước mắt chúng tôi không ngừng thay đổi, và đoàn thám hiểm dần dần đến được một nơi mà hình như chưa có ai đặt chân tới.

 

"Nó có hơi  ..."

 

Một tia sáng màu tím phát ra từ không gian đổ nát của một bức tường bằng đá khổng lồ, không nhìn thấy điểm kết thúc.

 

Có lẽ Bảo tàng Đổ vỡ sẽ được tìm thấy trong bức tường đá này.

 

Và sau đó …

 

[Chào mừng đến với Bảo tàng Đổ vỡ]

 

Một đứa trẻ được tạo ra từ sức mạnh ma thuật xuất hiện trước mặt chúng tôi.

 

Chúng tôi đã chính thức bước vào Hầm ngục Bảo tàng Đổ vỡ chưa được xếp hạng rồi.


 

*** 

Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...