Ký Sự Hồi Quy
Chapter 248: Max, Người quản lý bảo tàng (4)

Sẵn sàng

Chương 248: Max, Người quản lý bảo tàng (4)

[Dịch giả: Quynhhuong]

[Hiệu đính: Haphuong]

Có lẽ tôi không phải là người duy nhất nhận nhiệm vụ này.

Vì mục đích của chuyến thám hiểm là cứu được lục địa, nên ngay cả những thành viên đang đợi tôi bên ngoài kia cũng có thể nhận được thông báo hệ thống tương tự.

Ngay sau đó, các thành viên đoàn thám hiểm bắt đầu vào phòng quản lý và ổn định chỗ ở.

Khi tôi nhìn thấy một số khuôn mặt xa lạ thì cũng có nghĩa là họ đã thành công trong việc cứu những người sống sót bị cô lập.

‘Tình trạng của họ tốt hơn mình nghĩ.’

Tôi đã lường trước được điều này.

Ngay từ đầu, nhân viên Max thực sự không phải là một con quái vật có tên gọi mà là một tập hợp ma thuật được phân loại như một người hướng dẫn ngục tối. Ngay từ đầu, chẳng có lý do nào khiến cậu ta phải bức hại họ cả.

'Cậu ta có vẻ cũng là một người tự cao tự đại...'

Dù sao thì, giờ tôi có thể thấy được trên mặt mọi người đều có chung một biểu cảm ngớ ngẩn. Bọn họ dường như đang muốn hỏi rằng tôi đang làm cái quái gì ở đây.

Họ có vẻ bối rối vì bây giờ khung cảnh đã khác với trước đây. Trái ngược với Max, người trước kia luôn la hét, giờ đây họ lại thấy tôi xử lý một cách khéo léo những thiết bị mà tôi chưa từng thấy trong đời, trong khi tất cả những người còn lại đang uống cà phê do chính cậu bé tóc vàng pha. Tôi biết mình cần phải giải thích mọi chuyện.

Park Yeon-joo không thể cưỡng lại được tính tò mò của mình nữa.

“Chuyện gì… đang xảy ra vậy?”

“Chúng tôi đã thỏa thuận với nhau. Tôi còn hứa sẽ sửa lại phong ấn của Cổ Thần.”

“T-tôi hiểu rồi. Và làm thế nào mà các thiết bị này…”

“Tôi không chắc, nhưng đây là một hệ thống dễ hiểu hơn cô nghĩ đấy. Thật ra, ngay từ khi thấy nó, tôi đã nghĩ rằng mình hiểu được cách nó vận hành như thế nào, nên tôi mới đề xuất ra thỏa thuận này. Chỉ có một vài lỗi đáng lưu ý thôi. Dù sao tôi cũng khá giỏi với mấy vụ máy móc này mà…”

“Vậy chuyện này có thể được giải quyết nhờ khả năng máy móc của anh đúng không?”

Sự nghi ngờ tràn ngập trong giọng nói của Yeon-joo, nhưng tôi đâu thể nói với cô ấy rằng đó là vì tôi có thuộc tính Tâm Nhãn nên tôi mới có thể hiểu được cơ chế ngay lập tức đâu.

Ngay cả Kim Hyunsung cũng có vẻ ngạc nhiên, nhưng chẳng mấy chốc, biểu cảm của anh ấy lại chuyển sang vẻ tự hào.

Một lần nữa, anh ấy bắt đầu đánh giá tôi như thể tôi là một báu vật quý hiếm khiến anh ấy cảm thấy rất vui khi được chạm tay vào. Trái ngược với biểu hiện tinh tế của anh ấy, Park Deokgu còn thẳng thắn hơn.

“Em đã nói với anh rằng Hyung-nim của chúng ta là một thiên tài mà! Ái chà! Hyung-nim đỉnh quá trời quá đất!”

“Không phải như vậy đâu.”

"Chà, không phải anh nói mình đã biết chỉ bằng cách nhìn vào nó thôi sao?"

“…”

Nói chính xác hơn thì, tôi không có một bộ não nhanh nhạy, nhưng bù lại tôi có một đôi mắt tốt. Nếu không có Tâm nhãn, những điều này sẽ không thể xảy ra.

Tuy nhiên, nhờ sự cổ vũ của Park Deokgu, các thành viên của Hội Thiên nga đen đã bắt đầu nhìn nhận tôi ở một khía cạnh hoàn toàn mới. Ngay từ đầu, tôi đã có được thiện cảm của họ bằng cách tạo ra đội hình hoàn hảo cho cuộc thám hiểm.

Park Deokgu và Kim Hyunsung một lần nữa tỏ ra đắc thắng, còn Jung Hayan lại bắt đầu cảnh giác, có lẽ vì cách mà các thành viên Hội Thiên nga đen đang nhìn tôi.

Mặc dù tôi muốn thu hút sự chú ý của họ, nhưng bây giờ chưa phải là lúc. Chỉ bằng mỗi chương trình sơ bộ thôi sẽ không thể xử lý Mảnh vỡ Cổ Thần.

Đối với trường hợp của thiết bị an ninh chính, sự sắp xếp của Người bảo vệ Vết nứt là một hệ thống tự di chuyển, trong khi đó hệ thống dự bị thì phải được di chuyển bằng tay để bắt được nó.

Giờ thì tôi có thể hiểu tại sao Max lại tuyệt vọng muốn giữ lấy nó rồi.

'Cậu ta phải giữ cho nó thật chặt.'

Mảnh vỡ của tên Cổ Thần bẩn thỉu vẫn chưa được phong ấn hoàn toàn. Hắn không chỉ liên tục luồn lách mà còn phải vật lộn để cắt giảm chương trình sơ bộ bằng một cách nào đó.

Ngay bây giờ, hình ảnh phản chiếu trong video chỉ đơn giản là sức mạnh của lam thuật bao xung quanh đang giữ lấy hắn, nhưng chuyện này có vẻ phức tạp hơn tôi nghĩ một chút.

Tôi cần tiếp tục bơm ma lực vào những cái lỗ mà Cổ Thần đã tạo ra. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc tôi phải chia nhỏ sức mạnh về mọi phía mà hắn sẽ tấn công.

Nói tóm lại, nó giống như chơi một trò chơi mà tôi phải tránh tất cả các viên đạn đang chĩa về phía mình.

Tất nhiên, thao tác sẽ phức tạp hơn nhiều so với điều khiển một trò chơi đơn giản rồi. Đó là lý do tại sao đây sẽ là một nhiệm vụ khó khăn.

Tóm lại, tôi phải tập trung vào nhiệm vụ này và chỉ mình nó mà thôi. Tôi không thể để bản thân bị phân tâm được.

Ngay lập tức, bầu không khí ồn ào dần trở nên im lặng, có lẽ vì vẻ mặt nghiêm trọng và đôi tay lóng ngóng của tôi.

Thời gian trôi qua, âm thanh duy nhất tôi có thể nghe thấy là âm thanh của vòng tròn ma thuật đang chạy còn Max thì đi đi lại lại một cách tuyệt vọng.

Khả năng cao mọi người đều nghĩ mọi chuyện không tiến triển tốt đẹp cho lắm.

Khi nhận thấy sự bối rối của tôi, Kim Hyunsung đã lên tiếng.

“Tôi có thể giúp gì cho cậu không?”

‘À… người duy nhất hiểu được mình đây rồi.’

"Hmm có đấy. Tôi nghĩ chuyện này sẽ dễ dàng hơn nếu có thêm người giúp.”

Tôi cần nhiều lao động hơn nếu muốn chuyện này thành công.

“Nhân viên Max, cậu giúp tôi xử lý cái này một lát. Đừng bơm ma lực vào những nơi vô dụng… Sẽ không mất nhiều thời gian đâu, nên hãy giữ mọi thứ như hiện tại.”

-Được rồi!

Ngay khi tôi đứng dậy, cậu ta vội vã chạy đến thế chỗ tôi. Sau đó, tôi chuyển sự tập trung của mình sang các thành viên của đoàn thám hiểm, những người hiện đang dùng toàn lực để chú ý đến tôi.

Sau khi tung ra một ảnh ba chiều ma thuật, tôi bắt đầu tóm tắt tình hình.

"Tôi sẽ giải thích tình huống trong một phút thôi, ngắn gọn và nhanh nhất có thể.”

"Được."

Tuy nhiên, trước khi tôi có thể bắt đầu, Park Yeon-joo chợt lên tiếng.

"Xin lỗi. Xin lỗi, tôi có thể hỏi anh câu này được không? Kiyoung-ssi?”

"Được. Cô cứ nói đi."

“Trước đó… Chẳng phải anh nói Mảnh vỡ Cổ Thần đã bước vào giai đoạn nghỉ ngơi hay sao?”

"Đúng thế. Hắn chắc chắn đã bước vào giai đoạn nghỉ ngơi rồi. Theo Dialugia đánh giá là như vậy, và khi Quản lý Max nghe được chúng tôi trò chuyện, cậu ta nói rằng bản thân cũng nghĩ như vậy.”

Tất nhiên, đây là một lời nói dối.

“Tôi đã cố gắng phong ấn lần nữa cái gã đến nghỉ ngơi tại bảo tàng, nhưng tình hình hiện tại là Mảnh vỡ Cổ thần đã nhận thấy hoạt động của chương trình sơ bộ và bắt đầu chống cự rồi. Tôi cũng rất muốn giải thích chi tiết hơn, nhưng hiện tại không còn nhiều thời gian nữa…”

"Ồ, tôi xin lỗi nhé."

"Không sao đâu. Tất nhiên, cô sẽ có nghi ngờ của riêng mình rồi. Tại thời điểm này, gần như tất cả các bộ phận đã được phong ấn lại. Tuy nhiên thì, như cô có thể thấy, các vết nứt đang bắt đầu hình thành trên phong ấn. Những gì nhân viên Max đang làm lúc này là lấp đầy các lỗ hổng bằng cách sử dụng sức mạnh ma thuật được lưu trữ trong chương trình sơ bộ.”

“Hừm…”

“May mắn thay, tôi còn có một số ma thuật dự phòng từ một nguồn khác, và đang giữ cho nó được như ban đầu. Tuy nhiên, hiện tại phán đoán của tôi là chúng ta sẽ cần các biện pháp khác để giữ cho gã này đứng yên. Tôi cũng cần một công nhân khác để xử lý mọi việc nếu có bất cứ chuyện bất trắc gì xảy ra ”.

"Tôi hiểu rồi."

“Chắc chắn một điều là nếu tôi biết việc này có thể nguy hiểm, tôi đã không nhờ cô giúp đỡ rồi. Tất nhiên, chuyện này sẽ không xảy ra mà không có bất kỳ rủi ro nào…”

"Có vẻ nó sẽ không giết chết chúng ta."

"Không đâu. Tôi sẽ ngăn chặn bất cứ thứ gì trước khi cô gặp nguy hiểm. Chương trình sơ bộ cũng tồn tại vì lý do đó.”

“Tôi nghĩ tôi đã hiểu… ý anh nói là gì rồi.”

“Nếu nhận thấy mọi việc không suôn sẻ, chúng tôi không chỉ mở đường rút lui mà còn đặt sự an toàn của các cô lên hàng đầu.”

“Vậy nếu phong ấn bị phá vỡ thì…”

“Ngay từ đầu, chính tôi là người đã phá vỡ phong ấn. Phải có cách nào đó để sửa chữa chuyện này.”

Nói thật thì, không có cách nào để sửa chữa nó cả. Điều này cũng đồng nghĩa với việc nếu phong ấn bị phá vỡ, toàn bộ lục địa sẽ sụp đổ sau 30.000 năm.

Thành thật mà nói, tôi không quan tâm đến sự tồn tại của lục địa, nhưng điều đáng buồn là lần này tôi sẽ phải mất một thứ gì đó.

‘Bảo tàng của mình…’

Những thiết bị điều khiển này sẽ không thể sử dụng lại được, thậm chí là không có sẵn nữa. Tất cả các chức năng sẽ ngừng hoạt động.

‘Tốt hơn là nên tìm cách chặn phong ấn lại.’

Tôi gật đầu và lên tiếng lần nữa, lần này với giọng hơi nặng nề.

“Chúng tôi sẽ hành động với nguyên tắc là ưu tiên sự sống còn của chúng ta lên hàng đầu.”

"Vâng. Vậy là được rồi."

“Hyung-nim nói những lời như thế khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ kỳ.”

“A hèm. Và tôi còn vài điều muốn nói nữa, việc này nghe có vẻ khác thường nhưng…”

"Anh cứ nói đi."

“Mọi người hẳn đã nhận được nhiệm vụ.”

Tôi biết họ đã nhận rồi.

[Kiểm tra nhiệm vụ cấp huyền thoại.]

[Nhiệm vụ: Giải cứu lục địa (0/1) (Huyền thoại)]

Thực tế thì, tôi có thể thấy mọi người đang nhìn vào cửa sổ trạng thái của mình.

“Thật ra, tôi là người thà ưu tiên mạng sống của các cô hơn là sự tồn tại của lục địa. Cũng chính vì sự ích kỷ của tôi đã khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn trước nhiều. Nhận một nhiệm vụ theo cách này khiến tôi cảm thấy hơi kỳ lạ.”

Thực ra cũng không thấy lạ gì.

“Một tinh thần trách nhiệm lạ kỳ bắt đầu nung nấu trong tôi. Ồ, tất nhiên, không phải vì các chỉ số gắn liền với những danh hiệu đi kèm và phần thưởng rồi. Ha ha ha.”

Ngay khi tôi cười khẩy vài tiếng, mọi người cũng làm y như vậy. Tất nhiên là chẳng có chút ý thức trách nhiệm nào nung nấu trong tôi rồi. Tôi chỉ muốn phần thưởng thôi. Đạt được một điểm khác trong chỉ số ma thuật của bản thân có ý nghĩa rất lớn đối với tôi.

“Tất nhiên, chúng ta sẽ phải cố gắng hết sức trong nhiệm vụ này, không ai được hy sinh trong quá trình ấy cả.”

Mục đích là vì bảo tàng!

“Chuyện này là vì con cháu của chúng ta, những người sẽ sống ở Lindel trong tương lai.”

Cho Hyejin, người biết phần nào bản chất thật của tôi và Dialugia, người dường như không thể quên được những phản ứng trước đó của tôi, đã tỏ ra bối rối trước những điều nhảm nhí mà tôi vừa thốt ra, nhưng hầu hết các thành viên khác đều gật đầu đáp lại lời tôi nói.

Đặc biệt, Sun Hee-young và Ahn Ki-mo dường như rất thích bài phát biểu của tôi.

"Đi nào."

Nghe những lời của Kim Hyunsung, tất cả các thành viên của đoàn thám hiểm gật đầu và bắt đầu di chuyển.

Dialugia nhìn tôi với vẻ mặt bối rối suốt khoảng thời gian qua, và mặc dù điều đó như đang trào phúng lương tâm tôi, nhưng ít nhất chúng tôi đang hành động để cứu lấy lục địa này.

‘Hãy cho Mảnh vỡ Cổ Thần bẩn thỉu kia thấy sức mạnh của loài người nào!’

Và do đó, trận chiến bắt đầu một cách nghiêm túc.


 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...