Ký Sự Hồi Quy
-
Chapter 249: Max, Người quản lý bảo tàng (5)
Chương 249: Max, Người quản lý bảo tàng (5)
Cuối cùng, cuộc chiến bảo vệ bảo tàng, không đúng, phải gọi là cuộc chiến bảo vệ lục địa, đã bắt đầu.
Chỉ với một cử chỉ, Max đã vội vã bước đi. Cách cậu ta biến từ kẻ thù thành cấp dưới trung thành khiến tôi thấy khá buồn cười, nhưng đó hẳn là cậu ta cũng đâu còn lựa chọn nào khác.
‘Bởi vì cậu ta đã tuyệt vọng rồi.’
Có vẻ cậu ta tin rằng tôi có thể làm được những nhiệm vụ mà bản thân cậu ta vẫn còn thiếu sót.
Lý do đầu tiên hẳn là vì tôi có thể trực tiếp kiểm tra các khu vực suy yếu bằng khả năng của mình trước khi hệ thống kịp cảnh báo cho cậu ta về điều đó. Ngay cả đối với các kiểu hành vi của Mảnh vỡ Cổ thần cũng vậy.
Tôi không thể kiểm tra thông tin của hắn, nhưng lại có thể nghiên cứu chuyển động.
Trong tình huống mà mỗi giây mỗi phút đều quan trọng như lúc này, thì việc có khả năng nhìn thấy trước các khu vực dễ bị công kích sẽ giúp mọi người có thể chuẩn bị cho các tình huống nghiêm trọng.
“Cậu đã nói với họ chính xác quãng đường ngắn nhất rồi đúng không? Max?”
-Vâng ạ. Có lẽ trong một thời gian ngắn, họ sẽ vào được thôi!
"Làm tốt lắm."
- Anh còn muốn tôi làm gì nữa không?
“Bây giờ, lấy giúp tôi cốc cà phê khác đi.”
-Được ạ!
Ngay khi nhìn vào hình ảnh ba chiều ma thuật, tôi thấy được các đội thám hiểm đang xâm nhập vào nơi đặt Mảnh vỡ Cổ thần.
“Thế còn thiết bị giao tiếp thì sao?”
-Nó đã được kết nối rồi ạ. Lúc nào anh muốn nói chuyện với họ, chỉ cần đặt ma lực vào vòng tròn ma thuật nằm ở phía xa kia và lên tiếng thôi, thưa…
"Cậu chỉ cần gọi tôi là Chủ tịch Lee được rồi."
-Dạ vâng! Thưa Chủ tịch Lee.
Hẳn là cậu ta đã nhanh chóng bắt kịp được rồi, chứ không ngu ngốc như tôi nghĩ ban đầu.
Sau đó, tôi đã thử kết nối bằng giọng nói.
-À… Kiểm tra giao thức. Hyunsung-ssi, nếu cậu nghe thấy giọng nói của tôi, xin hãy giơ tay phải lên.
Người quay lại trong video giơ một tay lên như thể đã xác nhận. Thật thoải mái khi thấy cậu ấy di chuyển cùng với thanh kiếm cấp thần thoại trong tay.
Những người khác đã sẵn sàng cho trận chiến. Tôi biết họ có đủ khả năng xử lý những việc nhỏ hơn mà không cần tôi phải bên cạnh chỉ bảo họ cách làm.
-Tôi nhắc lại lần nữa, quan trọng nhất là không được chạm vào ma lực của chương trình sơ bộ. Những người khác, ngoại trừ Hayan ra, hãy truyền ma lực của mình vào chương trình sơ bộ. Tình hình sẽ khả quan hơn nếu Hayan chuẩn bị một câu thần chú thật mạnh, còn Dialugia cũng phải cố gắng hết mình .
Tất nhiên, ma lực của đoàn thám hiểm rất hữu ích, mặc dù nó vẫn không đủ để có thể chế ngự được hắn. Tuy nhiên, tất cả bọn họ đều là những pháp sư cấp cao và có chỉ số ma thuật đều trên 80.
-Đối với nhóm cận chiến cũng vậy. Mọi người chỉ cần truyền ma lực vào từ từ cho đến khi tôi bảo dừng lại là được.
Lời tôi nói như thể họ đang làm khá tốt, nhưng trên thực tế, tình hình không được khả quan cho lắm.
Sức mạnh của chúng tôi càng lớn, thì hắn càng trở nên mạnh mẽ. Hệ thống xử lý vấn đề hiện tại của chúng tôi xem ra rất phức tạp.
Thực tế, tôi đã lấy ma lực từ mọi người, nhưng chúng vẫn không đủ để phong ấn hắn hoàn toàn. Sau khi nhấp một ngụm cà phê mà Max đã pha, tôi tiếp tục lên tiếng.
Lần này, người tôi muốn nói chuyện chính là Max.
“Cậu hãy kiểm tra xem còn loại ma thuật nào mà chúng ta có thể lấy được từ các khu vực khác không.”
-Chủ tịch Lee, tình hình là…
“Tôi nghĩ tình hình lúc này không được khả quan cho lắm… Nhưng dù sao cũng cảm ơn cậu vì trước đó đã hướng dẫn cho các thành viên đoàn thám hiểm.”
-À…
“Tôi sẽ cố gắng chặn thứ này lại hết sức có thể, nhưng khả năng cao là một bên vẫn sẽ bị xuyên thủng. Chúng ta vẫn còn thiếu quá nhiều ma lực.”
-Nếu anh truyền ma lực của rồng vào…
“Chúng ta cần phải chuẩn bị trong trường hợp nó bị xuyên thủng. Dialugia chỉ là một phương án thôi. Càng nhiều phương án thì càng tốt.”
-Tôi hiểu rồi.
“Và vì không chuyện gì là không thể xảy ra nên chúng ta vẫn cần phải đảm bảo biện pháp rút lui.”
-Cái gì chứ?
“Sao hả, nhóc con? Tại sao cậu lại lườm tôi? Ngay cả khi mọi thứ trở nên tồi tệ, chúng tôi vẫn cần phải sống để có thể quay trở lại, nỗ lực hơn nữa và kết thúc chuyện này. Còn cậu, tôi không nghĩ cậu hiểu được điều đấy vì bản thân cậu đã sống cả đời trong bảo tàng này, nhưng những người ngoài kia là một trong những người tài giỏi nhất nhân loại. Nếu họ không thể sửa được thứ này thì không ai có thể làm được cả.”
-À! Là vậy sao?
“Nếu không phải thì liệu chúng tôi có thể dễ dàng đánh bại con quái vật cấp huyền thoại và phá vỡ phong ấn do những Người bảo vệ Vết nứt tạo ra không? Đừng lo lắng nhiều quá, Max à. Thành thật mà nói, tôi cũng rất đánh giá cao bảo tàng này. Nếu chúng ta không thể sử dụng được những gì có ở đây thì thật đáng tiếc. Và làm ơn đừng bắt bẻ lời tôi nói nữa. Tôi không thể tập trung được.”
-Vâng… Tôi rõ rồi!
Tôi rất ngạc nhiên khi thấy cậu ta sẵn sàng tuân theo mệnh lệnh của mình. Dù sao cậu ta cũng phải biết rằng tôi đang đảm nhận một nhiệm vụ rất nghiêm trọng.
Tại thời điểm này, tôi đã bắt đầu đan xen giữa việc tập trung vào các vòng tròn ma thuật và nói chuyện với các thành viên đoàn thám hiểm.
-Hayan, cứ giữ nguyên ma thuật em đang thi triển và bơm thêm một ít ma lực về phía các xúc tu đang nhắm vào Deokgu đi. Có vẻ như nó sẽ vỡ ra ở đó.
Điều khiến tôi hơi khó chịu là con quái vật đã dần trở nên thông minh hơn một chút. Hắn ta bắt đầu chỉ tập trung vào một phía thôi. Vì thế nên, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tập trung phép thuật vào những khu vực yếu hơn.
'Chết tiệt.'
Tôi muốn bảo tồn ma lực của Jung Hayan và Dialugia càng nhiều càng tốt để chúng tôi có thể trốn thoát nếu chuyện này thất bại, nhưng không còn cách nào khác cả. Thà mạo hiểm để ngăn xúc tu của con quái vật đâm vào còn hơn mạo hiểm để thoát khỏi một nhiệm vụ thất bại.
Nó còn không phải là vấn đề duy nhất.
“Một vấn đề khác là ma lực của tôi.”
Tôi đáng lẽ phải nhận thức được đây có thể là một trận chiến dai dẳng rồi.
Việc liên tục đổ ma pháp vào vòng tròn ma thuật để điều khiển thiết bị là một nhiệm vụ tẻ nhạt. Mặc dù nó không tốn quá nhiều ma lực so với việc sử dụng một câu thần chú, nhưng tôi vẫn cần phải có ma lực dự trữ, vì bản thân sẽ phải tiếp tục làm điều này trong một thời gian khá dài.
Đây là lý do tại sao tôi phải tận dụng Max, người đang theo dõi tình hình từ phía sau tôi.
Cậu ta thực sự đã làm khá tốt. Điều lo lắng duy nhất của tôi là cậu ta có thể đang quá tự tin vào khả năng của mình và rồi sẽ phạm sai lầm.
-Chủ tịch Lee, số 21 và số 7 đã được phong ấn kỹ càng rồi ạ!
“Đừng quá phấn khích. Nếu một con quái vật được thả ra, nó sẽ nghĩ rằng con kia cũng có thể đã bị nghiền nát. Có dấu hiệu…”
-Số 9 cũng đã được phong ấn thành công.
“Đừng có hành động vội vàng. Từ bây giờ, cậu chỉ được phong ấn ở những khu vực mà tôi bảo thôi.
-Số 10 đã được phong ấn thành công!
“Phục hồi lượng ma lực còn lại đi.”
-Số 69!!
“Đồ khốn! Ai bảo cậu phong ấn ở đó?!”
-Huh? Số 6… 9… Nhìn nó kìa…
“Tập trung quan sát khu vực video 69…”
Bùm!
Cùng với âm thanh đó, tôi có thể thấy một cái xúc tu lớn nhô ra khỏi phong ấn.
Nhìn mấy cái xúc tu cao chót vót mà tôi không nén nổi buồn cười.
Trong khi Max đẩy ma lực của mình về phía 69, con quái vật nảy lên như thể đang muốn mở rộng phạm vi chiến đấu. Một lần nữa, tôi giữ vòng tròn ma thuật và bắn một chuỗi ma lực vào nhưng không dễ để giữ được nó.
'Hắn ta cũng có thể phá vỡ tất cả những phong ấn khác.'
Không được, nếu tôi để hắn chạy lung tung, chắc chắn hắn sẽ phá đám còn lại.
Tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát.
-Sẵn sàng cho trận chiến! Sẵn sàng cho trận chiến!
Đoạn video cho thấy các thành viên của đoàn thám hiểm đang chuẩn bị mà không cần tôi phải nói nhiều lời. Mặc dù không thể nghe thấy họ đang nói gì, nhưng tôi vẫn có thể thấy Kim Hyunsung đang la hét trong khi Jung Hayan bận rộn với việc kích hoạt một câu thần chú. Tất cả bọn họ đều biết rằng bản thân phải đẩy con quái vật trở lại.
Điều tốt đẹp duy nhất trong tình huống này là mục tiêu của họ đã rõ ràng.
-Tập trung vào các xúc tu. Mọi người chỉ cần đánh vào các xúc tu là được.
Thật là cảnh tượng ngoạn mục khi thấy hàng chục, không đúng, phải là hàng trăm ma lực nhỏ bé liên tục tấn công các xúc tu của hắn. Đó có lẽ là nhờ vào Jung Hayan.
Dialugia bắt đầu ném mình về phía trước, bản thân sợ rằng cô ấy có thể sẽ làm tổn thương ai đó nếu sử dụng Hơi thở với hỏa lực mạnh như vậy, nên tôi phải gia cố thêm một chút ma lực vào sợi xích giữ hắn ta, để cô ấy không bị trúng đòn.
“Ma lực của phòng chỉ huy và phòng điều khiển đều được giữ ở mức tối thiểu, và tất cả nguồn dự trữ đang được chuyển đến bên đó.”
-T-Tôi xin lỗi…
“Lần sau cậu nên làm tốt hơn, Max à.”
-Chủ tịch L-Lee.
Đó thực sự là một cảnh tượng ngoạn mục khi nhìn thấy một con rồng lớn đang cố cắn con quái vật. Tôi thậm chí không cần phải phát ra bất kỳ âm thanh nào; chỉ cần xem nó từ đây là quá đủ.
Tuy nhiên, tôi không chắc liệu con quái vật có bị sát thương sau đấy hay không. Tôi bắt đầu lo lắng về khả năng Dialugia sẽ chết, nhưng may mắn thay, điều đó đã không xảy ra.
Nhưng điều không may là Mảnh vỡ Cổ Thần bắt đầu vặn vẹo các xúc tu của mình để kháng cự, khiến cơ thể cô ấy bật ra và đập vào tường. Thần lực của Sun Hee-young và Ahn Ki-mo ngay lập tức bắn về phía Dialugia, người đang nhanh chóng đứng dậy.
Park Yeon-joo và các nhân viên của Hội Thiên nga đen cũng bắt đầu cầm kiếm lao vào con quái vật.
'Cái gì…'
Cảm giác như đang nhìn thấy những nữ thần Valkyrie* nhảy lên một vị thần.
*Trong thần thoại Bắc Âu, Valkyrie là những tiểu nữ thần phục vụ vị thần tối cao Odin mà đứng đầu là Brynhildr.
Hình ảnh những nữ kiếm sĩ không biết sợ hãi khiến ai nhìn cũng thấy đẹp.
'Chết tiệt.'
Tuy nhiên, Cổ Thần dường như không nghĩ như vậy. Những xúc tu nhỏ hơn đã bắt đầu bắn vào họ. Tôi thậm chí không biết hắn ta có khả năng làm điều đó nữa đấy.
Hầu hết các thành viên đã chặn các xúc tu bằng kiếm của mình. Cùng lúc đó, Park Deokgu nhảy vào giữa mấy người họ và chặn một số đòn tấn công bằng khiên của mình, còn Cho Hyejin nắm lấy vai của Park Deokgu và vung ngọn giáo vào con quái vật.
Thịch! Thịch!
Mặc dù một số xúc tu đã rời ra, cuộc tấn công vẫn tiếp tục lan rộng.
Tuy nhiên, Dialugia đã tấn công bằng đuôi của mình để ngăn chặn bất kỳ vết thương nào hình thành. Tôi thấy sức mạnh ma thuật to lớn tập trung xung quanh miệng cô ấy.
-Không phải hơi thở! A! Nó đang xuyên qua! Xuyên qua rồi!
Một hơi thở xuyên thấu bắn ra từ miệng cô ấy, xuyên thẳng về phía mà cô ấy đã dùng răng làm tổn thương hắn. Cũng là lúc một chuỗi của chương trình sơ bộ bị phá vỡ, tạo ra một sơ hở.
Kim Hyunsung, người đã cắt vô số xúc tu bằng thanh kiếm của mình, đã chạm đến phần bị xuyên.
‘Làm ơn đi… Mẹ kiếp! Huyn Sung!’
Có cảm giác như thời gian đã ngừng trôi vào khoảnh khắc người trở về vung kiếm.
Khoảnh khắc thanh kiếm, không nhanh không chậm, vung qua xúc tu, nó gọn gàng chia thành hai phần, vặn vẹo một cách bất lực.
“Đúng rồiiiiiiii!!!”
-*Lầm bầm!
“Bắt đầu phong ấn nó! Nhanh, nhanh, nhanh lên! Ý tôi nói là phong ấn phía bên kia ngay lập tức!”
-Oaaaaa…
“Đừng khóc! Không được, cậu ra đây đi!”
Khi tôi loay hoay với vòng tròn ma thuật, giọng nói run rẩy của Max bắt đầu vang lên sau lưng tôi.
-Các khu vực phía trên đều đã bị phong ấn. Phong ấn mọi thứ từ Số 32 đến Số 41! Số 69 cũng đã bị phong ấn… Oaaaaa…
Con quái vật lúc này đang bị trói trong xiềng xích. Những chuỗi ma lực màu xanh nhô ra từ mọi nơi giữ chặt hắn, có hình dạng giống như khi hắn vẫn còn bị phong ấn.
Chẳng bao lâu sau, một cánh cửa lớn bắt đầu mở ra, cánh cửa sẽ đưa hắn ta vào một giấc ngủ dài và sâu. Cổ Thần giãy giụa kháng cự, nhưng tình thế giờ đã thay đổi.
“Biến đi, đồ quỷ bẩn thỉu! Ha ha ha ha!”
Giờ phút này, tôi đã hoàn toàn sống lại.
Vì lý do nào đó, đôi mắt to của hắn ta dường như nhìn thẳng vào phòng quản lý, nhưng điều đó giờ đây đã không còn quan trọng với tôi nữa.
“Tôi sẽ không từ bỏ bảo tàng của mình đâu! Hahaha! Hự*! Hự*!" (*Ho sặc sụa)
Kết quả là tôi đã cười nhiều đến nỗi bắt đầu lên cơn ho.
Cuối cùng, hắn được đưa vào bên trong, và cánh cửa lớn tạo ra từ lam thuật bắt đầu đóng lại từ từ.
Kết giới ma thuật trước cửa bắt đầu biến dạng, và một tinh thể ma lực hình người bắt đầu xuất hiện, niệm chú để gia cố phong ấn.
“Chuyện gì nữa vậy?”
Thứ này không có vẻ là một mối đe dọa.
Khi tôi thấy Max ngơ ngác nhìn vào video, tôi nhận ra rằng đây là Người bảo vệ Vết nứt, mặc dù cô ấy có vẻ giống tàn dư của chính mình hơn.
Tôi không biết cô ấy đang làm cái quái gì ở đó, nhưng Max đã bắt đầu rơi nước mắt.
Ngay lập tức, cô ấy đã hoàn thành câu thần chú, và những chữ Rune* không xác định bay về phía cánh cửa lớn.
*Chữ Rune là loại chữ được người Viking ở Scandinavia sử dụng.
Một lần nữa, ánh sáng xanh lao về phía bên trong hội trường rồi lại bay trở lại đây. Tôi có thể thấy các thành viên đoàn thám hiểm đang ngồi trên mặt đất và ôm lấy nhau.
“Làm tốt lắm!”
[Anh đã hoàn thành nhiệm vụ cấp huyền thoại.]
[Nhiệm vụ: Giải cứu lục địa (1/1) (Huyền thoại)]
[Chức danh đã được tạo.]
[Chức danh: Người bảo vệ lục địa]
[Tất cả chỉ số tăng thêm 1.]
[Cấp quản lý bảo tàng đã tăng thêm 1 cấp. Chức danh Người quản lý cấp 5 của Bảo tàng Vết nứt đã được đổi thành Người quản lý cấp 4 của Bảo tàng Vết nứt. Một chức danh mới bắt buộc phải được tạo ra do yêu cầu nghiêm ngặt của Người bảo vệ Vết nứt Metel.]
[Người bảo vệ của Max]
"Hả?"
Giữa niềm hân hoan, tôi bối rối quay sang nhìn Max, chỉ thấy cậu ta đang cúi đầu xấu hổ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook