Lão Thái Thái Trọng Sinh, Mở Thời Không Xuyên Về Hiện Đại Kiếm Tiền Chạy Nạn
-
Chapter 3: Sống lại
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lục Minh Quế chỉ cảm thấy trước mắt loé lên ánh sáng trắng chói loà, bà từ từ mở mắt, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng màu trắng.
Căn phòng này trống rỗng, chẳng có thứ gì.
Nói là phòng, nhưng trông giống một cái hành lang cực lớn hơn, chiều rộng chừng năm trượng, chiều dài lại không biết là bao nhiêu.
Kỳ lạ nhất là hai bên căn phòng không phải là tường, mà là một màn sương mù trắng xoá.
Sờ vào thấy mềm mại, nhưng lại không thể đi vào được.
Lục Minh Quế chỉ đành mơ mơ màng màng đi về phía trước, không biết đã đi bao nhiêu bước thì nhìn thấy trước mắt có một cánh cửa.
“Ta chết rồi sao? Vậy đây là đâu? Chẳng lẽ là địa phủ?”
“Không biết sau cánh cửa là nơi nào, mở cửa ra liệu có nhìn thấy Diêm Vương không?”
Bà run rẩy đưa tay đẩy cánh cửa đó, lại phát hiện cánh cửa không nhúc nhích tí nào, căn bản là đẩy không ra.
Lục Minh Quế không hiểu ra sao, đành phải đi về hướng khác, lại phát hiện đầu kia của căn phòng cũng có một cánh cửa.
“Chẳng lẽ cánh cửa này mới là cửa địa phủ?”
“Bất kể là cửa gì, miễn là có thể rời khỏi nơi này là được!”
Bà nghĩ vậy bèn đưa tay dùng sức đẩy cửa, ai ngờ lại giật mình bật dậy từ trên giường.
“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng tỉnh rồi!”
Một người phụ nữ trẻ tuổi đang lục lọi gì đó trong cái rương bên giường, thấy Lục Minh Quế tỉnh lại, không kìm được kêu lên một tiếng.
Người phụ nữ này không phải ai khác, chính là con dâu cả Hồ Thúy Hoa.
Lục Minh Quế nhìn rõ mặt ả xong, trong mắt loé lên vẻ hận thù, ngay sau đó lại lộ vẻ mờ mịt.
Bà nhớ mình bị con trai cả đẩy một cái, lăn xuống mương sông, va đầu vào đá.
Sau đó ở trong một căn phòng màu trắng rất lâu, rồi sau đó nữa sao lại nằm trên giường ở nhà rồi?
Đây là căn phòng bà đã ở mấy chục năm, cái chăn màu xanh xám đầy mảnh vá, chiếc giường ván gỗ dưới thân, cái rương gỗ bên cạnh, đều quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.
Có ánh sáng từ ô cửa sổ chấn song gỗ nhỏ chiếu vào, trong phòng vẫn tối tăm như mọi khi.
Lục Minh Quế bỗng nhiên rùng mình một cái thật mạnh, chẳng lẽ đây là đang nằm mơ?
Bàn tay đặt trong chăn véo mạnh vào đùi một cái, cơn đau lập tức truyền đến, đây không phải là mơ!
Chẳng lẽ, mình chết đi sống lại?
Trong khoảnh khắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng theo thái dương, chẳng lẽ Diêm Vương chê bà dương thọ chưa tận nên đánh bà trở về?
Nhất định là thế rồi!
Cả đời mình không làm chuyện ác, lại nhận lấy kết cục như vậy.
Chuyện này ngay cả Diêm Vương cũng không nhìn nổi nữa! Cho nên mới để bà sống lại.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Lục Minh Quế dần dần bình ổn lại, đôi tay vốn đang run rẩy cuối cùng cũng không còn run nữa.
Trong phòng tối tăm, Hồ Thúy Hoa không nhìn rõ động tác của Lục Minh Quế, càng không để ý đến sự hoảng sợ của bà.
Ả đi đến bên giường nhìn Lục Minh Quế, đôi mắt xếch với hàng lông mày nhướn cao không có mấy tình cảm.
“Con bảo này mẹ, mẹ cũng đừng quá đau lòng, nhị thúc chết trận rồi, chẳng phải vẫn còn Đại Trí và con sao?”
“Mẹ yên tâm, con và Đại Trí đều hiếu thuận, nhất định sẽ phụng dưỡng mẹ đến già!”
“Ái chà, mẹ vừa ngất đi một cái là trong nhà loạn hết cả lên.”
Những lời phía sau Lục Minh Quế nghe không rõ, bà đã biết hiện tại là lúc nào rồi!
Hiện tại là ngày tin tức con trai thứ hai Tống Đại Hà chết trận truyền về.
Khoảnh khắc nghe thấy tin dữ, mắt bà tối sầm, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Đợi sau khi tỉnh lại mới biết con dâu thứ hai đã mang thai bảy tháng rốt cuộc không giữ được.
Sinh ra một cái thai chết đã thành hình, lại là một bé trai.
Con dâu thứ hai cũng vì thế mà tổn thương thân thể, cứ dăm bữa nửa tháng lại ốm một trận nặng, sau đó không qua khỏi năm mất mùa, chết từ rất sớm.
Kể từ sau bận đó, con dâu cả Hồ Thúy Hoa thường xuyên lải nhải bên tai bà, lật đi lật lại cũng chỉ có một câu: Chi hai thế là tuyệt hậu rồi.
Về sau này, Lục Minh Quế chỉ có thể dựa vào chi cả phụng dưỡng, chỉ có thể trông cậy vào chi cả.
Dần dà, Lục Minh Quế cũng tin là thật.
Sau đó, nhà thằng cả vừa dỗ vừa lừa, bà đã giao hết số tiền dành dụm bao năm ra.
Rồi sau đó nữa, bà nhận lấy cái kết cục bị con trai ruột đẩy ngã đến chết!
Nghĩ đến tất cả những chuyện này, Lục Minh Quế ngược lại dần bình tĩnh.
Sống lại kiếp này, bà nói gì cũng phải giữ được vợ thằng hai, còn cả đứa bé trong bụng thị nữa!
Hồ Thúy Hoa vẫn còn đang lải nhải: “Phải nói là, vẫn cứ là Đại Trí hiếu thuận với mẹ.”
“Chàng thấy mẹ ngất xỉu liền vội vội vàng vàng lên trấn trên cắt thịt rồi.”
“Bảo là đến lúc đó gói ít sủi cảo cho mẹ...”
“Câm miệng!” Lục Minh Quế hừ lạnh một tiếng cắt ngang lời lải nhải của ả: “Bà đây ngất xỉu, nó không đi mời đại phu mà đi cắt thịt?”
“Ngươi nói lời này lừa quỷ à? Bản thân sướng miệng lại lấy chuyện ta ngất xỉu ra làm cái cớ?”
“Thế nhỡ ta cứ thế chết luôn, thịt các người mua về vừa khéo để ăn cỗ đám ma?”
“Cả một nhà toàn đồ ham ăn tục uống!”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook