Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3)
-
Chapter 1014: Thiếu tướng?
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Đường Vũ Lân nói: “Ở Huyết Thần doanh.”
Long Vũ Tuyết nói: “Bây giờ ngươi có bận không? Có mối làm ăn. Trung đoàn trưởng Thiết Huyết trung đoàn muốn gặp ngươi, nhờ ngươi rèn kim loại giúp ông ấy.”
Trung đoàn trưởng Thiết Huyết trung đoàn? Đó chẳng phải là lãnh đạo trực tiếp của Giang Ngũ Nguyệt sao? Đường Vũ Lân đã từng nghe nói về vị này, cũng là một nhân vật truyền kỳ trong quân đoàn Huyết Thần. Ông ấy dẫn đầu hàng trăm trận chiến lớn nhỏ, sức chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, là một vị Nhị Tự Đấu Khải Sư cấp bậc Hồn Đấu La bát hoàn.
Chiến công xuất sắc! Nghe nói không lâu nữa sẽ được thăng chức lên phó quân đoàn trưởng.
“Được, bây giờ ta sẽ qua đó.” Đường Vũ Lân nói.
Long Vũ Tuyết nhắc nhở: “Tính tình Mã trung đoàn trưởng khá nóng nảy, chút nữa ngươi nói chuyện cẩn thận một chút đấy! Hơn nữa, bình thường ông ấy hay dùng rất nhiều công huân để hỗ trợ cấp dưới, trước đó ông ấy còn nói với ta rằng, hy vọng ngươi có thể giảm giá cho ông ấy. Đến lúc đó ngươi tự mình nói chuyện với ông ấy, xem thử xem có được hay không.”
Đường Vũ Lân nói: “Được, chút nữa rồi nói.”
Long Vũ Tuyết lại nhắc nhở: “Ở Huyết sư đoàn, Mã trung đoàn trưởng có địa vị vô cùng cao, nếu có thể ngươi hãy lấy giá rẻ một chút cho ông ấy, cũng có lợi cho sự phát triển của ngươi ở quân đoàn sau này. Lần trước Ngũ Nguyệt đã nói về chuyện của ngươi với Mã trung đoàn trưởng, ông ấy vẫn luôn muốn kéo ngươi qua đó. Ông ấy nói là chỉ cần ngươi qua đó, ông ấy sẽ nghĩ biện pháp phong cho ngươi quân hàm Thiếu tướng, ông ấy đánh giá ngươi rất cao đấy. Ông ấy đã xem video của ngươi trong Thâm Uyên ma triều rồi.”
“Ồ.” Đường Vũ Lân liếc nhìn vai mình, hơi do dự có nên tháo nó xuống rồi hãy qua đó hay không.
Long Vũ Tuyết nói: “Được rồi, ngươi mau tới đây đi, gặp mặt rồi nói.” Xưởng rèn.
Kể từ khi chuyển đến xưởng rèn lớn này, Đường Vũ Lân có nhiều không gian để rèn hơn. Hơn nữa, dạo gần đây hắn mua rất nhiều kim loại hiếm để tích trữ, chuẩn bị chế tạo cơ giáp đen cho bản thân.
Lăng Vũ Nguyệt cho hắn không ít lời khuyên, đặc biệt là đề nghị hắn không nên vội vàng chế tạo, mà nhất định phải hiểu rõ hơn về cơ giáp, đồng thời tìm được loại hình cơ giáp mình muốn rồi hãy bắt đầu. Dù sao, chế tạo cơ giáp đen cũng cần tiêu hao một lượng tài nguyên vô cùng lớn. Một khi phạm phải sai lầm, vậy thì tổn thất cho việc chế tạo lại là quá lớn.
Ngoài Đường Vũ Lân, Long Vũ Tuyết cũng có chìa khoá xưởng rèn. Vậy nên, sau khi nàng ta gọi điện cho Đường Vũ Lân thì tự mình đi tới xưởng rèn trước.
Xưởng rèn thông với nhà kho, khi nhìn thấy một lượng lớn kim loại hiếm chất đống ở đó, Long Vũ Tuyết không khỏi nở nụ cười, tự nhủ: “Cái tên này thích tích trữ thật đấy.”
“Ai thích tích trữ cơ?” Đúng lúc này, một giọng nói hồn hậu vang lên.
Trước đó khi Long Vũ Tuyết đi vào không hề đóng cửa, một nam nhân cường tráng như một tòa tháp sắt đi vào.
Người này có vóc dáng cao lớn, cường tráng, trông còn còn hơn cả Giang Ngũ Nguyệt, đầu trọc bóng loáng, quân phục trên người ông ấy như thể bị phình ra, đứng ở đâu cũng giống như một ngọn núi cao. Trên vai ông ấy là quân hàm Đại tá hai gạch bốn sao. Trên mặt ông ấy nở nụ cười, nhưng mặt mũi trông lại rất hung dữ, khí thế dũng mãnh tràn ngập trong từng cử chỉ, lời nói.
“Mã trung đoàn trưởng.” Long Vũ Tuyết nhìn thấy ông ấy, lập tức đứng nghiêm hành lễ.
Mã Sơn cười ha hả: “Nhóc con, nơi này không có người khác, không cần hành lễ.”
Long Vũ Tuyết mỉm cười nói: “Ngài đến nhanh thật đấy! Ta vừa gọi điện cho Đường Vũ Lân rồi, hắn sẽ tới nhanh thôi.”
Mã Sơn xoa cái đầu trọc của mình, nói: “Ta là người nóng nảy vội vàng, không chờ được. Nên phải đến luôn. Mà này, Vũ Tuyết à! Thánh Tượng hai mươi mấy tuổi, liệu có đáng tin hay không?”
Long Vũ Tuyết mỉm cười nói: “Chắc chắn là đáng tin rồi! Ta đã từng tận mắt nhìn thấy hắn tiến hành Hồn Đoán, lợi hại vô cùng. Hắn chắc chắn là Thánh Tượng trẻ tuổi nhất của toàn đại lục. Ngài cứ yên tâm đi.”
Mã Sơn nói: “Lát nữa bảo tên nhóc kia lấy ta giá rẻ chút đấy! Nếu không thì ta sẽ đánh hắn. Hắn kiếm quân công dễ dàng hơn bọn ta nhiều. Ngươi nhìn xem, nhiều thứ tốt như vậy, lại còn đều là kim loại hiếm. Quân công của bộ đội tác chiến bọn ta đều phải tích luỹ từng chút một, chẳng hề dễ dàng chút nào.”
Sắc mặt của Long Vũ Tuyết hơi thay đổi, nhưng nàng ta cũng biết tính tình của Mã Sơn là như vậy. Khi chiến đấu cực kỳ dũng mãnh, nhưng đồng thời, thực lực mạnh mẽ khiến ông ấy cũng có một tính cách mạnh mẽ, cứng rắn và có chút kiêu ngạo, ngay cả sư đoàn trưởng của Huyết sư đoàn cũng không trấn áp nổi được ông ấy. Trong quân đoàn, trừ mấy vị Huyết Thần ở Huyết Thần doanh, ông ấy chỉ phục mỗi quân đoàn trưởng Trương Huyễn Vân thôi. Ông ấy cũng là do một tay Trương Huyễn Vân dẫn dắt.
“Mã trung đoàn trưởng, Hồn Đoán cũng rất vất vả, ta đã nói với Vũ Lân rồi, có lẽ hắn sẽ ưu đãi cho ngài một chút.” Long Vũ Tuyết miễn cưỡng cười nói.
“Ừ. Sao tên nhóc này vẫn chưa tới thế? Còn muốn chúng ta chờ bao lâu nữa?” Mã Sơn có chút mất kiên nhẫn nói.
Đúng vào lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân. Mã Sơn và Long Vũ Tuyết đồng thời nhìn ra bên ngoài, đúng lúc nhìn thấy Đường Vũ Lân mặc quân phục đi từ bên ngoài vào.
Dù là một nam nhân, nhưng khi nhìn thấy Đường Vũ Lân, hai mắt Mã Sơn vẫn không khỏi sáng lên. Quân trang màu trắng phẳng phiu, vóc dáng cao ráo, gương mặt với nụ cười tươi rói, lại thêm đôi mắt sáng ngời không khỏi khiến ông ấy thầm tán thưởng trong lòng. Đúng là một tên nhóc rất khôi ngô tuấn tú.
Thấy nhưng, ngay sau đó sắc mặt ông ấy lập tức thay đổi, bởi vì ông ấy nhìn thấy quân hàm trên vai Đường Vũ Lân.
Long Vũ Tuyết bước nhanh về phía trước, nháy mắt ra hiệu với Đường Vũ Lân: “Vũ Lân, mau tới đây. Để ta giới thiệu với ngươi, vị này là trung đoàn trưởng Thiết
Huyết trung đoàn, Mã Sơn. Ngài ấy là đại tướng có cống hiến to lớn cho quân đoàn chúng ta, người cận chiến giỏi nhất.”
Nàng ta không chú ý tới quân hàm trên vai Đường Vũ Lân đã thay đổi. Bởi vì lo lắng thái độ của Mã Sơn nên nàng ta mới vội vàng đi lên ra hiệu cho hắn.
Đường Vũ Lân tiến lên vài bước, mỉm cười nói: “Xin chào, Mã trung đoàn trưởng.” Hắn không hề hành quân lễ. Trong quân đội, chưa từng có quy tắc thượng cấp hành quân lễ với hạ cấp.
Sắc mặt Mã Sơn tối sầm lại: “Tên nhóc này, ngươi đang vi phạm quân quy đấy, có biết không? Chuyện này rất nghiêm trọng, lập tức tháo quân hàm trên vai xuống cho ta.”
“Hả?” Long Vũ Tuyết thấy Mã Sơn bỗng nổi cơn thịnh nộ, nhất thời bị doạ giật mình. Lúc này nàng ta mới ngẩng đầu nhìn lên vai Đường Vũ Lân. Vóc người nàng ta thấp bé nên trước đó không hề chú ý. Mã Sơn cao lớn hơn Đường Vũ Lân nên có thể thấy rõ.
“Thiếu, Thiếu tướng?” Long Vũ Tuyết nhìn thấy quân hàm trên vai Đường Vũ Lân cũng không khỏi kinh hãi. Phải biết rằng, trong quân đội, thượng cấp và hạ cấp được phân biệt vô cùng rõ ràng. Nếu có người dám tự tiện thay đổi quân hàm của mình thì chắc chắn chính là trọng tội, nhất định sẽ bị xử phạt nghiêm trọng. Sao có thể chứ? Sao hắn lại có thể lại hồ đồ như thế chứ? Tại sao lại đeo quân hàm Thiếu tướng, hơn nữa còn ở trước mặt Mã Sơn. Lần này rắc rối to rồi.
“Vũ Lân, ngươi hồ đồ rồi sao? Quân hàm này của ngươi từ đâu ra? Có phải mặc nhầm y phục của ai rồi hay không?” Long Vũ Tuyết vừa nói vừa liên tục nháy mắt ra hiệu với Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân nghe Mã Sơn quát lớn, trước sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó hắn đã lập tức phản ứng lại. Chẳng phải là vậy sao? Hắn mới hơn hai mươi tuổi, nhưng đã đeo quân hàm Thiếu tướng, điều này khiến người ta nhìn rồi cũng không thể nào tin nổi. Nhưng sự thật đã bày ra trước mắt, hắn cũng không thể tháo quân hàm của mình xuống như vậy được, đúng chứ?
“Mã trung đoàn trưởng, hôm nay ta vừa mới thăng chức lên Thiếu tướng, là Huyết Thần thứ chín của Huyết Thần doanh.” Vào lúc này, Đường Vũ Lân không thể chùn bước nữa. Quân hàm của hắn cao hơn Mã Sơn một cấp.
Vừa nói, hắn vừa giơ tay lên, để lộ vòng Huyết Thần vừa mới thay đổi.
Mã Sơn trợn trừng mắt: “Tên nhóc này, ngươi to gan thật đấy! Ngay cả Huyết Thần mà cũng dám giả mạo. Ta muốn xem thử xem, ngươi có bản lĩnh gì mà lại dám to gan như vậy. Ta sẽ đánh bại ngươi trước, rồi đưa ngươi đến Sở Quân Pháp xử lý theo quân pháp.”
Nói rồi, ông ấy giơ tay lên, muốn tóm lấy Đường Vũ Lân.
Long Vũ Tuyết vội vàng xoay người ngăn cản Mã Sơn, lo lắng nói: “Mã trung đoàn trưởng, ngài đừng tức giận. Chuyện này chắc chắn là có hiểu lầm. Vũ Lân, ngươi bị làm sao vậy? Chuyện này sao có thể nói lung tung được chứ? Có phải ngươi tu luyện đến mức rối loạn tinh thần rồi không?”
Đừng nói là Mã Sơn, ngay cả bản thân nàng ta cũng không thể tin được lời Đường Vũ Lân nói.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook