Long Xà Diễn Nghĩa
Chương 133: Lưỡng Hùng Tương Tranh

Sẵn sàng
****

Ba người trẻ tuổi, hai nam một nữ, đều trong khoảng từ 26 đến 30, trang phục bình thường nhưng khí chất tỏa ra lại không hề tầm thường.

Trong hai nam nhân có một người mặc bộ thể thao màu trắng, ngón tay dài trắng như ngọc, thân hình vô cùng thanh tú, gợi lên cảm giác đẹp hoàn mỹ. Người con gái cũng khá xinh đẹp, lông mày lá liễu, lông mi dài, da mặt mịn màng nhưng da tay có phần thô ráp, các khớp có dấu hiệu lão hóa nhưng thân hình rất cân đối, đối mắt lấp lánh, đôi môi mím chặt đầy vẻ kiêu ngạo.

"Đoàn Ca, đi Hong Kong lần này tuy chúng ta có lệnh tiếp quản, nhưng e rằng không thể thả người dễ dàng như vậy được!" Cô gái nhìn sang gã trai đẹp như Phan An, khẽ nói. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

"Ta biết!" Nam nhân mặc bộ thể thao trắng khẽ nhướn mắt, khuôn miệng hầu như không động đậy, âm thanh phát ra từ lồng ngực: "Nghe nói bên họ vừa kết nạp một cao thủ trẻ tuổi, gần đây mở võ quán ở Sơn Đông. Ý đồ như vậy đã quá rõ ràng, hiển nhiên muốn khuếch trương ảnh hưởng, mở rộng kinh doanh, hòng mấy chục năm nữa vượt mặt sư môn chúng ta. Chuyện này khiến hai vị sư thúc một người bị bắt giam, một người bị đánh chết, tuy nói là do lỗi của nhị vị sư thúc, nhưng ý nghĩa sâu xa thì rất đáng tìm hiểu!"

Thì ra ba người này là thành viên Quốc an, đến tiếp nhận Vĩnh Báo về thẩm vấn.

Nam nhân xinh đẹp kia chính là Đoàn Quốc Siêu, đệ nhất cao thủ trong đệ tử tục gia của Thiếu Lâm, được gọi bằng cái tên mỹ miều "Quốc Gia La Hán". Hai người kia là đồng sự của gã, cô gái tên Trần Khả, thanh niên tên Đổng Lăng, đều là những cao thủ sức chọi hàng chục người.

"Đoạn ca, thương tích của ca đã lành hẳn chưa? Nhiệm vụ lần đó, anh trà trộn vào Nhật Bản giao đấu với Y Hạ Anh Hùng, thật nguy hiểm. Không phải muội phê phán nhưng ngạo khí của ca thật quá lớn, dám cự lại Vương Bộ trưởng, cuối cùng bị ông ta phái đi chết hết lần này tới lần khác. Nếu không phải ca có quan hệ với Thiếu Lâm, Vương Bộ trưởng sớm đã xử lý ca rồi!" Trần Khả nói một hơi vẻ phẫn nộ.

"Khả muội, đó không phải là ngạo khí mà là ngạo cốt. Người luyện võ chúng ta, phải có ngạo cốt mới thành nhân. Nếu chuyện gì cũng phải uốn gối theo cấp trên, ta thà bỏ vào rừng ở ẩn...!" Mắt Đoàn Quốc Siêu loé sáng: "Vết thương của tôi đã khỏi, có điều Y gia thực sự là gia tộc số một của võ lâm Nhật Bản. Y Hạ Anh Hùng đó võ công đã tới mức thông thần nhập hóa, không biết ca ca hắn Y Hạ Nguyên còn đến mức nào? Còn cả Trần Ngãi Dương ở Singapore, mấy lần ta xin nhận nhiệm vụ đối phó hắn chính là muốn cùng hắn giao đấu thử xem..."

"Đoạn ca, không biết cao thủ trẻ tuổi bên họ là người thế nào? Nghe nói hắn rất được nâng đỡ, hay là họ muốn bồi dưỡng hắn thành nhân vật chống lại Thiếu Lâm? Họ nghĩ hắn là Trương Tam Phong chắc, thật nực cười!" Trần Khả nhếch một nụ cười miệt thị.

"Thiếu Lâm Tự chúng ta cây cao gió cả, có lẽ không chỉ một mình hắn ôm tham vọng!" Đoàn Quốc Siêu cũng cười cười: "Ta sẽ vì sư môn dốc chút sức, tiêu trừ uy hiếp tiềm tàng này."

"Đoàn ca, lẽ nào huynh chủ trương không nương tay…?" Nghe qua câu nói của Đoàn Quốc Siêu, đôi lông mày Trần Khả nhướn lên vẻ kinh ngạc.

Thân thế không nhỏ, dung nhan xinh đẹp lại công tác ở Quốc an, thường ngày Trần Khả luôn thể hiện phong thái cao ngạo. Nhưng động tác nhướn mày vô ý vừa rồi lại hết sức đáng yêu, chẳng khác gì băng sơn ngạo tuyết đột nhiên nở bông hoa thắm.

Không cần tinh mắt cũng có thể nhận ra, Trần Khả đã nảy sinh tình cảm với vị sư huynh họ Đoạn. Vóc dáng sáng láng, võ công cao cường, hiển nhiên Đoàn Quốc Siêu là đối tượng lý tưởng của hầu hết các thiếu nữ.

Đổng Lăng ngồi bên kia, thấy hai người cận kề nhau như vậy cũng mặc tình không nói gì.

"Phải xem trước đã rồi mới nói!" Trước câu hỏi của Trần Khả, Đoàn Quốc Siêu thở dài một hơi rồi từ từ khép mắt. Bị cắt ngang câu chuyện, Trần Khả trên mặt lộ rõ vẻ hờn trách.

"Phương trượng đã nghiêm cấm người Thiếu Lâm dính vào chính trị, chỉ luyện võ và làm kinh tế. Nhưng Thiếu Lâm Tự chúng ta đã đào tạo ra rất nhiều đệ tử, phần lớn họ làm cho các cơ quan quốc gia, người thành thương nhân, người ra nước ngoài sinh sống, thậm chí có người trở thành minh tinh màn bạc. Quan hệ sâu rộng, thế lực lớn mạnh, sức ảnh hưởng cũng càng lúc càng cao, hiển nhiên khó tránh khỏi bị đố kỵ. Quân ủy chủ trương bồi dưỡng một cao thủ võ công, nhờ uy danh của Đạo giáo Lao Sơn mở võ quán làm ăn, rõ ràng là muốn dần mở rộng ảnh hưởng, thực hiện kế hoạch lớn lâu dài, trong vài chục năm sẽ lấn át hoặc tranh giành lợi ích với của chúng ta. Chỉ không hiểu sao hai sư thúc đó lại xuẩn động, để cho người ta dùng súng? Chà... Thiếu Lâm chúng ta như cây đại thụ, khó tránh khỏi có cành khô lá mục...!" Đoàn Quốc Siêu tuy nhắm mắt dưỡng thần, nhưng trong lòng thực ra đang nổi sóng.

"Quốc An, phần cơm này không hề dễ ăn! Ta bất hoà với lãnh đạo, từ lâu đã muốn tìm cơ hội... Tốt nhất là phạm một lỗi không lớn không nhỏ, sau đó tách ra tìm công việc khác, tự lực tự cường chẳng phải càng tốt hơn sao? Để xem cao thủ quân ủy này rốt cuộc tiềm lực thế nào, tương lai có uy hiếp với Thiếu Lâm chúng ta không? Nếu có thì sẽ thừa cơ hội này ngầm ra tay, xem như dốc chút sức cho sư môn...!"

Trong lòng đã quyết, Đoàn Quốc Siêu hít sâu một hơi. Tên hiệu "Quốc Gia La Hán" của gã từ lâu đã là đại danh đỉnh đỉnh, đệ nhất cao thủ tục gia Thiếu Lâm tự. Đoàn Quốc Siêu chưa đến hai mươi đã thành danh, sau khi gia nhập Quốc an từng nhiều lần nhận nhiệm vụ nguy hiểm, thường xuyên phải giao đấu với các cao thủ đối phương, kinh nghiệm sâu dày, võ công cao siêu, hiển nhiên không xem Vương Siêu ra gì.

Tuy Vương Siêu gần đây có chút tiếng tăm, nhưng chỉ là trong giới võ thuật Đông Nam Á. Chuyện đánh chết Diệp Huyền tất nhiên Đoàn Quốc Siêu cũng biết, có điều gã không mấy quan tâm.

Vương Siêu và Diệp Huyền đấu một trận tại miền Đông Bắc, người thua bỏ mạng, người thắng cũng bị quần cho tơi tả. Diệp Huyền thuộc hàng tiểu đệ tử của Đệ nhất cao thủ võ thuật Nhật Bản Y Hạ Nguyên, vốn là người Đoàn Quốc Siêu đang rắp tâm so tài. Khi đã có ý phân thắng thua với sư phụ thì đối thủ của đồ đệ đâu có ý nghĩa gì!

Đoàn Quốc Siêu vì vậy đã hạ quyết tâm, nếu Vương Siêu có tiềm lực thì ngay khi gặp mặt sẽ ngầm thi triển công lực làm tổn thương, khiến đối phương võ công không thể tiến bộ thêm.

Điều này cũng giống như Vương Siêu vận Ưng Trảo Công đối với Bản Thần Cung Thành, sáu ngày sau mới tiểu tiện ra máu.

Tuy gia nhập Quốc an từ lâu nhưng nhiều năm vẫn Đoàn Quốc Siêu vẫn không giảm sự kiêu ngạo của cao thủ luyện võ, do luôn tranh cãi với lãnh đạo nên chính tại Quốc an gã cũng không được ưa thích. Có điều vì gã có bản lĩnh, thêm vào quan hệ sư môn chống đỡ nên đến nay vẫn tạm được yên ổn, còn được phong cho một chức vụ nhỏ. Chính vì vậy nên Đoàn Quốc Siêu muốn rời khỏi Quốc an, trở về với cuộc sống dân sự.

Với khả năng siêu việt của mình, chỉ cần thoát khỏi cấm lệnh là chắc chắn gã có việc lớn để làm.

Tuy nhiên Quốc an không phải là chợ trời, ai muốn đến muốn đi cũng mặc xác. Cho nên Đoàn Quốc Siêu mới lên kế hoạch phạm một chút sai lầm, sau đó tìm mấy vị lãnh đạo cùng là đệ tử Thiếu Lâm, trên quan hệ đồng môn nhờ họ giúp mình được thoát ra yên ổn.

"Tệ nhất là ngồi tù năm ba năm, khi ra cũng mới ngoài ba mươi... Không sao, mình cũng đang muốn được yên tâm luyện võ, không lo chuyện gì khác!"

"Sai lầm" mà Đoàn Quốc Siêu muốn phạm chính là Vương Siêu. Thật sự gã không xem Vương Siêu ra gì. Mặc dù đã tìm hiểu đầy đủ trước khi lên đường, nhưng những từng trải và đối thủ của Vương Siêu không hề làm Đoàn Quốc Siêu bận tâm.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...