Long Xà Diễn Nghĩa
-
Chương 134: Nhất Bại Dư Địa
Sẵn sàng
*****
"Đánh nhau rồi, đánh nhau rồi.... Mau đến xem đi!"
"Chắc chắn là đánh nhau to rồi, đừng vào kẻo bị thương!"
Mấy người đứng xem bên ngoài đều là bộ đội đồn trú ở Hương Cảng, ngay khi ba người Đoàn Quốc Siêu đến họ đã biết sẽ có trò hay, nên đứng chờ sẵn ngoài cửa. Khi hai người vừa động thủ, những chiến sĩ này và nhân viên công tác đều thi nhau kéo đến.
Lâm Nhã Nam, Trần Khả, Đổng Lăng đều lặng lẽ lui ra. Đoàn Quốc Siêu vừa muốn thoát khỏi Quốc an lại vừa muốn lấy lại thể diện cho sư môn, cố ý phạm lỗi bằng cách phế bỏ Vương Siêu. Vương Siêu lại cũng nhận được ý tứ của cấp trên, cho người của Quốc an một bài học.
Hai bên đều có ý muốn động thủ, gặp mặt là như dầu đổ trên lửa, chạm khẽ là bùng nổ, động thủ không cần đến hai lời!
"Cái gì thế? Đánh nhau hả?" Dương Chính ủy nhận được tin báo, chỉ cười nhẹ: "Giao lưu cọ xát thôi, không có chuyện gì lớn! Quân ủy chúng ta năm nào chẳng cùng Quốc an giao lưu không ít? Huống hồ Đoàn Quốc Siêu là môn đồ Thiếu Lâm, người ta phế trưởng bối sư môn anh ta, bất kể đúng sai đều phải giành lại chút thể diện, kệ họ đi!"
Chính ủy đã nói thế, ai dám can thiệp đây?
"A lô, cho tôi gặp Bộ tổng tư lệnh!" Dương Chính ủy nhấc máy gọi một cuộc điện thoại bằng đường dây riêng. Trong lúc đó, hai người Vương, Đoạn đã đánh đến độ khó ai can thiệp nổi.
Vương Siêu lui về sau tránh đòn, Đoàn Quốc Siêu nhanh chân lao đến, như hình với bóng liên tục tấn công.
Chiêu nào của gã cũng hung hiểm dứt khoát, công phu thi triển đến tận cùng, chẳng khác gì Vương Siêu là kẻ thù giết cha đoạt vợ, không đội trời chung.
Chỉ một lúc, Vương Siêu bị bức đến độ thở không ra hơi, khí thế liên tục giảm sút, Lâm Nhã Nam bên ngoài như ngồi trên đống lửa.
"Người không có lòng hại hổ, nhưng hổ có ý hại người. Một mực ép người thì cũng đừng trách ta!" Vương Siêu vốn không có ý sát nhân nên khi mới động thủ khí thế không mạnh, bị tấn công chỉ lo chống đỡ, chưa hề công lại.
Tiếp tục như vậy hẳn chỉ có thua trận, mà với sát khí rõ ràng của đối phương, thua trận chắc chắn là bỏ mạng!
Vương Siêu nâng cao ý khí, chân dẫm một hơi sáu mươi tư bước, thân thể cuộn lên cơ gân, sức lực chốc lát đến đỉnh điểm.
Tích tắc chỉ còn thấy một hình bóng mờ mờ màu xanh lục, dao động như ma mị, cả người nhanh chóng hóa thành một sợi dây, chỉ có thể nhận ra tàn ảnh.
Đây chính là "Bát Quái Bộ Pháp" tám bước tám lần biến hóa, sáu tư bước cùng khởi lên, một khi thi triển đến đạn cũng tránh được.
Quả nhiên, bộ pháp sử ra khiến Đoàn Quốc Siêu lập tức mất mục tiêu, chưởng cước không thể đuổi kịp thân Vương Siêu, chớ nói đến việc tấn công hay áp chế.
Không gian đại sảnh rộng hơn nhiều một lôi đài. Nếu là lôi đài không gian nhỏ hẹp, Đoàn Quốc Siêu cứ tấn công như vậy thì Vương Siêu cũng khó thể lật lại tình thế. Nhưng khi có đủ không gian, một khi Vương Siêu dụng bộ pháp thì cuộc đối đầu đột nhiên trở thành cuộc thi chạy...
Sáu mươi tư bước Bát Quái Bộ đã hết, cả người Vương Siêu đột nhiên dừng đứng lại. Động như ngựa chạy, định như trụ sắt, không lay động dù chỉ một ly.
"Dừng lại rồi!" Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, thân tâm ý Đoàn Quốc Siêu hợp nhất, lập tức lướt đến, hai tay liên tiếp vung đến, bàn tay xanh đen tạo trong không trung vô số đường tàn ảnh, một lên một xuống chụp nhanh vào ngực và tiểu phúc Vương Siêu.
Lực Thiết Bố Sam, chiêu thức Ưng Trảo, hợp thành một chiêu có tên Ưng Trảo Thiết Bố Sam, đôi bàn tay xanh đen chẳng khác tay Thần chết. Đòn tấn công của vị Quốc Gia La Hán đã vượt xa hai Đại trưởng lão Vĩnh Hạc và Vĩnh Báo.
Xà Hạc Bát Đả, Ưng Trảo Thiết Bố Sam, đó mới là công phu Thiếu Lâm thực sự!
Đoàn Quốc Siêu vốn đã lường trước, khi hết bộ pháp tất Vương Siêu sẽ dừng lại. Lúc đó khí huyết toàn thân sẽ cuộn trào, tay chân ít nhiều tê mỏi, nếu gã có thể chớp thời cơ tấn công liên tục thì Vương Siêu chắc chắn không chống đỡ nổi.
Vút...!
Chớp mắt gã đã lạng đến trước mặt Vương Siêu, nhanh như một tia chớp, lập tức ra tay, tư thế hệt như một con hùng ưng to lớn, nhào từ trên không bổ xuống cắp một con gà.
Đâu hay, đúng lúc hai tay chụp xuống, Đoàn Quốc Siêu liền cảm thấy dưới chân chấn động, mặt đất nổi lên như vừa qua một trận địa chấn. Một nắm đấm theo đường trung tuyến từ dưới đũng Vương Siêu đấm lệch ra, xung quanh hơi gió nổ ran, thổi quần áo trên người Đoàn Quốc Siêu bay phần phật.
"Xung Thiên Pháo!" Đoàn Quốc Siêu lập tức nhận ra.
Đây là chiêu thức dũng mãnh kiên cường nhất trong Thái Cực Quyền. Cơn địa chấn gã vừa cảm thấy chính là từ sự phát lực của đối phương, đất bằng nổi sóng, gió quét sấm động!
Đoàn Quốc Siêu nhanh chóng hiểu ra, cho dù gã chộp được Vương Siêu thì cũng sẽ bị chiêu pháo này nổ đến thân, gân cốt toàn thân đứt rời, cầm chắc cái chết.
"Võ công người này thật sự đã ra ngoài tưởng tượng của mình. Trung Quốc ngày nay, ngoài mình ra còn có cao thủ thanh niên như vậy sao?"
Một phát pháo quyền, cuối cùng đã thể hiện trình độ thực sự của Vương Siêu. Cảm thấy lực gió nổ xung quanh người đối phương, Đoàn Quốc Siêu cũng biết, chiêu Xung Thiên Pháo này cho dù gã có vận Thiết Bố Sam che toàn thân cũng không thể chống được.
Đoàn Quốc Siêu tuy đã luyện thành Thiết Bố Sam, nhưng cũng chỉ có thể chống được quyền cước của các cao thủ thông thường, trong khi lực pháo quyền của Vương Siêu, cho dù là người sắt thực sự cũng phải vỡ!
Hai bàn tay Đoàn Quốc Siêu dạt ra, bàn chân dậm mạnh, lộn một vòng tránh được đòn Xung Thiên Pháo, chính là thức "Hoàng Long Phiên Thân" trong Giáng Long La Hán Quyền.
Sau Hoàng Long Phiên Thân sẽ là "Long Thám Trảo", hay còn gọi là "Vân Long Thám Trảo", dựa theo lực lộn người, theo thắt lưng tống lực, tung trảo. Đó là biến hóa tiếp theo, cũng là một sát chiêu thực sự. Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
Minh kình nhu, ám kình cương, một thức hai lực, không một tiếng động, giống như sát chiêu "Ám Thoái" của Mục Tuấn Hoa, cả kỹ thuật và đấu pháp đều tinh tế đến cực điểm.
Đoàn Quốc Siêu đã kinh qua trăm trận, hoàn thành nhiều nhiệm vụ khó khăn, giết người cũng nhiều hơn Vương Siêu rất nhiều, kinh nghiệm thực chiến hiển nhiên vô cùng phong phú, biết cách liên tục dồn đối thủ vào góc chết, không thể trở tay. Nếu không gã cũng sớm không gánh nổi danh hiệu đệ nhất cao thủ tục gia Thiếu Lâm, "Quốc Gia La Hán".
Nếu không phải vì làm sĩ quan an ninh mà thanh danh không thể truyền ra ngoài, danh hiệu "Đệ nhất cao thủ võ thuật Đông Nam Á" hiện nay còn chưa biết là sẽ thuộc về gã hay Trần Ngãi Dương.
Chính vì ý thức được võ công của mình nên Đoàn Quốc Siêu mới muốn thoát ly khỏi Quốc an, dựa vào thực lực bản thân và quan hệ với Thiếu Lâm để phát triển, ít nhất cũng trở thành phú hào một phương hoặt thành minh tinh màn bạc. Tiền lương nhận được ở Quốc an quả là không đáng gì với những sinh tử khi thì hành nhiệm vụ.
Võ công Thái Cực của Vương Siêu lại luyện thành từ đáy biển. Tại đó luôn có vô số dòng ám lưu chuyển vần không một tiếng động, lặng lẽ tập kích khắp nơi trên cơ thể, cuối cùng cũng đều bị hắn hóa giải.
"Vân Long Thám Trảo" vừa xuất, Vương Siêu đã cảm thấy mi mắt tê tê. Đối phương còn chưa động thân, cảm giác nguy cấp bản thân đã đột khởi.
Một chiêu "Phiết Thân Chùy", lực toàn thân co lại tập trung vào thắt lưng, đoạn toàn lực bung ra tấn công kẻ địch.
Hắn từng tình cờ lĩnh ngộ được đấu pháp hóa lực "gân cốt lỏng, da lông dựng, tâm ý không", một khi tâm ý trống không thì có thể như câu "gió thu chưa nổi ve sầu đã biết trước", linh cảm được nguy hiểm còn chưa tới để tránh.
Có điều, đột ngột lĩnh ngộ trong giây lát khác xa với công phu thực sự có được bằng rèn luyện. Lĩnh ngộ được thì công lực tăng mạnh, sự bạo phát đó chỉ có trong thần thoại và tiểu thuyết. Vương Siêu khi ấy đã lĩnh ngộ nhưng không thể vận dụng trong thực chiến.
Nhưng từ khi luyện công dưới đáy biển, công phu hóa lực của hắn ngày một tiến bộ, có thể nói chỉ còn là thời gian mà thôi.
Chiêu Vân Long Thám Trảo của Đoàn Quốc Siêu tuy ngầm chứa sát cơ, tinh diệu tuyệt luân, nhưng vẫn không thoát khỏi linh giác của hắn.
"Rầm!"
"Phiết Thân Chùy" và Vân Long Thám Trảo giao kích, điểm gặp nhau cách lưng Vương Siêu năm tấc. Đoàn Quốc Siêu vừa tiếp một chùy, liền cảm thấy toàn thân chấn động, khí huyết chảy rần rật.
"Mạnh quá!" Ý nghĩ loáng qua trong đầu Đoàn Quốc Siêu. Gã cũng không kịp nghĩ nhiều, thủ trảo vặn ngang toan bóp nát đầu chùy của đối phương.
Nhưng Vân Long Thám Trảo trọng ở chữ "Thám", nặng nhẹ khôn lường, chạm vào thân người mới phát ra ám lực, nên khi chọi với mãnh chùy tự nhiên yếu thế. Vương Siêu chỉ rung mạnh cánh tay đã gạt một trảo của đối phương bắn ra.
Đoạn cả hai bàn tay hắn liên tiếp phát động. Mặt đất rung rinh, tường nhà chao đảo, "Liên Hoàn Pháo" liên tục đánh ra, xung quan thân gân cốt rùng rùng, chính thức từ đây Vương Siêu giành được thế thượng phong!
Vân Long Thám Trảo vốn là sát chiêu, một chiêu không trúng sẽ bị truy sát trở lại, cũng là do Đoàn Quốc Siêu quá nôn nóng phế bỏ Vương Siêu nên không liệu đến sức chịu đựng của đối phương. Chiêu xuất ra không để lại một chút dự phòng, đến khi đối phương quật lại là lập tức rơi vào thế kẹt.
Đây là nguyên nhân khiến Vương Siêu phải tập luyện một hơi, nén khí lâu dài dưới đáy biển, kết quả của nó là nội tạng của hắn đã trở nên mạnh ngoài sức tưởng tượng, có thể chịu được sát chiêu của đối thủ như Đoàn Quốc Siêu.
Lực pháo chùy của Vương Siêu đã ở vào hàng thiên hạ đệ nhất. Đoàn Quốc Siêu đang bị chấn động đến mức khí huyết nhộn nhạo, chưa kịp bình thân đã bị Liên Hoàn Pháo bức tới, bèn vội thoái lui không dám khinh suất.
Gã muốn bắt chước Vương Siêu, xoay quanh trong không gian rộng rãi của đại sảnh tránh đòn. Nhưng Vương Siêu đâu thể để chuyện đó diễn ra. Sau khi đánh liền ba chiêu Liên Hoàn Pháo, hắn đột nhiên dừng lại, hóa quyền thành chưởng, hai chân đạp bộ, thân hình nhanh lẹ như cá dưới nước, chặn đứng hướng tránh lui của Đoàn Quốc Siêu.
Biến hóa cương nhu trong nháy mắt này chính là "Thái Cực hóa" Bát Quái, mỗi động tác đều hết sức tự nhiên, hoàn mỹ mà không cầu kỳ, có thể gọi là một sáng tạo đắc ý nhất trong đời hắn.
Vừa thấy Vương Siêu chặn trước mặt, Đoàn Quốc Siêu đã biết không hay, nhưng dù sao gã cũng đầy mình kinh nghiệm, không chút rối trí, nhanh chóng vận công phu Thiết Bố Ý lên đến tột đỉnh.
Bộ thể thao trắng thoáng chốc bị lực cơ bắp xé rách. Phựt... một trảo xuất ra. Không quan tâm Vương Siêu biến hóa thế nào, Đoàn Quốc Siêu tung ngay một chiêu Tỏa Hầu, một chiêu Trảo Âm, đánh vào chỗ yếu hại của đối phương.
Vương Siêu không thoái lui, cả hai bàn tay vung lên, một "Trửu Để Chùy" tấn công, một "Chỉ Đương Chùy" bạo vệ phần hạ âm, đối đầu với Đoàn Quốc Siêu.
Đối phương đã luyện thành Thiết Bố Sam, uy lực vô song, nhưng Vương Siêu vẫn thản nhiên lấy cương đối cương, xem Thiết Bố Ý của ngươi lợi hại hay Thái Cực Ngũ Chùy của ta cứng rắn!
Ầm, ầm, ầm...
Mỗi lần chạm chiêu, Đoàn Quốc Siêu đều cảm thấy khí huyết đảo lộn, Thiết Bố Sam lực hình như bị chấn lực mạnh mẽ của đối phương phá tán. Kỳ thực, một khi Vương Siêu đã cướp được thế thượng phong thì thiên hạ không mấy người có thể chống lại hắn.
Một lần nữa chùy biến thành pháo...
Sau khi đẩy lui Đoàn Quốc Siêu, hai bàn tay Vương Siêu thẳng ra, vừa vung vừa xoay chuyển, cước pháp trầm trọng, hùng hồn đột kích, dường như sức lực tàng ẩn trong thân thể giờ đều dồn hết lên từng pháo quyền.
Đoàn Quốc Siêu vẫn tâm tĩnh như nước, dùng chiêu chiết chiêu, vừa chống đỡ vừa nghĩ cách hóa giải.
Liên tục mười mấy pháo quyền, Đoàn Quốc Siêu đang toan thừa cơ phản công. Đột nhiên áp lực nhẹ đi, Vương Siêu như chim én bay vọt lên không, hai chân thay nhau vung lên đạp thẳng vào ngực đối thủ.
"Không hay rồi!"
Đoàn Quốc Siêu theo bản năng tự đưa hai tay che ngang ngực, nhưng vẫn bị Vương Siêu đạp văng đi, rồi nương theo lực bay dẫm lên ngực đối phương, phá tan lớp công phu Thiết Y.
Đoàn Quốc Siêu chỉ cảm thấy sức lực toàn thân như tan chảy, màu xanh đen trên da biến mất... Ngay lúc đó, cước thứ ba điểm lên cổ họng...
Khặc..........!
Lớp Thiết Y đã không còn, lãnh một cú đá xương cổ họng vỡ nát, xương sống cổ cũng vụn ra gãy gục, cả người bay đi đập vào tường rơi xuống, lập tức ngừng thở.
Đoàn Quốc Siêu đã chết!
Chết rất nhanh, không kịp kêu một tiếng, trúng phải chiêu "Phi Mã Đạp Yến" của Vương Siêu, cho dù là người bằng gang thép cũng phải vỡ.
"Đoạn caaaaaa....!" Thấy Đoàn Quốc Siêu văng đi, Trần Khả thoạt tiên còn nghĩ gã chỉ bị thương, giật mình thét thảm. Đoạn cô ta vừa rút súng nhằm Vương Siêu bóp cò, vừa chạy nhào đến Đoàn Quốc Siêu.
Trong lòng Trần Khả, Đoàn Quốc Siêu là một chiến thần bất bại. Mắt thấy thần tượng sụp đổ ngay trước mắt, cô ta trở nên hoàn toàn phát cuồng.
Pằng!
Phát súng của Trần Khả cày tung gạch trên sàn nhà, Vương Siêu đã mất bóng từ trước. Đột nhiên một hình bóng xanh lục xuất hiện ngay cạnh cô ta, bàn tay quét ngang một cái.
"Thái Cực Ban Lan Chùy…" Trần Khả mới nghĩ đến, cả người đã bị đánh văng đi, đập vỡ cửa kính bên trái phòng bay tuốt ra bên ngoài, thân thể đẫm máu nằm trong đống kính vỡ, không biết sống chết ra sao.
Thực ra khi giao đấu với Đoàn Quốc Siêu, thể lực hao tổn còn lâu mới bằng khi đấu với Vĩnh Báo, Vĩnh Hạc và hai mật vụ kia, bởi đây dù sao cũng không có súng uy hiếp. Cuối cùng thì Trần Khả cũng rút súng, có điều vì đang hoang mang rối trí nên không thể bắn trúng, Vương Siêu dễ dàng né tránh rồi tấn công trở lại.
Đối phương đã động súng, hắn không thể nương tay. Trước đạn bom còn thường hoa tiếc ngọc, đó chỉ là chuyện trong phim ảnh!
Đổng Lăng bên cạnh cũng tự nhiên rút súng, hầu như cùng một lúc với Trần Khả. Nhưng khi Vương Siêu lạng đến bên Trần Khả thì gã liền ngưng lại, sợ bắn trúng đồng đội, thực ra chính phản ứng này cũng đã quá chậm.
Pằng pằng!
Hai tiếng súng van lên, bàn tay Đổng Lăng bị bắn thủng, súng rơi xuống đất, chính là Lâm Nhã Nam ra tay.
Đổng Lăng không thẹn là đặc công lão luyện, bàn tay nắm chặt cổ tay, nhún chân nháy mắt nhặt lại khẩu súng. Chính khoảnh khắc đó Vương Siêu đã tiếp cận, chụp tay gã vặn ngược, đoạt súng, mội chiêu Hồi Thân Chưởng tung ra...
Rốt cuộc Đổng Lăng cũng như Trần Khả, "choang" một tiếng bay ra ngoài, nằm thẳng cẳng trong đống kính vỡ vụn.
"Đánh nhau rồi, đánh nhau rồi.... Mau đến xem đi!"
"Chắc chắn là đánh nhau to rồi, đừng vào kẻo bị thương!"
Mấy người đứng xem bên ngoài đều là bộ đội đồn trú ở Hương Cảng, ngay khi ba người Đoàn Quốc Siêu đến họ đã biết sẽ có trò hay, nên đứng chờ sẵn ngoài cửa. Khi hai người vừa động thủ, những chiến sĩ này và nhân viên công tác đều thi nhau kéo đến.
Lâm Nhã Nam, Trần Khả, Đổng Lăng đều lặng lẽ lui ra. Đoàn Quốc Siêu vừa muốn thoát khỏi Quốc an lại vừa muốn lấy lại thể diện cho sư môn, cố ý phạm lỗi bằng cách phế bỏ Vương Siêu. Vương Siêu lại cũng nhận được ý tứ của cấp trên, cho người của Quốc an một bài học.
Hai bên đều có ý muốn động thủ, gặp mặt là như dầu đổ trên lửa, chạm khẽ là bùng nổ, động thủ không cần đến hai lời!
"Cái gì thế? Đánh nhau hả?" Dương Chính ủy nhận được tin báo, chỉ cười nhẹ: "Giao lưu cọ xát thôi, không có chuyện gì lớn! Quân ủy chúng ta năm nào chẳng cùng Quốc an giao lưu không ít? Huống hồ Đoàn Quốc Siêu là môn đồ Thiếu Lâm, người ta phế trưởng bối sư môn anh ta, bất kể đúng sai đều phải giành lại chút thể diện, kệ họ đi!"
Chính ủy đã nói thế, ai dám can thiệp đây?
"A lô, cho tôi gặp Bộ tổng tư lệnh!" Dương Chính ủy nhấc máy gọi một cuộc điện thoại bằng đường dây riêng. Trong lúc đó, hai người Vương, Đoạn đã đánh đến độ khó ai can thiệp nổi.
Vương Siêu lui về sau tránh đòn, Đoàn Quốc Siêu nhanh chân lao đến, như hình với bóng liên tục tấn công.
Chiêu nào của gã cũng hung hiểm dứt khoát, công phu thi triển đến tận cùng, chẳng khác gì Vương Siêu là kẻ thù giết cha đoạt vợ, không đội trời chung.
Chỉ một lúc, Vương Siêu bị bức đến độ thở không ra hơi, khí thế liên tục giảm sút, Lâm Nhã Nam bên ngoài như ngồi trên đống lửa.
"Người không có lòng hại hổ, nhưng hổ có ý hại người. Một mực ép người thì cũng đừng trách ta!" Vương Siêu vốn không có ý sát nhân nên khi mới động thủ khí thế không mạnh, bị tấn công chỉ lo chống đỡ, chưa hề công lại.
Tiếp tục như vậy hẳn chỉ có thua trận, mà với sát khí rõ ràng của đối phương, thua trận chắc chắn là bỏ mạng!
Vương Siêu nâng cao ý khí, chân dẫm một hơi sáu mươi tư bước, thân thể cuộn lên cơ gân, sức lực chốc lát đến đỉnh điểm.
Tích tắc chỉ còn thấy một hình bóng mờ mờ màu xanh lục, dao động như ma mị, cả người nhanh chóng hóa thành một sợi dây, chỉ có thể nhận ra tàn ảnh.
Đây chính là "Bát Quái Bộ Pháp" tám bước tám lần biến hóa, sáu tư bước cùng khởi lên, một khi thi triển đến đạn cũng tránh được.
Quả nhiên, bộ pháp sử ra khiến Đoàn Quốc Siêu lập tức mất mục tiêu, chưởng cước không thể đuổi kịp thân Vương Siêu, chớ nói đến việc tấn công hay áp chế.
Không gian đại sảnh rộng hơn nhiều một lôi đài. Nếu là lôi đài không gian nhỏ hẹp, Đoàn Quốc Siêu cứ tấn công như vậy thì Vương Siêu cũng khó thể lật lại tình thế. Nhưng khi có đủ không gian, một khi Vương Siêu dụng bộ pháp thì cuộc đối đầu đột nhiên trở thành cuộc thi chạy...
Sáu mươi tư bước Bát Quái Bộ đã hết, cả người Vương Siêu đột nhiên dừng đứng lại. Động như ngựa chạy, định như trụ sắt, không lay động dù chỉ một ly.
"Dừng lại rồi!" Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, thân tâm ý Đoàn Quốc Siêu hợp nhất, lập tức lướt đến, hai tay liên tiếp vung đến, bàn tay xanh đen tạo trong không trung vô số đường tàn ảnh, một lên một xuống chụp nhanh vào ngực và tiểu phúc Vương Siêu.
Lực Thiết Bố Sam, chiêu thức Ưng Trảo, hợp thành một chiêu có tên Ưng Trảo Thiết Bố Sam, đôi bàn tay xanh đen chẳng khác tay Thần chết. Đòn tấn công của vị Quốc Gia La Hán đã vượt xa hai Đại trưởng lão Vĩnh Hạc và Vĩnh Báo.
Xà Hạc Bát Đả, Ưng Trảo Thiết Bố Sam, đó mới là công phu Thiếu Lâm thực sự!
Đoàn Quốc Siêu vốn đã lường trước, khi hết bộ pháp tất Vương Siêu sẽ dừng lại. Lúc đó khí huyết toàn thân sẽ cuộn trào, tay chân ít nhiều tê mỏi, nếu gã có thể chớp thời cơ tấn công liên tục thì Vương Siêu chắc chắn không chống đỡ nổi.
Vút...!
Chớp mắt gã đã lạng đến trước mặt Vương Siêu, nhanh như một tia chớp, lập tức ra tay, tư thế hệt như một con hùng ưng to lớn, nhào từ trên không bổ xuống cắp một con gà.
Đâu hay, đúng lúc hai tay chụp xuống, Đoàn Quốc Siêu liền cảm thấy dưới chân chấn động, mặt đất nổi lên như vừa qua một trận địa chấn. Một nắm đấm theo đường trung tuyến từ dưới đũng Vương Siêu đấm lệch ra, xung quanh hơi gió nổ ran, thổi quần áo trên người Đoàn Quốc Siêu bay phần phật.
"Xung Thiên Pháo!" Đoàn Quốc Siêu lập tức nhận ra.
Đây là chiêu thức dũng mãnh kiên cường nhất trong Thái Cực Quyền. Cơn địa chấn gã vừa cảm thấy chính là từ sự phát lực của đối phương, đất bằng nổi sóng, gió quét sấm động!
Đoàn Quốc Siêu nhanh chóng hiểu ra, cho dù gã chộp được Vương Siêu thì cũng sẽ bị chiêu pháo này nổ đến thân, gân cốt toàn thân đứt rời, cầm chắc cái chết.
"Võ công người này thật sự đã ra ngoài tưởng tượng của mình. Trung Quốc ngày nay, ngoài mình ra còn có cao thủ thanh niên như vậy sao?"
Một phát pháo quyền, cuối cùng đã thể hiện trình độ thực sự của Vương Siêu. Cảm thấy lực gió nổ xung quanh người đối phương, Đoàn Quốc Siêu cũng biết, chiêu Xung Thiên Pháo này cho dù gã có vận Thiết Bố Sam che toàn thân cũng không thể chống được.
Đoàn Quốc Siêu tuy đã luyện thành Thiết Bố Sam, nhưng cũng chỉ có thể chống được quyền cước của các cao thủ thông thường, trong khi lực pháo quyền của Vương Siêu, cho dù là người sắt thực sự cũng phải vỡ!
Hai bàn tay Đoàn Quốc Siêu dạt ra, bàn chân dậm mạnh, lộn một vòng tránh được đòn Xung Thiên Pháo, chính là thức "Hoàng Long Phiên Thân" trong Giáng Long La Hán Quyền.
Sau Hoàng Long Phiên Thân sẽ là "Long Thám Trảo", hay còn gọi là "Vân Long Thám Trảo", dựa theo lực lộn người, theo thắt lưng tống lực, tung trảo. Đó là biến hóa tiếp theo, cũng là một sát chiêu thực sự. Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
Minh kình nhu, ám kình cương, một thức hai lực, không một tiếng động, giống như sát chiêu "Ám Thoái" của Mục Tuấn Hoa, cả kỹ thuật và đấu pháp đều tinh tế đến cực điểm.
Đoàn Quốc Siêu đã kinh qua trăm trận, hoàn thành nhiều nhiệm vụ khó khăn, giết người cũng nhiều hơn Vương Siêu rất nhiều, kinh nghiệm thực chiến hiển nhiên vô cùng phong phú, biết cách liên tục dồn đối thủ vào góc chết, không thể trở tay. Nếu không gã cũng sớm không gánh nổi danh hiệu đệ nhất cao thủ tục gia Thiếu Lâm, "Quốc Gia La Hán".
Nếu không phải vì làm sĩ quan an ninh mà thanh danh không thể truyền ra ngoài, danh hiệu "Đệ nhất cao thủ võ thuật Đông Nam Á" hiện nay còn chưa biết là sẽ thuộc về gã hay Trần Ngãi Dương.
Chính vì ý thức được võ công của mình nên Đoàn Quốc Siêu mới muốn thoát ly khỏi Quốc an, dựa vào thực lực bản thân và quan hệ với Thiếu Lâm để phát triển, ít nhất cũng trở thành phú hào một phương hoặt thành minh tinh màn bạc. Tiền lương nhận được ở Quốc an quả là không đáng gì với những sinh tử khi thì hành nhiệm vụ.
Võ công Thái Cực của Vương Siêu lại luyện thành từ đáy biển. Tại đó luôn có vô số dòng ám lưu chuyển vần không một tiếng động, lặng lẽ tập kích khắp nơi trên cơ thể, cuối cùng cũng đều bị hắn hóa giải.
"Vân Long Thám Trảo" vừa xuất, Vương Siêu đã cảm thấy mi mắt tê tê. Đối phương còn chưa động thân, cảm giác nguy cấp bản thân đã đột khởi.
Một chiêu "Phiết Thân Chùy", lực toàn thân co lại tập trung vào thắt lưng, đoạn toàn lực bung ra tấn công kẻ địch.
Hắn từng tình cờ lĩnh ngộ được đấu pháp hóa lực "gân cốt lỏng, da lông dựng, tâm ý không", một khi tâm ý trống không thì có thể như câu "gió thu chưa nổi ve sầu đã biết trước", linh cảm được nguy hiểm còn chưa tới để tránh.
Có điều, đột ngột lĩnh ngộ trong giây lát khác xa với công phu thực sự có được bằng rèn luyện. Lĩnh ngộ được thì công lực tăng mạnh, sự bạo phát đó chỉ có trong thần thoại và tiểu thuyết. Vương Siêu khi ấy đã lĩnh ngộ nhưng không thể vận dụng trong thực chiến.
Nhưng từ khi luyện công dưới đáy biển, công phu hóa lực của hắn ngày một tiến bộ, có thể nói chỉ còn là thời gian mà thôi.
Chiêu Vân Long Thám Trảo của Đoàn Quốc Siêu tuy ngầm chứa sát cơ, tinh diệu tuyệt luân, nhưng vẫn không thoát khỏi linh giác của hắn.
"Rầm!"
"Phiết Thân Chùy" và Vân Long Thám Trảo giao kích, điểm gặp nhau cách lưng Vương Siêu năm tấc. Đoàn Quốc Siêu vừa tiếp một chùy, liền cảm thấy toàn thân chấn động, khí huyết chảy rần rật.
"Mạnh quá!" Ý nghĩ loáng qua trong đầu Đoàn Quốc Siêu. Gã cũng không kịp nghĩ nhiều, thủ trảo vặn ngang toan bóp nát đầu chùy của đối phương.
Nhưng Vân Long Thám Trảo trọng ở chữ "Thám", nặng nhẹ khôn lường, chạm vào thân người mới phát ra ám lực, nên khi chọi với mãnh chùy tự nhiên yếu thế. Vương Siêu chỉ rung mạnh cánh tay đã gạt một trảo của đối phương bắn ra.
Đoạn cả hai bàn tay hắn liên tiếp phát động. Mặt đất rung rinh, tường nhà chao đảo, "Liên Hoàn Pháo" liên tục đánh ra, xung quan thân gân cốt rùng rùng, chính thức từ đây Vương Siêu giành được thế thượng phong!
Vân Long Thám Trảo vốn là sát chiêu, một chiêu không trúng sẽ bị truy sát trở lại, cũng là do Đoàn Quốc Siêu quá nôn nóng phế bỏ Vương Siêu nên không liệu đến sức chịu đựng của đối phương. Chiêu xuất ra không để lại một chút dự phòng, đến khi đối phương quật lại là lập tức rơi vào thế kẹt.
Đây là nguyên nhân khiến Vương Siêu phải tập luyện một hơi, nén khí lâu dài dưới đáy biển, kết quả của nó là nội tạng của hắn đã trở nên mạnh ngoài sức tưởng tượng, có thể chịu được sát chiêu của đối thủ như Đoàn Quốc Siêu.
Lực pháo chùy của Vương Siêu đã ở vào hàng thiên hạ đệ nhất. Đoàn Quốc Siêu đang bị chấn động đến mức khí huyết nhộn nhạo, chưa kịp bình thân đã bị Liên Hoàn Pháo bức tới, bèn vội thoái lui không dám khinh suất.
Gã muốn bắt chước Vương Siêu, xoay quanh trong không gian rộng rãi của đại sảnh tránh đòn. Nhưng Vương Siêu đâu thể để chuyện đó diễn ra. Sau khi đánh liền ba chiêu Liên Hoàn Pháo, hắn đột nhiên dừng lại, hóa quyền thành chưởng, hai chân đạp bộ, thân hình nhanh lẹ như cá dưới nước, chặn đứng hướng tránh lui của Đoàn Quốc Siêu.
Biến hóa cương nhu trong nháy mắt này chính là "Thái Cực hóa" Bát Quái, mỗi động tác đều hết sức tự nhiên, hoàn mỹ mà không cầu kỳ, có thể gọi là một sáng tạo đắc ý nhất trong đời hắn.
Vừa thấy Vương Siêu chặn trước mặt, Đoàn Quốc Siêu đã biết không hay, nhưng dù sao gã cũng đầy mình kinh nghiệm, không chút rối trí, nhanh chóng vận công phu Thiết Bố Ý lên đến tột đỉnh.
Bộ thể thao trắng thoáng chốc bị lực cơ bắp xé rách. Phựt... một trảo xuất ra. Không quan tâm Vương Siêu biến hóa thế nào, Đoàn Quốc Siêu tung ngay một chiêu Tỏa Hầu, một chiêu Trảo Âm, đánh vào chỗ yếu hại của đối phương.
Vương Siêu không thoái lui, cả hai bàn tay vung lên, một "Trửu Để Chùy" tấn công, một "Chỉ Đương Chùy" bạo vệ phần hạ âm, đối đầu với Đoàn Quốc Siêu.
Đối phương đã luyện thành Thiết Bố Sam, uy lực vô song, nhưng Vương Siêu vẫn thản nhiên lấy cương đối cương, xem Thiết Bố Ý của ngươi lợi hại hay Thái Cực Ngũ Chùy của ta cứng rắn!
Ầm, ầm, ầm...
Mỗi lần chạm chiêu, Đoàn Quốc Siêu đều cảm thấy khí huyết đảo lộn, Thiết Bố Sam lực hình như bị chấn lực mạnh mẽ của đối phương phá tán. Kỳ thực, một khi Vương Siêu đã cướp được thế thượng phong thì thiên hạ không mấy người có thể chống lại hắn.
Một lần nữa chùy biến thành pháo...
Sau khi đẩy lui Đoàn Quốc Siêu, hai bàn tay Vương Siêu thẳng ra, vừa vung vừa xoay chuyển, cước pháp trầm trọng, hùng hồn đột kích, dường như sức lực tàng ẩn trong thân thể giờ đều dồn hết lên từng pháo quyền.
Đoàn Quốc Siêu vẫn tâm tĩnh như nước, dùng chiêu chiết chiêu, vừa chống đỡ vừa nghĩ cách hóa giải.
Liên tục mười mấy pháo quyền, Đoàn Quốc Siêu đang toan thừa cơ phản công. Đột nhiên áp lực nhẹ đi, Vương Siêu như chim én bay vọt lên không, hai chân thay nhau vung lên đạp thẳng vào ngực đối thủ.
"Không hay rồi!"
Đoàn Quốc Siêu theo bản năng tự đưa hai tay che ngang ngực, nhưng vẫn bị Vương Siêu đạp văng đi, rồi nương theo lực bay dẫm lên ngực đối phương, phá tan lớp công phu Thiết Y.
Đoàn Quốc Siêu chỉ cảm thấy sức lực toàn thân như tan chảy, màu xanh đen trên da biến mất... Ngay lúc đó, cước thứ ba điểm lên cổ họng...
Khặc..........!
Lớp Thiết Y đã không còn, lãnh một cú đá xương cổ họng vỡ nát, xương sống cổ cũng vụn ra gãy gục, cả người bay đi đập vào tường rơi xuống, lập tức ngừng thở.
Đoàn Quốc Siêu đã chết!
Chết rất nhanh, không kịp kêu một tiếng, trúng phải chiêu "Phi Mã Đạp Yến" của Vương Siêu, cho dù là người bằng gang thép cũng phải vỡ.
"Đoạn caaaaaa....!" Thấy Đoàn Quốc Siêu văng đi, Trần Khả thoạt tiên còn nghĩ gã chỉ bị thương, giật mình thét thảm. Đoạn cô ta vừa rút súng nhằm Vương Siêu bóp cò, vừa chạy nhào đến Đoàn Quốc Siêu.
Trong lòng Trần Khả, Đoàn Quốc Siêu là một chiến thần bất bại. Mắt thấy thần tượng sụp đổ ngay trước mắt, cô ta trở nên hoàn toàn phát cuồng.
Pằng!
Phát súng của Trần Khả cày tung gạch trên sàn nhà, Vương Siêu đã mất bóng từ trước. Đột nhiên một hình bóng xanh lục xuất hiện ngay cạnh cô ta, bàn tay quét ngang một cái.
"Thái Cực Ban Lan Chùy…" Trần Khả mới nghĩ đến, cả người đã bị đánh văng đi, đập vỡ cửa kính bên trái phòng bay tuốt ra bên ngoài, thân thể đẫm máu nằm trong đống kính vỡ, không biết sống chết ra sao.
Thực ra khi giao đấu với Đoàn Quốc Siêu, thể lực hao tổn còn lâu mới bằng khi đấu với Vĩnh Báo, Vĩnh Hạc và hai mật vụ kia, bởi đây dù sao cũng không có súng uy hiếp. Cuối cùng thì Trần Khả cũng rút súng, có điều vì đang hoang mang rối trí nên không thể bắn trúng, Vương Siêu dễ dàng né tránh rồi tấn công trở lại.
Đối phương đã động súng, hắn không thể nương tay. Trước đạn bom còn thường hoa tiếc ngọc, đó chỉ là chuyện trong phim ảnh!
Đổng Lăng bên cạnh cũng tự nhiên rút súng, hầu như cùng một lúc với Trần Khả. Nhưng khi Vương Siêu lạng đến bên Trần Khả thì gã liền ngưng lại, sợ bắn trúng đồng đội, thực ra chính phản ứng này cũng đã quá chậm.
Pằng pằng!
Hai tiếng súng van lên, bàn tay Đổng Lăng bị bắn thủng, súng rơi xuống đất, chính là Lâm Nhã Nam ra tay.
Đổng Lăng không thẹn là đặc công lão luyện, bàn tay nắm chặt cổ tay, nhún chân nháy mắt nhặt lại khẩu súng. Chính khoảnh khắc đó Vương Siêu đã tiếp cận, chụp tay gã vặn ngược, đoạt súng, mội chiêu Hồi Thân Chưởng tung ra...
Rốt cuộc Đổng Lăng cũng như Trần Khả, "choang" một tiếng bay ra ngoài, nằm thẳng cẳng trong đống kính vỡ vụn.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook