Lục Tiên
-
Quyển 3 - Chương 282: Đệ tử lắm tiền
Sẵn sàng
*********
Thiên Hồng Thành, Địa cung Yêu tộc.
Thẩm Thạch ngồi trên bệ đá đang chuyên tâm bền chí tu luyện Âm Dương Chú, bỗng nhiên thân thể chấn động, khí tức hơi loạn, kêu một tiếng đau đớn sau đó thở dài một tiếng chậm rãi mở hai mắt.
Hoàng Minh cách đó không xa quay đầu nhìn lại hỏi: "Làm sao vậy?"
Thẩm Thạch cau mày nói: "Kỳ quái, vừa mới tu luyện rất tốt, bỗng nhiên trong lòng có chút không yên nên Linh lực cũng loạn thêm vài phần, bất quá cũng không phải việc gì lớn, có lẽ do đã tu luyện quá lâu nên có chút mệt mỏi."
Hoàng Minh nhìn kỹ gương mặt Thẩm Thạch một chút, lập tức gật đầu nói: "Chắc là như vậy, nghỉ ngơi một chút là tốt thôi."
Thẩm Thạch đáp ứng, đứng dậy đi tới đi lui đồng thời cũng muốn vận đông thân thể.
Nơi đây là Yêu Hoàng Điện u ám mờ mịt dưới mặt đất nhưng đã đến nơi này hai lần, thời gian nán lại cũng dài như vậy, những âm u này đối với Thẩm Thạch mà nói đã trở thành quen thuộc không còn cảm giác. Hắn nhìn xung quanh chợt nhớ tới trong lúc mình tu luyện thật lâu thì có lẽ con hồ ly kia cũng đói bụng.
Chẳng qua là lần này nhớ tới nó nhưng mắt nhìn lại chẳng thấy đâu, bất quá Thẩm Thạch cũng không nôn nóng, cái con hồ ly kia thực ra không được việc gì nhưng cũng thông minh nhạy bén hơn nữa lại gian xảo sợ chết, từ lần trước gặp một Quỷ vật lang thang ngoài Yêu điện sém chút bị ăn thịt thì nó liền nửa bước cũng không dám chạy ra ngoài nữa rồi.
Bất quá lúc này nó đang trốn ở nơi nào chứ?
Ánh mắt Thẩm Thạch lại nhìn những vùng gần bên vẫn không thấy bóng dáng hồ ly, liền xuôi theo bệ đá đi tới, đồng thời thò tay vào trong Như Ý Đại lấy ra một miếng thịt khô, nếu như bình thường chỉ cần ngửi thấy mùi thơm thịt khô thì con hồ ly kia sẽ lập tức xuất hiện.
Hôm nay cũng không có ngoại lệ.
"Ô ô ô!!!" Một tiếng kêu to mang theo ý tứ vui mừng đột nhiên vang lên từ chỗ quan tài trên bệ đá bên kia, ngay sau đó con hồ ly trụi lông từ bên cạnh quan tài chạy ra, đối với Thẩm Thạch kêu lên không ngừng.
Thẩm Thạch mỉm cười đem miếng thịt khô ném cho nó, hồ ly há miệng một cái đớp lấy sau đó nằm rạp trên mặt đất mà nhai. Thẩm Thạch xoay người chuẩn bị đi về phía Hoàng Minh bên kia bất quá trong nội tâm hiện lên một chút cảm giác kỳ quái, con hồ ly này không phải lúc trước rất sợ hãi cỗ quan tài này sao, như thế nào gần đây lại thường chạy đến trên bệ đá mà chơi đùa ở xung quanh quan tài chứ?
Chẳng qua việc này cũng không được xem là to tát, có lẽ do nó đã quen với hoàn cảnh nơi đây mà bỏ qua nỗi sợ, Thẩm Thạch cũng không suy nghĩ nhiều rất nhanh liền quay về, chỉ còn hồ ly trên mặt đất ăn thật nhanh. Mà cùng lúc đó, khi Thẩm Thạch đã đi xa, quan tài phía sau lưng hồ ly có một đạo đồ văn hình dạng quỷ dị màu tím đen chậm rãi sáng lên, ánh sáng cũng không quá chói mắt, chậm rãi biến thành một cái bóng hình tròn mơ hồ, bên trong âm u thâm trầm, nhìn lại giống như một đồng tử lẳng lặng mà nhìn phía trước hồ ly không xa.
Hồ ly ô ô a a một cái, nuốt lấy miếng thịt cuối cùng, cảm thấy no nê nên tràn đầy hạnh phúc. Trong miệng chậc chậc hai tiếng, suy nghĩ một chút lại từ từ đi đến bên cạnh cỗ quan tài nằm xuống, híp hai mắt lại, dường như muốn đi ngủ. Đến lúc này, nó giống như đã hoàn toàn không còn sợ hãi cỗ quan tài này nữa.
Hắc ám đồng tử lặng yên mà nhìn hồ ly, một lát sau, hắc ám tản đi, đồng tử dường như cũng biến mất, giống như là chưa từng xảy ra chuyện gì.
Thiên Hồng Thành, Địa cung Yêu tộc.
Thẩm Thạch ngồi trên bệ đá đang chuyên tâm bền chí tu luyện Âm Dương Chú, bỗng nhiên thân thể chấn động, khí tức hơi loạn, kêu một tiếng đau đớn sau đó thở dài một tiếng chậm rãi mở hai mắt.
Hoàng Minh cách đó không xa quay đầu nhìn lại hỏi: "Làm sao vậy?"
Thẩm Thạch cau mày nói: "Kỳ quái, vừa mới tu luyện rất tốt, bỗng nhiên trong lòng có chút không yên nên Linh lực cũng loạn thêm vài phần, bất quá cũng không phải việc gì lớn, có lẽ do đã tu luyện quá lâu nên có chút mệt mỏi."
Hoàng Minh nhìn kỹ gương mặt Thẩm Thạch một chút, lập tức gật đầu nói: "Chắc là như vậy, nghỉ ngơi một chút là tốt thôi."
Thẩm Thạch đáp ứng, đứng dậy đi tới đi lui đồng thời cũng muốn vận đông thân thể.
Nơi đây là Yêu Hoàng Điện u ám mờ mịt dưới mặt đất nhưng đã đến nơi này hai lần, thời gian nán lại cũng dài như vậy, những âm u này đối với Thẩm Thạch mà nói đã trở thành quen thuộc không còn cảm giác. Hắn nhìn xung quanh chợt nhớ tới trong lúc mình tu luyện thật lâu thì có lẽ con hồ ly kia cũng đói bụng.
Chẳng qua là lần này nhớ tới nó nhưng mắt nhìn lại chẳng thấy đâu, bất quá Thẩm Thạch cũng không nôn nóng, cái con hồ ly kia thực ra không được việc gì nhưng cũng thông minh nhạy bén hơn nữa lại gian xảo sợ chết, từ lần trước gặp một Quỷ vật lang thang ngoài Yêu điện sém chút bị ăn thịt thì nó liền nửa bước cũng không dám chạy ra ngoài nữa rồi.
Bất quá lúc này nó đang trốn ở nơi nào chứ?
Ánh mắt Thẩm Thạch lại nhìn những vùng gần bên vẫn không thấy bóng dáng hồ ly, liền xuôi theo bệ đá đi tới, đồng thời thò tay vào trong Như Ý Đại lấy ra một miếng thịt khô, nếu như bình thường chỉ cần ngửi thấy mùi thơm thịt khô thì con hồ ly kia sẽ lập tức xuất hiện.
Hôm nay cũng không có ngoại lệ.
"Ô ô ô!!!" Một tiếng kêu to mang theo ý tứ vui mừng đột nhiên vang lên từ chỗ quan tài trên bệ đá bên kia, ngay sau đó con hồ ly trụi lông từ bên cạnh quan tài chạy ra, đối với Thẩm Thạch kêu lên không ngừng.
Thẩm Thạch mỉm cười đem miếng thịt khô ném cho nó, hồ ly há miệng một cái đớp lấy sau đó nằm rạp trên mặt đất mà nhai. Thẩm Thạch xoay người chuẩn bị đi về phía Hoàng Minh bên kia bất quá trong nội tâm hiện lên một chút cảm giác kỳ quái, con hồ ly này không phải lúc trước rất sợ hãi cỗ quan tài này sao, như thế nào gần đây lại thường chạy đến trên bệ đá mà chơi đùa ở xung quanh quan tài chứ?
Chẳng qua việc này cũng không được xem là to tát, có lẽ do nó đã quen với hoàn cảnh nơi đây mà bỏ qua nỗi sợ, Thẩm Thạch cũng không suy nghĩ nhiều rất nhanh liền quay về, chỉ còn hồ ly trên mặt đất ăn thật nhanh. Mà cùng lúc đó, khi Thẩm Thạch đã đi xa, quan tài phía sau lưng hồ ly có một đạo đồ văn hình dạng quỷ dị màu tím đen chậm rãi sáng lên, ánh sáng cũng không quá chói mắt, chậm rãi biến thành một cái bóng hình tròn mơ hồ, bên trong âm u thâm trầm, nhìn lại giống như một đồng tử lẳng lặng mà nhìn phía trước hồ ly không xa.
Hồ ly ô ô a a một cái, nuốt lấy miếng thịt cuối cùng, cảm thấy no nê nên tràn đầy hạnh phúc. Trong miệng chậc chậc hai tiếng, suy nghĩ một chút lại từ từ đi đến bên cạnh cỗ quan tài nằm xuống, híp hai mắt lại, dường như muốn đi ngủ. Đến lúc này, nó giống như đã hoàn toàn không còn sợ hãi cỗ quan tài này nữa.
Hắc ám đồng tử lặng yên mà nhìn hồ ly, một lát sau, hắc ám tản đi, đồng tử dường như cũng biến mất, giống như là chưa từng xảy ra chuyện gì.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook