Lục Tiên
-
Quyển 3 - Chương 283: Âm hồn tinh
Sẵn sàng
***
Con Hồ Ly nằm sấp trên mặt đất gần cố quan tài bỗng nhiên cảm thấy không khí ở chỗ Thẩm Thạch đột nhiên trở nên đông cứng liên ngẩng đầu dậy nhìn Thẩm Thạch và Hoàng Minh một cái rồi lại cúi đầu xuống, chỉ là hai gã đàn ông ngồi đó nói chuyện phiếm, chẳng liên quan gì tới nó cả.
Nó ngẩng đầu ngáp một cái, lắc lắc cái đuôi to đã mọc lại bộ lông màu trắng, nó đi tới cỗ quan tài rồi nằm xuống, thuận tay vươn một cái vuốt sờ lên trên cỗ quan tài kia một cái
Quan tài không chút sứt mẻ cũng không có chút phản ứng nào, thâm chí cái loại chấn động yếu ớt khi trước cũng không có. Hồ Ly có vẻ thất vọng nhưng không tỏ ra kinh ngạc bởi mấy ngày nay cái cảm giác đáp trả từ cỗ quan tài khiến nó hung phấn đã trở nên yếu ớt, có nhiều khi cũng không đáp trả nữa, tựa hồ như trong quan tài đã xảy ra chuyện gì đó khiến cho thứ trong đó trở nên yếu đi rất nhiều.
Thậm chí có cảm giác quái di rằng thứ trong đó sắp chết.
Hồ Ly không biết trong quan tài có vật gì, nó cũng chẳng biết gì về đại đa số thứ ở nơi này chẳng qua là trong quãng thời gian này nó cảm thấy chán đến chết và việc lén chơi với cỗ quan tài là niềm vui thú lớn nhất của nó.
Cho nên Hồ Ly cũng có chút đáng thương
Tuy nó là dã thú nhưng vẫn có tâm tình của mình.
Nó bất mãn nằm rạp trên mặt đất, sau đó nhìn quan tài cao lớn này, kêu lên một tiếng, thanh âm có chút chán nản.
Quan tài sừng sững bất động, tựa hồ như thờ ơ với con Hồ Ly cực kỳ nhỏ bé này, còn Hồ Ly cũng tỏ vẻ không quan tâm, chỉ kêu lên một tiếng to rồi có vẻ như nó đã buồn ngủ, liên co thân thể thành một đống, cái đuôi xù cũng cuộn vào cùng một chỗ tựa như một cái chăn ấm áp trên người.
Cũng không biết là bao lâu, từ cố quan tài yên ắng đột nhiên phát ra một tiếng “lạch cạch” rất nhỏ rồi cũng không biết từ chỗ nào có một vật màu đen rớt xuống, nảy trên mặt đất vài cái sau đó quay tròn một vòng rồi chậm rãi lăn đến bên Hồ Ly, trượt vào dưới bộ lông mỹ lệ mới dài ra của nó.
Con Hồ Ly nằm sấp trên mặt đất gần cố quan tài bỗng nhiên cảm thấy không khí ở chỗ Thẩm Thạch đột nhiên trở nên đông cứng liên ngẩng đầu dậy nhìn Thẩm Thạch và Hoàng Minh một cái rồi lại cúi đầu xuống, chỉ là hai gã đàn ông ngồi đó nói chuyện phiếm, chẳng liên quan gì tới nó cả.
Nó ngẩng đầu ngáp một cái, lắc lắc cái đuôi to đã mọc lại bộ lông màu trắng, nó đi tới cỗ quan tài rồi nằm xuống, thuận tay vươn một cái vuốt sờ lên trên cỗ quan tài kia một cái
Quan tài không chút sứt mẻ cũng không có chút phản ứng nào, thâm chí cái loại chấn động yếu ớt khi trước cũng không có. Hồ Ly có vẻ thất vọng nhưng không tỏ ra kinh ngạc bởi mấy ngày nay cái cảm giác đáp trả từ cỗ quan tài khiến nó hung phấn đã trở nên yếu ớt, có nhiều khi cũng không đáp trả nữa, tựa hồ như trong quan tài đã xảy ra chuyện gì đó khiến cho thứ trong đó trở nên yếu đi rất nhiều.
Thậm chí có cảm giác quái di rằng thứ trong đó sắp chết.
Hồ Ly không biết trong quan tài có vật gì, nó cũng chẳng biết gì về đại đa số thứ ở nơi này chẳng qua là trong quãng thời gian này nó cảm thấy chán đến chết và việc lén chơi với cỗ quan tài là niềm vui thú lớn nhất của nó.
Cho nên Hồ Ly cũng có chút đáng thương
Tuy nó là dã thú nhưng vẫn có tâm tình của mình.
Nó bất mãn nằm rạp trên mặt đất, sau đó nhìn quan tài cao lớn này, kêu lên một tiếng, thanh âm có chút chán nản.
Quan tài sừng sững bất động, tựa hồ như thờ ơ với con Hồ Ly cực kỳ nhỏ bé này, còn Hồ Ly cũng tỏ vẻ không quan tâm, chỉ kêu lên một tiếng to rồi có vẻ như nó đã buồn ngủ, liên co thân thể thành một đống, cái đuôi xù cũng cuộn vào cùng một chỗ tựa như một cái chăn ấm áp trên người.
Cũng không biết là bao lâu, từ cố quan tài yên ắng đột nhiên phát ra một tiếng “lạch cạch” rất nhỏ rồi cũng không biết từ chỗ nào có một vật màu đen rớt xuống, nảy trên mặt đất vài cái sau đó quay tròn một vòng rồi chậm rãi lăn đến bên Hồ Ly, trượt vào dưới bộ lông mỹ lệ mới dài ra của nó.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook