Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 148: Tiểu Man, Tiểu Man
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Dùng Đại Bằng Tà vương để trút giận xong, Phương Hành vẫn rầu rĩ, trong lòng đầy khó chịu. Hắn lấy hồ lô linh tửu từ Động Thiên Chỉ Hoàn, vừa uống rượu vừa mắng đám Phù Diêu Cung đi phân phát đan dược khắp nơi, thề tương lai có cơ hội nhất định phải đánh cướp bọn họ sạch sẽ. Ước chừng uống nửa bầu hồ lô linh tửu, hắn cũng không luyện hóa mà tùy ý để hơi rượu dâng lên, cứ như vậy ngơ ngẩn nằm ở trên giường mà ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Phương Hành còn chưa tỉnh lại đã cảm giác mũi mình ngưa ngứa, mở mắt ra thì thấy có một tiểu nữ hài dung mạo thanh lệ vô song quỳ bên cạnh giường mình đang lấy rễ cỏ ngoáy mũi của hắn. Nữ hài này mặc một bộ váy xanh bình thường, không trang điểm nhưng da như sứ trắng, mắt như nước sơn, mang trên mặt nụ cười bướng bỉnh, tuyệt mỹ vô song, như tiên tử trong mộng.
Phương Hành ngẩn ngơ, còn cho là mình mơ màng chưa tỉnh ngủ, trực tiếp ôm tiên tử này lên sau đó tiếp tục ngủ. Mặc dù tiên tử trong mộng nhưng ở trong mộng nên chiếm lợi cũng vẫn phải chiếm chứ. Tiên tử bị hắn ôm chỉ cười hì hì cũng không phản kháng, chóp mũi còn ngửi được mùi hương thoang thoảng, Phương Hành dần dần có chút thanh tỉnh, lần nữa mở mắt.
"Con mẹ nó chứ, Tiểu Man sao ngươi lại tới đây?"
Phương Hành bỗng nhiên "A!" một tiếng, từ trên giường nhảy lên.
Vị tiên tử kia ngã xuống giường cười khúc khích cũng không nhổm dậy, nhưng Phương Hành thấy được rõ ràng, nữ hài này không phải là Tiểu Man nha đầu kia còn là ai chứ? Mặc dù bốn năm đã trôi qua, cao thêm không ít, bộ dáng cũng đã hấp dẫn hơn nhiều rồi nhưng dù là mặt mày, tiếng cười hay là lúc hắn ôm lấy nàng tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt đầy mê người, cũng tuyệt đối chỉ Tiểu Man mới có.
"Thân là người tu hành, Phương sư đệ lại bị người ta tới gần mà không phát giác, có quá sơ ý hay không?"
Lại một thanh âm nhàn nhạt vang lên. Phương Hành quay đầu, thấy còn có một người đứng ở cạnh cửa, váy trắng như tuyết, tóc đen như gỗ mun, vẻ mặt không màng danh lợi, bên khóe miệng treo nụ cười, chính là Hứa Linh Vân.
"Nếu người có địch ý nhích tới gần ta, cách ba mươi trượng ta đã tỉnh rồi..."
Phương Hành nhìn thoáng qua Tiểu Man trên giường, lại nhìn thoáng qua Hứa Linh Vân cạnh cửa, nói: "Đây là chuyện gì?"
Tiểu Man từ trên giường ngồi dậy, bàn tay nhỏ bé chống eo, tức giận nói: "Ngài còn hỏi, nào có ai làm thiếu gia như ngài? Rõ ràng thiếu gia cũng vào Thanh Vân Tông, vì sao nhiều năm như vậy cũng không tới tìm nô tì? Nếu không phải Linh Vân sư tỷ nói cho nô tì biết..."
Vừa nói nhìn chằm chằm Phương Hành, dường như muốn đòi hắn giải thích.
Phương Hành ngẩn ngơ, quay đầu nhìn Hứa Linh Vân, Hứa Linh Vân trên mặt lộ ra một tia áy náy, môi son khẽ mở, nói: "Chuyện này nên trách..."
Nhìn bộ dáng của nàng, tựa như muốn giải thích chuyện này, Phương Hành vung tay lên, cắt đứt lời nói của Hứa Linh Vân, quay đầu lại mắng Tiểu Man nói: "Ta là thiếu gia ngươi là nha hoàn, bổn thiếu gia muốn tìm ai còn cần ngươi để ý sao? Có tin ta đánh ngươi hay không?"
Hứa Linh Vân một câu nói còn chưa dứt lời, nhất thời ngẩn ngơ.
Nàng cũng biết quan hệ giữa Phương Hành cùng Tiểu Man, cũng đã công nhận Phương Hành nên có chút hối hận chuyện lúc trước mình ngăn cản Phương Hành cùng Tiểu Man gặp mặt, vì vậy sáng sớm hôm nay mới gọi Tiểu Man xuất quan, dẫn nàng tới gặp mặtPhương Hành. Vốn tưởng rằng một đôi chủ tớ này sẽ như huynh muội vừa gặp lại nhau sẽ thâm tình chân thành, ai ngờ Phương Hành lại trực tiếp chửi ầm lên?
Tiểu Man bị đánh mắng, nhất thời mân mê miệng, có chút không vui.
Phương Hành lại nằm trở về trên giường, đạp cái mông bé nhỏ của nàng đạp một cái, kêu lên: "Nước rửa mặt!"
Hứa Linh Vân càng thêm ngây dại, Tiểu Man hôm nay là tiểu công chúa của Tê Hà Cốc, so với mình năm đó mới vừa vào Thanh Vân Tông còn được sủng ái hơn. Sư tôn còn phái riêng hai nữ đồng tới hầu hạ nàng, thật chẳng khác nào tiểu công chúa. Tên nhãi con này lại bảo nàng đi lấy nước rửa mặt?
Càng không nghĩ tới chính là, Tiểu Man mặc dù tức giận vẫn đứng lên, thế mà thật sự cầm chậu gỗ lấy một chậu nước trở lại. Nàng thấy Phương Hành nằm ở trên giường ngủ tiếp không chịu dậy bèn trực tiếp dùng khăn nhúng nước, sau đó thay hắn lau mặt, động tác nhẹ nhàng nhưng thật tình, xoa xoa một lát mắt đã có chút hồng, nhẹ nhàng nằm ở trên người Phương Hành, nức nở nói: "Thiếu gia, nô tì nhớ ngài lắm..."
Phương Hành mắng: "Lại khóc? Tiểu gia năm đó dùng ba trăm lượng vàng cộng thêm bảy cái mạng, sao lại mua về đứa như ngươi chứ?"
Vừa nói tựa như có chút không nhịn được, muốn đẩy Tiểu Man ra, Tiểu Man nắm chặt y phục của hắn, khóc còn lớn hơn.
Phương Hành cũng không dám dùng sức đẩy, bàn tay vung lên, tựa như muốn gõ đầu nàng một cái, cuối cùng chẳng qua là nhẹ nhàng vỗ đầu nhỏ của nàng.
Hứa Linh Vân nhìn cảnh này, trong lòng khẽ thở dài, từ từ xoay người đi xuống lầu.
Trong phòng im ắng, Phương Hành nhìn trần nhà, chỉ có Tiểu Man nhẹ nhàng nức nở.
"Được rồi, đừng khóc nữa, biết năm đó đưa ngươi bái nhập Thanh Vân Tông khó khăn cỡ nào sao? Ngươi phải cố gắng tu hành đừng làm ta thất vọng biết chưa? Đến đây, để cho thiếu gia kiểm tra thân thể của ngươi một chút, xem trổ mã... À không, có tiến bộ hay không?"
Phương Hành cười ha ha, kéo Tiểu Man lên giường, làm ra hình dáng chộp tới, Tiểu Man lập tức mỉm cười.
Nàng khẽ nhắm mắt, phóng ra linh uy của mình để cho Phương Hành tra xét.
Phương Hành nhất thời sợ hết hồn, kêu lên: "Con mẹ nó chứ, sao tu vi của ngươi lại cao như vậy?"
Hắn rõ ràng phát hiện, Tiểu Man lúc này cũng là Linh Động lục trọng tu vi!
Lúc này mới chỉ bốn năm, thử nghĩ xem trong bốn năm qua thật sự hắn không chuyện ác nào không làm mới tăng tu vi lên tới Linh Động lục trọng mà Tiểu Man không biết từ lúc nào cũng có được tu vi ngang ngửa, làm sao hắn có thể không khiếp sợ?
Tiểu Man cười hì hì, từ trên giường ngồi dậy, nói: "Sư tôn vẫn nói quá chậm đó!"
Phương Hành trừng mắt nhìn, nói: "Ngươi bình thường tu luyện cái gì?"
Tiểu Man lấy mấy viên đan dược ra từ Động Thiên Chỉ Hoàn đeo ở trước ngực cho Phương Hành nhìn, Phương Hành nhất thời trợn mắt, trực tiếp mắng đúng rõ khác biệt người với người thật là tức chết. Năm đó hắn vì một viên Yêu Linh Đan khó khăn cỡ nào? Hôm nay Tiểu Man lấy ra tất cả đều là Yêu Linh Đan thất giai thượng hạng, phải biết loại Yêu Linh Đan này chẳng những quý hơn nữa hiệu quả so với yêu đan không luyện chế còn tốt hơn nhiều.
"Còn nhỏ tuổi cầm yêu đan tốt như vậy làm gì? Ta thay ngươi thu trước!"
Phương Hành mắng hai câu, cất yêu đan vào Động Thiên Chỉ Hoàn của mình.
Tiểu Man cười hì hì nói: "Thứ này cũng chưa tính là quá tốt, hôm nào ta trộm cho thiếu gia mấy viên tốt hơn!"
Phương Hành khen: "Nha đầu ngoan!"
Thấy Hứa Linh Vân đã rời khỏi phòng, Tiểu Man hạ thấp giọng nói: "Thiếu gia, chuyện của ngài chuẩn bị thế nào rồi?"
Phương Hành biết nàng nói cái gì, Tiểu Man cũng biết mục đích năm đó hắn bái nhập Thanh Vân Tông, cũng hạ thấp giọng đáp: "Sắp sửa, trong vòng nửa năm phải chém chết tên khốn đó. Nếu không hắn ta có thể sẽ lên Trúc Cơ thành công, người bị chém chết chỉ có thể là ta!"
Tiểu Man gật đầu, nói: "Đến lúc đó nô tì giúp ngài chém!"
Phương Hành mắng: "Lăn xa ra, bổn thiếu gia phải nhờ ngươi giúp ư?"
Tiểu Man cười nói: "Nô tì sợ nếu không chém phụ thiếu gia, lúc ngài chạy trốn lại bỏ nô tì lại nữa!”
Phương Hành cười nhạt nói: "Ngươi hiện tại là tiểu công chúa của Tê Hà Cốc, còn cần đi theo thiếu gia nghèo như ta sao?"
Tiểu Man mân mê miệng, tức giận nhìn Phương Hành.
Phương Hành im lặng, khoát tay nói: "Được được được, đến lúc đó sẽ mang theo ngươi!"
Tiểu Man lúc này mới nở nụ cười, đón ánh mặt trời, môi đỏ răng trắng, khuôn mặt tươi cười tựa như hoa nở rộ, rực rỡ bức người.
"Ôi, bộ dáng cũng đẹp lắm rồi, coi bộ số vàng năm đó ta bỏ ra cũng không uổng phí!"
Phương Hành cười hì hì véo cắm Tiểu Man một cái, đứng lên nói: "Đi thôi, đi xuống lầu xem Linh Vân sư tỷ một chút!"
Tiểu Man cười hì hì, ôm cánh tay của hắn cùng hắn xuống lầu nhưng mới vừa đi tới cửa lâu đột nhiên cảm giác được một cỗ khí tức lạnh như băng đánh tới. Phương Hành vẻ mặt rùng mình, ngẩng đầu nhìn lại thì thấy ở cửa lầu các, Hứa Linh Vân đang cúi đầu đứng. Một vị đạo cô trung niên mặc áo bào đỏ đứng chắp tay ở trước người của nàng. Ánh mắt bà ta không chút buồn vui, vô cùng lãnh đạm nhìn về hướng Phương Hành.
"Sư... Sư tôn..."
Tiểu Man có chút sợ, thấp giọng kêu.
Vị đạo cô trung niên đó đương nhiên là Thanh Điểu đạo nhân, trưởng lão truyền pháp của Tê Hà Cốc.
Phương Hành thấy đạo cô mặt mày bất thiện, trong bụng cũng có cảnh giác, cười hì hì nghênh đón, kêu lên: "Bái kiến Thanh Điểu trưởng lão!"
Thanh Điểu trưởng lão đánh giá Phương Hành một cái, dường như có chút kinh ngạc tiểu quỷ này thật lớn mật, tuy nhiên cũng không lên tiếng.
Nàng ánh mắt nhàn nhạt nhìn hướng Hứa Linh Vân, nhẹ giọng nói: "Là ngươi mang Tiểu Man tới nơi này ư?"
Hứa Linh Vân thấp giọng nói: "Dạ!"
Thanh Điểu trưởng lão nói: "Vì sao?"
Hứa Linh Vân nói: "Sư tôn minh giám, Tiểu Man sư muội cùng Phương sư đệ vốn là quen biết cũ, năm đó cũng cùng nhau bái nhập Thanh Vân Tông. Chẳng qua đệ tử nhất thời hồ đồ, không cho hắn cùng với Tiểu Man sư muội gặp nhau, hôm nay muốn..."
Thanh Điểu trưởng lão cắt lời của nàng, nói: "Ngươi lúc ấy không hồ đồ, nhưng bây giờ đang hồ đồ!"
Hứa Linh Vân khẽ cắn cắn đôi môi, không mở miệng nói chuyện.
Thanh Điểu trưởng lão thở dài khe khẽ, đưa tay vẫy Tiểu Man nói: "Tiểu Man, tới đây!"
Tiểu Man ngẩng đầu nhìn Phương Hành, Phương Hành hì hì cười một tiếng, nhẹ nhàng đẩy lưng nàng.
Tiểu Man lập tức hiểu ý, chạy đến bên cạnh Thanh Điểu trưởng lão, ôm cánh tay Thanh Điểu trưởng lão. Thanh Điểu trưởng lão thấy nàng biết điều, không làm trái với lời của mình, trong lòng hơi buông lỏng chút ít, chỉ vào Hứa Linh Vân, để cho nàng ta đưa Tiểu Man trở về. Tiểu Man cũng không phản kháng, trừng mắt nhìn Phương Hành rồi sau đó theo Hứa Linh Vân đi, mà Thanh Điểu trưởng lão cũng không rời đi, mặt không chút thay đổi nhìn Phương Hành.
"Ngươi rất to gan!"
Thanh Điểu trưởng lão qua một hồi lâu, mới nhẹ nhàng nhe răng, lạnh giọng nói.
Phương Hành trong lòng đã có so đo, cũng không sợ, trực tiếp đưa tay ra, nói: "Lấy tiền!"
Thanh Điểu trưởng lão hơi ngẩn ra: "Cái gì?"
Phương Hành lẽ đương nhiên nói: "Lấy tiền, chắc chắn là không muốn cho ta gặp Tiểu Man gì đó, không gặp cũng không sao, đưa tiền là được!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook