Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 149-1: Yêu Tộc Huyền Quyết

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Thanh Điểu trưởng lão ngây ngẩn một hồi sau đó mới kịp phản ứng, hơi có chút bất ngờ. Bà ta có dự định của riêng mình, quả thật vốn muốn mượn chuyện Tiểu Man để uy hiếp Phương Hành, chính mình dễ làm việc hơn. Chỉ là thấy tiểu quỷ này chủ động đưa ra ý kiến đòi tiền, ngược lại bà ta lại không chịu đồng ý, trong lòng nhanh chóng hiện lên đủ loại suy nghĩ, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như không thản nhiên nói: "Ai nói ta không để cho ngươi gặp?"

Lúc này lại đến lượt Phương Hành ngẩn người, nghĩ thầm nếu không phải vì không thích Linh Vân sư tỷ mang Tiểu Man tới gặp ta, bà bày bộ dạng hằm hằm đó ra cho ai nhìn? Rõ ràng ngay cả Linh Vân sư tỷ cũng bị rầy la, chẳng qua lời này hắn lại không dám hỏi. Miễn sao Thanh Điểu trưởng lão không chê hắn không xứng với Tiểu Man, không ngăn cấm hắn và Tiểu Man gặp mặt là được, liền hỏi: "Vậy tại sao ngài lại nói ta to gan?"

Thanh Điểu trưởng lão nói: "Nếu đã cấm túc mà còn tùy ý gặp mặt người khác, không phải là to gan à?"

Phương Hành ngẩn ngơ, cười nói: "Chỉ nói không để cho ta đi ra ngoài chứ đâu nói người khác không được phép đi vào. Không phải ngài cũng tới đó sao?"

Thanh Điểu trưởng lão giật mình, bà ta không quen biết Phương Hành nên thật sự không hiểu rõ cái nết không sợ trời không sợ đất của hắn. Qua một hồi lâu, bà ta mới im lặng lắc đầu, nói: "Ngươi và Tiểu Man vốn là người quen cũ, thỉnh thoảng có thể gặp mặt. Chỉ cần không làm trễ nãi việc tu hành của nó là được, ta tới là muốn hỏi ngươi một câu, chuyến đi tới Loạn Hoang Sơn, Linh Vân đối xử với ngươi như thế nào?"

"Linh Vân sư tỷ ư?"

Phương Hành cau mày, nói: "Ta cũng không gặp nhiều người tốt lắm, tỷ ấy là một trong số đó!"

Thanh Điểu trưởng lão hài lòng với câu trả lời này, khóe miệng lộ ra vẻ mỉm cười, nói: "Như thế rất tốt, vậy ta hỏi ngươi, nếu Linh Vân gặp phải phiền toái, ngươi có thể không chút nề hà mà giúp nàng hay không?"

Phương Hành có chút không rõ ràng lão bà này muốn làm thứ gì, cau mày nói: "Dĩ nhiên sẽ giúp!"

Thanh Điểu trưởng lão nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: "Rất tốt. Không biết ngươi có nghe nói chuyện Phù Diêu Cung nửa năm sau sẽ đến Thanh Vân Tông không?"

"Lại là Phù Diêu Cung!"

Phương Hành trở lại tông môn, đã nghe nói cái tên này hai lần, nghi ngờ nhìn Thanh Điểu trưởng lão.

Thanh Điểu trưởng lão thở ra, nói: "Ta cũng không vòng vo nữa, nửa tháng trước Phù Diêu Cung đến Băng Âm Cung làm khách, từng ban thưởng một viên Trúc Cơ Đan. Dựa theo quy củ đối xử bình đẳng của bọn họ từ trước đến giờ, ba tháng sau sẽ đến Điệp Huyễn Cốc, nửa năm sau sẽ tới Thanh Vân Tông ta. Cũng sẽ có ban thưởngmột viên Trúc Cơ Đan như vậy, người có tư cách nhận được viên thuốc này, không phải Tiêu Kiếm Minh thì chính là Linh Vân!"

"Linh Vân sư tỷ còn không tranh nổi với Tiêu Kiếm Minh sao?"

Phương Hành hơi ngẩn ra, chần chờ nói.

Hắn cũng không ngờ tới, Thanh Điểu trưởng lão thậm chí có ý muốn cho Hứa Linh Vân đoạt Trúc Cơ Đan, chẳng qua Hứa Linh Vân chỉ có Linh Động bát trọng lại phần nhiều tập trung vào tu đan pháp. Dù sao đi chăng nữa, chắc có lẽ thực lực nàng ta cũng tranh không lại viên Trúc Cơ Đan này với Tiêu Kiếm Minh nhỉ?

"Bây giờ có vẻ tranh không nổi, Linh Vân chỉ có Linh Động bát trọng. Có điều vấn đề này không lớn, ta ban thưởng nàng mấy viên thuốc, có thể giúp tu vi của nàng trong vòng nửa năm tăng lên tới Linh Động cửu trọng. Chỉ là nàng chủ yếu tu luyện đan pháp, đối với Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết chẳng qua chỉ hơi nghiên cứu mà thôi. Tới lúc đó, nếu nàng và Tiêu Kiếm Minh đánh một trận quyết cao thấp, như vậy phần thắng của nàng chưa tới ba phần."

"Ba phần có vẻ hơi cao!"

Phương Hành nói thẳng.

Hắn không biết Thanh Điểu trưởng lão muốn làm gì nhưng cũng hiểu được, thành tựu về kiếm pháp của Hứa Linh Vân  không phải là đối thủ của Tiêu Kiếm Minh.

"Ngươi nói không sai, dù nói là ba phần, cũng có chút cao!"

Thanh Điểu trưởng lão gật đầu, nhìn Phương Hành, lại nói: "Nếu nó có bản lĩnh của ngươi, có thể ở Linh Động tứ trọng vẫn dễ dàng đánh bại người tu hành Linh Động lục trọng. Như vậy đến lúc đó cũng chưa chắc không có cơ hội tranh giành."

Phương Hành chợt hiểu ra. Thì ra Thanh Điểu trưởng lão vòng vo nhiều như vậy, là muốn thăm dò bí mật của mình.

Lúc Bạch Thiên Trượng bế quan, mặc dù đã nói rõ Phương Hành không nhận được truyền thừa của hắn, nhưng mấy lão già trong tông môn hiển nhiên cũng không thể nào tin. Tiêu Sơn Hà không tin, muốn để cho Tiêu Kiếm Minh đi dò xét Phương Hành mà Thanh Điểu cũng không tin, lại còn lựa chọn một cơ hội như vậy, mượn khó khăn của Hứa Linh Vân đến dò xét Phương Hành.

"Ha ha, Thanh Viêm Đoán Chân Quyết không phải đã liệt vào hàng công quyết mà người ở Phụng Thiên Điện cần phải tu hành hay sao?"

Phương Hành không chút chột dạ, gãi gãi đầu cười nói.

"A..."

Thanh Điểu trưởng lão xoay người qua, thản nhiên nói: "Nửa năm sau, ta nhất định sẽ sắp xếp Linh Vân và Tiêu Kiếm Minh tranh giành một trận. Sinh tử thành bại đều dựa vào vận mệnh của nàng. Đúng rồi, Tiểu Man đứa nhỏ này rất tốt, ta rất thương nàng!"

Nói xong, bà ta không nói thêm một lời nào nữa, dưới chân sinh mây bay lên không rời đi.

Mà sắc mặt Phương Hành trầm xuống, hắn vung tay áo tiến vào lầu các. Lão bà này không phải thứ tốt, chẳng những dùng Hứa Linh Vân để tác động hắn, thậm chí còn lấy Tiểu Man ra để uy hiếp hắn.

Lẻn vào thức hải, Phương Hành trực tiếp kêu lên: "Lão điểu, ngươi lăn ra đây cho ta!"

Đại Bằng Tà Vương sắc mặt vui mừng bay vút tới đây, cười nói: "Ta nghiên cứu một đêm, còn có cách..."

Phương Hành cắt lời của lão ta: "Có thể giúp cho ta trong vòng nửa năm giết chết tu sĩ Trúc Cơ hay không?"

Đại Bằng Tà Vương ngẩn ngơ, bực tức nói: "Ngươi giết chết ta luôn đi!"

"Được rồi được rồi..."

Thấy lão đầu này đòi bãi công, Phương Hành cũng bất đắc dĩ phất tay, nói: "Tạm thời không đề cập tới chuyện giết tu sĩ Trúc Cơ kỳ nữa, ngươi nói đã nghiên cứu ra một cách, nói nghe thử xem!"

Đại Bằng Tà Vương có chút xấc láo, nói: "Là một loại huyền quyết trời ban của tộc Đại Bằng ta, vốn dĩ tu sĩ loài người khó lòng tu luyện nhưng ta có thể thay đổi nó một chút để cho nhân loại các ngươi cũng có thể tu hành. Đương nhiên cũng chỉ có thể tu hành mà thôi, nếu muốn phát huy ra uy lực chân chính của nó, yêu cầu cũng vô cùng cao, ít nhất ngươi phải đột phá Linh Động thất trọng mới được!"

Phương Hành suy nghĩ một chút tư nguyên hiện tại của mình, gật đầu nói: "Không thành vấn đề!"

Đại Bằng Tà Vương lại nói: "Mặt khác, huyền quyết dù sao thuộc về thiên phú thần thông của Đại Bằng tộc chúng ta, uy lực tuy mạnh nhưng phải tìm hiểu huyền diệu trong đó mới có thể phát huy uy lực. Có thể làm được trong vòng nửa năm hay không, còn phải xem bản thân ngươi!"

Phương Hành ánh mắt trầm xuống, cười lạnh nói: "Tiểu gia không sợ nhất chính là thử thách!"

"Đã như vậy..."

Đại Bằng Tà Vương gật đầu, nói: "Có thể cho ta bao nhiêu thời gian?"

Phương Hành nói: "Nửa năm!"

Đại Bằng Tà Vương có chút không vừa ý, nói: "Ngươi hãy nghe cho kỹ, đây chính là huyền quyết, chỉ đổi lấy nửa năm ư?"

Phương Hành cười nói: "Nửa năm sau, nếu ta có thể giết chết tên kia thì còn được. Nếu không thịt được hắn, người chết chính là ta, khi ấy nếu ta chết, ngươi cảm thấy ngươi còn có thể sống sót hay sao?"

Đại Bằng Tà Vương ngẩn ngơ, thở dài nói: "Thôi đi, ai bảo lão phu gặp xui xẻo..."

Phương Hành bỗng nhiên lại nghĩ tới một chuyện, nói: "Thần thông của tộc Đại Bằng, yêu cầm khác có thể tu hành hay không?"

Đại Bằng Tà Vương nhíu mày nói: "So với loài người sẽ đơn giản hơn!"

Phương Hành gật đầu, nói: "Vậy ngươi tìm một đạo pháp quyết có thể tăng tốc độ yêu cầm lên tới cực hạn cho ta đi!"

Hắn dừng một chút, lại nói: "Cũng có thể đổi được thêm ba tháng, hơn nữa ta bảo đảm bình thường sẽ không bắt nạt ngươi!”

Đại Bằng Tà Vương ngây ra, sau đó mừng như điên nói: "Không thành vấn đề!"

So với chuyện đổi thời gian, việc tiểu quỷ này hứa hẹn không bắt nạt lão nghe còn đáng giá hơn.

Nói ra xấu hổ, chính lão ta đường đường là yêu vương Kim Đan kỳ,  rơi vào trong tay tiểu quỷ này nhưng không giành được chút tôn trọng nào. Ngày ngày không phải ăn mắng thì là ăn đánh hoặc là nhấc lên nướng, thật là khổ không thể tả. Hôm nay khó khăn lắm tiểu quỷ này mới hứa hẹn sau này không bắt nạt lão ta nữa, đây cũng là chuyện tốt có thể giúp lão giữ lại một chút tôn nghiêm cuối cùng của cao thủ Kim Đan.

Chân linh truyền pháp, vô cùng đơn giản, nhất là dưới tình huống trong thức hải hai đạo chân linh trực tiếp mặt đối mặt truyền pháp, chỉ là chuyện thoáng chốc. Đại Bằng Tà Vương vận chuyển thần niệm, lập tức có hai đạo kim quang bay vào trong linh thể Phương Hành. Cảm nhận từ từ sẽ thấy trong đầu lập tức xuất hiện hai đoạn pháp quyết, một cái là thần thông huyền quyết " Thập Vạn Bát Thiên Kiếm", một cái khác lại là bí pháp dạy yêu cầm tu luyện thân thể, tinh luyện huyết mạch, làm sao tăng tốc độ phi hành của bản thân lên.

Phương Hành nhớ lại công quyết, tìm hiểu nội dung trong đầu rồi sau đó thúc đẩy Âm Dương Thần Ma Giám giám định, rất nhanh đã xác định được hai bản pháp quyết là thật hay giả, lúc này mới hài lòng gật đầu, nói với Đại Bằng Tà Vương: "Lão già rất biết điều, không gian lận bên trong công quyết. Được lắm, tiểu gia vô cùng hài lòng, sau này sẽ không bắt nạt ngươi nữa."

Vừa nói cười ha ha lui ra khỏi thức hải.

Những lời này, lại làm cho tà vương có chút không yên trong lòng: "Theo lý thì nhãi ranh này hẳn là không thể phân rõ công quyết là thật hay giả chứ? Tại sao ta lại có cảm giác dường như hắn hiểu rất rõ?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...