Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 102: Đấu khẩu với bầy ‘vịt trời’

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Phương Hành một mình đấu võ mồm với bốn nữ đệ tử Tê Hà Cốc, câu chữ tung bay nước văng tung tóe, không hề rơi xuống thế hạ phong. Sau đó lại có hai ba đệ tử Tê Hà Cốc gia nhập, Phương Hành vẫn mặt không biến sắc, bám sát ba chữ "vững, chuẩn, ác". Lời ra khỏi miệng ắt phải nhắm trúng nhược điểm của đối phương, lấy một địch bảy, vững vàng chiếm thế thượng phong, khí độ ung dung, rất có phong thái của một đại tướng.

"Tiểu quỷ vô sỉ..."

"Ải Đông Qua!"

*Ải Đông Qua tức quả bí lùn

"Sao miệng ngươi lại dơ bẩn như vậy, mở mồm là mắng chửi người!"

"Thứ **!”

"Ti tiện, vô sỉ, hạ lưu..."

"Đồ chân ngắn!"

Mắng nhau một hồi, các đệ tử khác trong pháp thuyền đều sợ ngây người.

Đến cả những người người ban đầu có hơi tức giận giờ này cũng đã nguôi ngoai hết rồi, chỉ ngơ ngác nhìn trận đấu khẩu ấy.

Một là bọn họ chưa từng thấy nam nhân nào chửi giỏi như vậy, hai là chưa từng thấy đám nữ đệ tử thường ngày luôn nhã nhặn đoan trang cũng có thái độ chua ngoan đến mức này. So với các đệ tử Tê Hà Cốc bọn họ gặp được thường ngày đúng là như hai người khác biệt.

Về phần đệ tử Đoán Chân cốc, lúc này ai nấy đều đang che mặt, hận không thể nhảy xuống từ trên pháp thuyền.

Thật sự quá mất mặt!

"Ngươi... Sao ngươi có thể mắng ta chân ngắn hả, chân ta không ngắn chút nào..."

Cuối cùng, một nữ đệ tử bị Phương Hành mắng là "La Bốc Thối*, không ai cưới, cả đời chẳng cao nổi" vô số lần, tức giận đến bật khóc, vén váy lên muốn chứng minh cho Phương Hành thấy là chân của mình không hề ngắn. Có điều váy hơi dài chạm cả đất, kết quả vừa mới kéo váy lên, bên trong pháp thuyền lập tức vang lên những tiếng nuốt nước bọt, mắt ai nấy đều trợn tròn.

*La Bốc Thối tức chân củ cải

Phương Hành lại hờ hững nhìn một cái, thản nhiên nói: "Có lông chân, yêu quái lắm lông!"

"Hu..."

Nữ đệ tử đó cũng phát hiện chân mình bị người ta nhìn, cộng thêm việc Phương Hành mắng nàng ta có lông chân, trực tiếp khóc rống lên. Những người khác đã nhìn thấy lại không cho là thế, nghĩ thầm dù sao tiểu quỷ Phương Hành này tuổi cũng không lớn, vẫn chưa hiểu nữ nhân, thật sự lông chân của vị tiểu sư muội đó không hề dài, chỉ là một lớp lông tơ mỏng, thoạt nhìn cũng khá đáng yêu...

"Đủ rồi!"

Cuối cùng có người mở miệng mắng, chỉ trích Phương Hành: "Sao có thể mắng các sư muội Tê Hà Cốc như vậy hả?"

Có người đó mở màn, lập tức có thêm mấy người chuẩn bị hùa vào cùng chỉ trích Phương Hành. Thật ra từ lúc bắt đầu bọn họ đã muốn chỉ trích Phương Hành rồi, chẳng qua là nghe kể về sự tích Phương Hành một chưởng đánh bay Trầm Hổ Quân, bọn họ tự thấy thực lực bản thân không so được với Phương Hành, sợ mạo muội ra mặt sẽ phải chịu thiệt thòi. Đạo môn chú trọng việc cá lớn nuốt cá bé, nói trắng ra là chính là bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, trong tình huống biết rõ sẽ phải chịu thiệt thòi mà vẫn trêu chọc Phương Hành thì không được khôn ngoan.

Song đến lúc này, bọn họ cũng chẳng nhịn được nữa rồi, cảm thấy vì các sư muội Tê Hà Cốc, đắc tội với tiểu vương bát đản này một chút cũng không sao, huống chi Linh Vân sư tỷ đang ở bên ngoài, cùng lắm thì cầu cứu tỷ ấy là được.

"Vù” một tiếng Phương Hành nhấc đại đao lên, cười khẩy nói: "Muốn ra tay làm việc nghĩa à? Có tin tiểu gia chẻ ngươi ra không?"

Trong nháy mắt, từ một tướng quân bình tĩnh đấu khẩu biến thành hãn tướng sát khí tỏa ra bốn phía, ánh mắt khóa chặt vào người chỉ trích hắn. Người đó lập tức im bặt, bị hung khí của Phương Hành ép lui về sau một bước, sắc mặt trắng bệch.

Đến cả các nữ đệ tử Tê Hà Cốc đang ríu ra ríu rít cũng hơi khựng lại.

Lúc mắng người vẻ mặt Phương Hành đầy cợt nhả, nhưng cả thân sát khí ấy là thiên chùy bách luyện, không phải chuyện đùa.

Sau khi khiến chúng đệ tử kinh sợ, Phương Hành lại quay đầu nhìn đám đệ tử Tê Hà Cốc đang hoảng sợ bất an một cái, cuối cùng dời mắt về phía Lâm Thanh Tuyết, thản nhiên nói: "Ngươi không cần phải giả vờ như không có chuyện gì ở trước mặt ta, mối thù bốn năm trước ta hãy còn nhớ rõ, cũng biết là vào ba năm trước lúc kết thúc cấm bế, ngươi từng phát Tru Sát Lệnh với ta ở tông môn, khà khà, sao không thoải mái một chút đi?"

Mọi người nghẹn họng, đổ dồn ánh mắt về phía Lâm Thanh Tuyết.

Rất nhiều người bấy giờ mới nhớ đến chuyện "Tru Sát Lệnh" cực kỳ ầm ĩ vào ba năm trước. Khi ấy rất nhiều người đều đồn đại, có một nữ đệ tử Tê Hà Cốc xinh đẹp độc thề, chỉ cần có người có thể giúp nàng ta tiêu diệt một tên đệ tử vừa mới tấn nhập nội môn, nàng ta nhất định sẽ lấy thân báo đáp, hơn nữa còn giúp người kia luyện đan suốt đời suốt kiếp, không thu một phân tiền...

Có vẻ tiểu quỷ này không phải rảnh rỗi gây chuyện, mà là có mục đích.

"Đó là ba năm trước, hình như hiện tại ta không hề nói là muốn giết ngươi..."

Đến tận lúc này, Lâm Thanh Tuyết mới lạnh nhạt lên tiếng, trong giọng nói xen lẫn một tia khinh thường, một tia lạnh lùng, cùng với một tia... Sát khí!

"Ngươi cảm thấy tiểu gia là kiểu người nhất định phải chờ ngươi tới giết mình à?"

Phương Hành cười ha ha một tiếng, huơ huơ thanh đao trong tay, chân trái nhúc nhích, tựa như muốn đi tới chỗ Lâm Thanh Tuyết.

"Ngươi... Ngươi đừng qua đây..."

Vị đệ tử Tê Hà Cốc “da nâu nhìn lâu cũng đẹp” kia thét lên một tiếng, khi nãy nàng ta đã bị sát khí của Phương Hành dọa sợ, lúc này thấy hắn bước tới gần, cho rằng hắn muốn động thủ, lập tức sợ đến mức truyền âm cho Hứa Linh Vân: "Linh Vân sư tỷ cứu mạng..."

"Vù..."

Đột nhiên có một bóng đen che phủ, phía trên pháp thuyền, một con bạch hạc khổng lồ xuất hiện, sau đó bạch hạc hạ thấp người, phía trên có một nữ tử khí chất trong trẻo lạnh lùng, tựa sương trời sáng trong, ngũ quan tuyệt mỹ như tiên, chính là đại sư tỷ Tê Hà Cốc Hứa Linh Vân. Ánh mắt nàng ta như điện, lạnh lùng nhìn vào trong thuyền, nhanh chóng lướt qua người chúng đệ tử Tê Hà Cốc, nàng ta quát lên: "Đã xảy ra chuyện gì?"

"Hắn... Hắn..."

Nữ tử kia chỉ vào Phương Hành, chẳng nói nổi một câu đầy đủ.

Phương Hành bỗng cười hì hì một tiếng, quay người nói với Hứa Linh Vân: "Hứa sư tỷ, ba năm, à không, sắp bốn năm không gặp rồi!"

Hứa Linh Vân thấy thế, chân mày lập tức nhíu lại, biết tiểu quỷ đó đang ám chỉ điều gì.

Trước khi Phương Hành tiến vào nội môn, Hứa Linh Vân đã từng đánh cược với hắn, cứ tưởng nội môn hiểm ác, cộng thêm việc Phương Hành đắc tội Lâm Thanh Tuyết, hắn sẽ không cầm cự nổi ba năm, sẽ van xin mình giúp hắn rời khỏi Thanh Vân Tông. Có điều Hứa Linh Vân cũng không ngờ, Phương Hành vừa vào nội môn đã được Bạch Thiên Trượng coi trọng, dẫn theo bên người tu hành đến gần bốn năm, đợi tới lúc hắn trở về tông môn, ba năm đã qua.

Cho dù nói như thế nào, lần đánh cược này Phương Hành đã thắng, chẳng qua là thắng làm cho Hứa Linh Vân vô cùng khó chịu.

Cũng chính bởi vì chuyện cá cược này mà Hứa Linh Vân lờ mờ có cảm giác không muốn nhìn thấy Phương Hành. Ra khỏi sơn môn, nàng ta đã cưỡi bạch hạc, lấy lý do trông chừng để bay lượn trên trời, trong đó chắc chắn có nguyên nhân là không muốn gặp Phương Hành.

Nhưng rồi không có cách nào trốn tránh được, cuối cùng vẫn phải gặp mặt Phương Hành.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Hứa Linh Vân không muốn bàn luận về chuyện này với Phương Hành, lạnh nhạt nhìn về phía đệ tử Tê Hà Cốc.

Đệ tử "da nâu nhìn lâu cũng đẹp" kia đã cướp lời: "Vị đệ tử Đoán Chân cốc này muốn giết bọn muội..."

Ánh mắt Hứa Linh Vân lạnh lẽo, nàng ta nhìn sang hướng Phương Hành: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Nếu bảo Phương Hành nổi lên sát tâm với đệ tử Tê Hà Cốc ngay trong pháp thuyền này, nàng ta sẽ không tin, tuy nhiên nếu sư muội của mình nói như vậy thì chắc chắn đã xảy ra cãi cọ. Vì vậy mặc dù chưa từng nổi giận, lời nói của nàng ta cũng vẫn có ý chất vấn.

Phương Hành cười hì hì đáp: "Tê Hà Cốc các ngươi có người thấy ta chướng mắt, một lòng muốn lấy mạng của ta đấy!"

Cũng không giải thích điều gì, hắn chỉ nhìn về phía Lâm Thanh Tuyết mấy cái.

Hứa Linh Vân biết thù hận giữa hắn và Lâm Thanh Tuyết, thấy thế chân mày liền chau lại.

Nàng ta cứ tưởng hai người bọn họ cãi nhau rùm beng ở trong pháp thuyền chỉ vì thù hận ngày xưa, trong lòng lập tức có chút khó chịu với Lâm Thanh Tuyết. Bởi vì trước khi đến, nàng ta đã dặn đi dặn lại, bảo Lâm Thanh Tuyết lấy đại cục làm trọng, không được sinh sự thêm. Tuy nhiên lúc này đang ở ngay trước mặt của mọi người, nên nàng ta cũng không tiện khiển trách trực tiếp, chỉ nói với vẻ không vui: "Đừng nhiều chuyện nữa, Thanh Tuyết, muội tới ngồi vào chỗ của ta đi!"

Các đệ tử khác trong pháp thuyền thấy thế, lập tức đưa mắt nhìn nhau.

Bởi vì bọn họ đều lờ mờ cảm thấy, Hứa Linh Vân lộ ra vẻ nhẫn nhịn với Phương Hành, nàng ta đường đường là chân truyền vậy mà lại phải nhẫn nhịn với một người bắt nạt sư muội của mình sao?

Bọn họ bất giác nhớ tới, ba năm trước, còn có người từng đồn là Phương Hành có quan hệ cực kỳ thân thiết với Hứa Linh Vân, chẳng qua tin đồn này chỉ lan truyền một thời gian ngắn đã bị các đệ tử Tê Hà Cốc bác bỏ, tan thành mây khói, không có ai nhắc tới nữa.

Nhưng mà hôm nay xem ra, dường như lời đồn đó là thật.

Dĩ nhiên, cũng có một bộ phận khác, cảm thấy Hứa Linh Vân chẳng qua là xem trọng đại cục, không muốn sinh sự thêm nên mới nhẫn nhịn. Trong đó những người ôm lấy suy nghĩ này phần nhiều là Đệ tử Tê Hà Cốc, bởi vì thời điểm khi xưa Lâm Thanh Tuyết bất chấp muốn trả thù Phương Hành, Hứa Linh Vân chưa bao giờ biểu tỏ ý phản đối, nếu thật sự có quan hệ với Phương Hành, chắc chắn nàng ta phảinghĩ cách hòa giải mới phải.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...