Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 110: Giành yêu thi

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Trong sự ngỡ ngàng của chúng đệ tử Thanh Vân, Phương Hành như chẳng có chuyện gì xảy ra mà đi sang phía các đệ tử Đoán Chân Cốc, chỉ vào đám yêu thú nằm đầy đất, nhỏ giọng nói: "Bọn chết tiệt các ngươi đần hết rồi hả? Yêu đan đầy trên đất thế kia mà lại không biết đi mà nhặt à? Đều là tiền đó! Mau giành lấy đi chứ!"

Nói rồi tự mình làm gương, hắn nhanh chóng đá thi thể yêu thú trên đất qua chỗ đệ tử Đoán Chân Cốc, thoáng một cái đã chất thành đống, những đệ tử Đoán Chân Cốc nọ tỉnh ngộ ra, mặc dù cảm thấy trong một tình huống nghiêm túc như vậy lại đi nhặt yêu đan hơi không thích hợp cho lắm, nhưng đệ tử thống lĩnh cũng làm vậy thì mình còn chờ gì nữa? Bèn bắt đầu nhặt theo.

Người của các sơn cốc khác thấy Phương Hành làm vậy, đều cảm thấy hơi hoang đường, nhưng cuối cùng cũng có người kiềm không được, nói nhỏ: "Mau giành đi chứ, nếu không bị bọn họ giành hết, mấy yêu đan này bản thân có thể tự mình giữ lấy đó!"

Nghĩ đến điều này, lập tức có người tham gia vào hàng ngũ giành yêu thi, thế nhưng lúc này Đoán Chân Cốc đã nhặt được gần một nửa.

Đệ tử Tê Hà Cốc không tranh giành, có mấy nữ đệ tử im lặng không nói gì tiến lên trị thương cho Lâm Thanh Tuyết. Người tiếp nhận viên đan đen sì kia thì im lặng một hồi lâu, sau đó lấy ra một thanh đao nhỏ bằng bạc, cạo đi chất nhầy dính trên viên đan, rồi bào lấy một ít phấn đan, sau khi xem xét cẩn thận, sắc mặt ngày càng tệ đi, oán hận nhìn Lâm Thanh Tuyết một cái.

"Thể diện của Tê Hà Cốc, đều bị ngươi làm mất hết rồi!"

Hắn chỉ nói một câu, rồi xoay người, nhìn Hứa Linh Vân trên không trung, khe khẽ thở dài. Đệ tử Tê Hà Cốc ở cạnh hắn đều nghe được lời của hắn, trong lòng liền run lên, ánh mắt nhìn Lâm Thanh Tuyết chuyển thành bối rối.

"Đã kiểm tra ra rồi à?"

Chẳng biết từ khi nào Phương Hành đã bước gần đến chỗ này, cười hì hì nhìn người đệ tử nọ.

Nét mặt người nọ phức tạp, trầm giọng nói: "Chuyện này ta sẽ bẩm báo Linh Vân sư tỷ, để nàng định đoạt!"

"Bẩm báo ta chuyện gì?"

Một giọng nói nhàn nhạt đột nhiên truyền đến, nhìn qua thì thấy trên không trung Hứa Linh Vân bỗng ném ra hồng lô của mình, nó lơ lửng trên không trung, toả ra tia sáng chói loá. Hai con Hỏa Lân Quái Xà đã bị nàng ta hạ gục, chúng hấp hối giãy dụa rồi bị ánh sáng phát ra từ hồng lô bao lấy, tức thì càng lúc càng nhỏ đi, sau đó bị thu vào hồng lô, hồng lô cũng biến nhỏ lại, rơi vào trong tay Hứa Linh Vân.

Thì ra là sau khi Phương Hành giết chết con Hỏa Lân Quái Xà kia, hai con Hỏa Lân Quái Xà còn lại chẳng còn xứng tầm làm đối thủ của Hứa Linh Vân, bị trì hoãn chốc lát là do Hứa Linh Vân chuẩn bị sau khi đánh trọng thương Hỏa Lân Quái Xà sẽ dùng lò đan thu bọn chúng về. Hai con quái xà này trời sinh thích ăn nham thạch nóng chảy, tu thành yêu khí mang thuộc tính hỏa, có thể luyện bọn chúng thành linh thú hộ lô.

Bạch hạc kêu lên một tiếng thật vang, chở Hứa Linh Vân đáp xuống đất, tóc nàng ta hơi rối, rõ ràng là trận chiến vừa rồi cũng khá khó nhằn, thế nhưng nét mặt nàng ta vẫn rất bình thản, cũng không bị thương gì cả, danh tiếng Thanh Vân chân truyền xem ra là có tiếng có miếng.

Nam đệ tử nọ thấy Hứa Linh Vân đáp xuống, liền đi tới phía sau lưng, nhỏ giọng bẩm báo với nàng. Nét mặt của Hứa Linh Vân dần thay đổi, nhìn Lâm Thanh Tuyết bằng ánh mắt không vui. Những đệ tử Tê Hà Cốc còn đang chữa thương cho Lâm Thanh Tuyết lập tức rối rít rời khỏi, để lại nàng ta một mình ngồi im lặng.

Hành vi của Lâm Thanh Tuyết ở mức nào đó chẳng đơn giản là ám hại đồng môn nữa, mà là có ý đồ gây rối, muốn đẩy Đại sư tỷ Tê Hà Cốc của các nàng vào nơi nguy hiểm, nếu Hứa Linh Vân là một người nhỏ nhen, cũng có thể sẽ tiện tay chém nàng luôn.

Hứa Linh Vân nhìn Lâm Thanh Tuyết một hồi lâu, cong tay búng ra, một viên đan dược rơi xuống váy Lâm Thanh Tuyết.

"Ngươi nuốt viên đan này đi!"

Lâm Thanh Tuyết nhặt lên đan dược để ngửi, sắc mặt lập tức biến đổi: "Quy Tức Đan?"

Hứa Linh Vân thản nhiên đáp: "Đúng vậy, ta không muốn phạt ngươi điều gì nhưng ngươi vừa làm ra chuyện gây hại đến đồng môn. Lần phù chiếu này, không nhận thì thôi vậy, nuốt viên đan này rồi, khí huyết của ngươi sẽ cô đặc, hơi thở ngừng lại, cũng tốt cho thương thế của ngươi, còn ta sẽ thu ngươi vào Động Thiên Giới Chỉ, đợi đến khi hoàn thành phù chiếu, mang ngươi về tông môn, giao cho sư tôn xử trí!"

Môi Lâm Thanh Tuyết run rẩy, trong lòng hiểu rõ, đại khái là mình thật sự không còn hy vọng gì rồi.

Ban đầu nàng ta định giết Phương Hành nhưng thất bại, rồi bị Hứa Linh Vân cấm túc nửa năm. Sau khi ra ngoài thì phát hiện chuyện mình bị Phương Hành tát hai cái đã truyền khắp môn phái, chuyện tư tình với Hậu Thanh cũng đã lan truyền trong môn phái, thanh danh, tôn nghiêm và cả tiền đồ của nàng ta đều tan thành mây khói, thái độ của sư tôn đối với nàng ta cũng thay đổi hẳn, họ cho là nàng ta tư thông với Hậu Thanh, người không sạch sẽ, không thể truyền pháp được.

Trong ba năm nay, nàng ta tu luyện khắc khổ, tăng tu vi từ Linh Động tam trọng lên Linh Động ngũ trọng, trong nhóm đệ tử bình thường đã thuộc hàng thượng giai, nhưng sư tôn vẫn không thích nàng ta. Mãi đến khi xuất hiện phù chiếu lần này, sư tôn mới để cho nàng ta đi cùng đệ tử khác, thật ra đây chính là một cơ hội, nếu biểu hiện tốt, có lẽ sư tôn sẽ yêu thương nàng ta thêm một chút, cũng là hi vọng...

Cũng bởi vì suy nghĩ này, cho nên từ lúc đầu, trên thực tế nàng ta thật sự không có ý trả thù Phương Hành. Chỉ là nàng ta chẳng ngờ tới, bản thân không có ý định trả thù Phương Hành, song Phương Hành vẫn chưa quên mối thù với mình.

Vừa thấy mình, tiểu quỷ đó đã buông lời bôi nhọ, lập tức gợi lên căm hận trong lòng nàng ta. Hơn nữa, Phương Hành lại tỏ ra có quan hệ rất tốt với Hứa Linh Vân, còn tiết lộ hắn có với mối quan hệ mập mờ với tiểu sư muội được sư tôn sủng ái nhất, điều đó khiến cho Lâm Thanh Tuyết ý thức được cho dù mình bỏ qua hận thù xưa thì e là cũng không có kết cuộc tốt gì.

Rõ ràng tiểu quỷ kia là một người thù dai, tương lai hắn có quyền có thế rồi, dễ gì để mình được sung sướng?

Kể từ đó, ý định giết hắn của nàng ta bùng lên lại, chỉ là khổ nỗi mãi chẳng có cơ hội. Cho đến lúc luyện chế Tị Độc Đan, nàng ta là người luyện chế thành công cuối cùng, thấy hai viên Tị Độc Đan kia đều đã luyện thành và được chia cho Bì Quân Tử cùng Phong Thanh Vi, chẳng sai đi đâu được, viên trong tay mình tất nhiên là đưa cho Phương Hành rồi. Vì vậy quỷ thần xui khiến, lúc thêm linh dược cuối cùng vào, nàng ta đã lén đổi một trong những linh dược đó.

Trên thực tế đây cũng không phải là độc đan, chỉ là sẽ khiến người dùng đan tinh thần trì trệ, phản ứng hơi chậm. Trong suy nghĩ của nàng ta, sau khi Phương Hành nuốt viên đan này, nếu đã là đánh nhau với Hỏa Lân Quái Xà thì tất nhiên sẽ vô cùng kịch liệt, động tác chỉ cần chậm một nhịp, cũng sẽ chết trong miệng quái xà. Vậy là xem như mong muốn đã được thực hiện, sau đó cũng sẽ không có ai tra ra được.

Chỉ là nàng ta không ngờ, Phương Hành chỉ liếc một cái đã phát hiện ra viên đan ấy, lúc đó nàng ta chẳng hoảng loạn, thuận tay nuốt luôn viên đan. Làm như vậy, một là có thể chứng minh đan của mình không độc, hai là không có chứng cứ, ắt hẳn chẳng ai làm gì được nàng ta, còn bản thân thì mượn nước đẩy thuyền, ngược lại có thể đổ cho Phương Hành tội danh sợ hãi chiến đấu nên hãm hại nàng ta, không chừng có thể khiến Hứa Linh Vân ghét Phương Hành nữa là.

Thế nhưng nàng ta cũng không nghĩ tới, Phương Hành dùng một đao giết chết Hỏa Lân Quái Xà, rồi còn bắt được mình để mổ bụng lấy đan, hắn tâm địa ác độc, không theo lẽ thường, trực tiếp khiến kế hoạch đổ sông đổ bể, lộ hết cho mọi người biết.

Có thể tưởng tượng ra, sau khi trở lại tông môn, tương lai của mình cũng chỉ tới đó mà thôi. Với tính tình của sư tôn, có thể sẽ không trách nàng ta muốn giết hại đồng môn, nhưng nhất định sẽ cảm thấy nàng ta ngu xuẩn vô cùng, làm mất mặt Tê Hà Cốc, phế bỏ tu vi của nàng ta rồi trục xuất khỏi tông môn, thậm chí cũng có thể sẽ giết chết nàng ta.

Trong lòng hiện lên đủ loại suy nghĩ, Lâm Thanh Tuyết bỗng nhiên rất hi vọng một đao vừa rồi của Phương Hành trực tiếp đâm chết mình. Nếu như vậy, thì ít ra với tính cách bao che vốn có, sư tôn còn có thể báo thù cho mình...

**

Tất nhiên chẳng ai quan tâm đến suy nghĩ của Lâm Thanh Tuyết, chỉ xem nàng ta như là một người chết rồi thôi.

Đệ tử Thanh Vân Tông giờ đây đang bận kiểm kê thương vong.

Ngoại trừ tám người ban đầu bị quái trùng tới gần cắn chết, trong tứ cốc, còn có chín người bị thương khi chiến đấu với yêu thú, năm người trong đó bị thương không nặng, sau khi đệ tử Tê Hà Cốc dùng Tiểu Hoàn Đan của mình để trị liệu sẽ nhanh chóng phục hồi như cũ, nhưng có bốn người bị đứt chân cụt tay, đã thành phế nhân, mặc dù tính mạng không nguy hiểm, nhưng không thể tiếp tục chiến đấu nữa.

Trong tứ cốc, ấy thế mà đệ tử Đoán Chân Cốc lại nhẹ nhàng nhất, chỉ có ba người bị thương nhẹ, không người nào tử trận, không người nào trọng thương. Kết quả này cũng khiến đệ tử Đoán Chân Cốc mới hoàn hồn cảm thấy kinh ngạc, ánh mắt nhìn Phương Hành ngày càng dễ chịu.

Những người bị thương, đa số đều là do yêu thú ngũ giai và lục giai núp trong đám yêu thú tứ giai đánh lén gây thương tích, nhưng mà khi chém giết diễn ra, tuy Phương Hành ra tay không nhiều, nhưng mắt tinh như diều hâu, con yêu thú đáng gờm nào trốn giữa bầy yêu thú tứ giai đều bị hắn nhắm chính xác, tiếp theo đó vung đao chém chết, chính nhờ hành động này đãgiúp đệ tử Đoán Chân Cốc tránh khỏi rất nhiều nguy hiểm.

Sau thu dọn thi thể yêu thú, Đoán Chân Cốc cũng nhờ có Phương Hành phản ứng đầu tiên, nên mới ra tay sớm, chiếm được món hời.

Yêu đan chính là tiền, thật ra thì hành động thu nhặt yêu thi không khác gì nhặt tiền.

Đệ tử của ba cốc khác vẫn hơi căng thẳng, hơn nữa bị hành động mổ bụng lấy đan của Phương Hành doạ một phen, phản ứng chậm hơn vài nhịp, thế nhưng Phương Hành cũng chẳng để ý chi nhiều, mặc kệ tất cả, giành tiền về tay trước rồi hẵng nói.

Ước chừng có hơn ba trăm con yêu thú tập kích đệ tử Thanh Vân Tông, cuối cùng chỉ có chừng một trăm con yêu thú bại trận chật vật chạy trốn được, nói cách khác, giờ đây ở bên hồ có khoảng hơn hai trăm thi thể của yêu thú, mặc dù đa số đều là yêu thú tứ giai, nhưng tính tổng toàn bộ thì đây cũng là một vụ thu hoạch cực kì lớn, nếu đổi thành linh thạch hạ phẩm, ước chừng đổi được bốn nghìn viên.

Mà Đoán Chân Cốc đệ tử thì cướp được gần một nửa!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...