Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 111: Tin đồn, toàn là tin đồn thôi
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Đối với yêu đan, đạo môn đã niêm yết rõ giá thu mua, một viên yêu đan chưa qua luyện hóa của yêu thú tam giai thường có giá năm mươi viên linh thạch hạ phẩm, yêu thú tứ giai thì là một trăm năm mươi viên, yêu thú ngũ giai là bốn trăm năm mươi viên, cứ tăng một giai là giá tiền sẽ tăng theo gấp ba, còn nếu yêu thú có thuộc tính đặc biệt, vậy thì giá gốc sẽ còn tăng gấp đôi.
Đệ tử Đoán Chân Cốc giành được bảy tám chục thi thể yêu thú tứ giai, sau khi mổ để lấy yêu đan, thì ước chừng tổng cộng trị giá hơn mười ngàn viên linh thạch hạ phẩm. Ngoài ra còn có bảy thi thể yêu thú ngũ giai, trị giá cũng hơn ba ngàn viên linh thạch hạ phẩm, thi thể ba con yêu thú lục giai, thì là hơn bốn ngàn viên linh thạch, cộng tất cả lại thì khoảng mười bảy ngàn viên linh thạch hạ phẩm, là cả một gia tài.
Ngoài ra, còn có một con Hỏa Lân Quái Xà bị Phương Hành giết, đây là yêu thú thất giai mang thuộc tính hỏa, trị giá còn lớn hơn nhiều, mỗi viên yêu đan của yêu thú thất giai thường đã có giá hơn bốn ngàn viên linh thạch hạ phẩm, mà Hỏa Lân Quái Xà là yêu thú có thuộc tính hỏa, giá trị càng được nhân đôi, cũng có nghĩa là bán với giá tám ngàn viên linh thạch hạ phẩm cũng không thành vấn đề gì, đây quả là kiếm được mối ngon.
Thử nghĩ xem ở đạo môn, một viên linh thạch cũng phải tính toán đong đếm rất lâu, còn bây giờ chỉ trong một trận đại chiến, thu hoạch lại gấp hàng ngàn lần, mọi người ngoài trừ cảm thán, còn hiểu ra một chân lý: Muốn giàu thì phải chịu mạo hiểm.
Tiền có lúc đến tay rất chậm, nhưng nếu tìm đúng cách, thì sẽ đến tay rất nhanh thôi.
"Phương tiểu sư huynh, đây là thu hoạch do ta ghi chép lại và cả cách phân chia..."
Trên gương mặt hiền như cục bột của Ngô Tương Đồng cũng khó giấu được nét vui mừng, cầm một quyển ngọc sách tìm đến Phương Hành.
Tất cả con mồi đều là tiền, Phương Hành thân là đệ tử thống lĩnh, một trong những nhiệm vụ chính là chịu trách nhiệm phân chia chúng, thế nhưng hắn lười lo liệu những thứ này, ném hết cho Ngô Tương Đồng làm. Ngô Tương Đồng cũng rất có trách nhiệm, tự mình ghi lại hết, rồi đưa cho Phương Hành xem qua, được đồng ý xong mới xác nhận lần cuối, nộp cho đạo môn.
Phương Hành xem lướt qua, đọc những gì Ngô Tương Đồng ghi thì thấy, trừ con Hỏa Lân Quái Xà nọ, những con mồi khác cũng chia cho mình một phần ba, cách chia này thể hiện rõ hắn vẫn rất biết điều. Đối với những người biết cách đối nhân xử thế, Phương Hành luôn đối xử chân thành với họ, ném ngọc sách về cho hắn, nói: "Hỏa Lân Quái Xà là của ta, những thứ khác ta không cần, các ngươi tự chia đi!"
Ngô Tương Đồng ngẩn người, gần như không tin vào tai mình.
Cho dù không tính Hỏa Lân Quái Xà thì Đoán Chân Cốc cũng thu được khoảng mười bảy ngàn viên linh thạch hạ phẩm, một câu không cần của Phương Hành, chẳng phải là đã trực tiếp ném đi năm ngàn viên linh thạch hạ phẩm ư?
Đợi đến khi xác định những gì Phương Hành nói là thật, Ngô Tương Đồng mới vui mừng khôn xiết, liên tục chắp tay thi lễ, sau đó nhanh bước trở về thông báo cho đệ tử Đoán Chân Cốc, đám đông lập tức vang lên tiếng hoan hô. Hành động này của Phương Hành đồng nghĩa với việc chia năm ngàn linh thạch phân cho bọn họ, ra tay hào phóng như thế, đúng là lần đầu mới thấy, chúng đệ tử Đoán Chân Cốc rất muốn hào hứng bế Phương Hành lên để tung hô. Thế nhưng, vừa nhìn thấy dáng vẻ dữ dằn của Phương Hành, bọn họ liền bỏ ngay suy nghĩ ấy, song trong lòng vẫn thực sự cảm kích.
Đệ tử của những cốc khác không có thu hoạch lớn được như Đoán Chân Cốc, ba cốc cộng lại cũng chỉ thu được ngang với Đoán Chân Cốc mà thôi, hơn nữa mỗi đệ tử thống lĩnh đã lấy đi một phần ba, thu hoạch của đệ tử bình thường rất đáng thương.
"Vừa rồi ngươi giúp ta một tay, cám ơn nhé!"
Lúc chúng đệ tử kiểm kê yêu thú, Hứa Linh Vân đi tới, mặt không chút cảm xúc mà nói.
Trong lòng nàng ta cũng hơi cảm thán, không ngờ ba năm trước hắn còn là con kiến trong mắt mình mà giờ đây lại có thể giúp được mình rồi.
Tình hình lúc đó, trên thực tế rất hiểm nguy, bản thân một mình đối kháng ba con Hỏa Lân Quái Xà, quả là hơi chật vật. Tuy thế lúc đó trong lòng nàng ta hiểu rõ, nếu mình đánh không lại mà chạy, bị ba con Hỏa Lân Quái Xà này xông xuống đánh, ít nhất phải có hơn phân nửa đệ tử Thanh Vân Tông bị thương bỏ mạng. Vì thế mới cắn răng chống đỡ đến khi Phương Hành giúp chém chết một con, phá giải tình thế nguy hiểm.
Đương nhiên, Hứa Linh Vân phân định rất rạch ròi, đây chỉ là giúp nàng ta, không được tính là cứu. Bởi vì lúc ấy nếu cảm thấy nguy hiểm, nàng ta có thể chạy trốn bất kì lúc nào, cho nên nàng ta không hề bị đe doạ đến tính mạng.
"Cảm ơn cái gì chứ, Linh Vân sư tỷ xinh đẹp như vậy, vóc dáng lại cao, gương mặt lại trắng nữa chứ, đúng chuẩn mỹ nhân, mà ta là anh hùng, đương nhiên phải cứu tỷ rồi. Anh hùng mà không cứu mỹ nhân, chính là tên vô dụng, đây là lời thánh nhân đã nói đó!"
Phương Hành khẳng khái nói.
Gương mặt không cảm xúc của Hứa Linh Vân xuất hiện nét cười, nàng ta thản nhiên đáp: "Thánh nhân chưa từng nói lời này!"
Phương Hành trợn mắt, nói: "Thánh nhân nhiều như vậy, cả đời nói biết bao là câu, sao tỷ biết là bọn họ chưa từng nói cơ chứ?"
Hứa Linh Vân cười cười, không muốn tranh luận với hắn về vấn đề này, nhẹ giọng hỏi: "Vừa nãy ngươi có nhận ra điều gì không bình thường hay không?"
Phương Hành ngẩn ra, nét mặt cũng hơi nghiêm túc, nói: "Ngươi cũng đã nhận ra?"
Hứa Linh Vân gật đầu, tiếp lời: "Vừa rồi ta chiến đấu với quái xà trên không trung, thấy trong rừng đám yêu thú lao tới cuồn cuộn như thủy triều, hầu như yêu thú trong phạm vi năm trăm dặm đều xông về hướng chúng ta, chuyện này rất không bình thường. Tuy một số yêu thú đã khai mở thần trí, nhưng đa số chủ yếu vẫn dựa vào bản năng loài thú, bọn chúng có địa bàn của mình, bình thường sẽ không vượt ra khỏi nơi đó!"
Phương Hành gật đầu, nắm lấy ống tay áo Hứa Linh Vân đi về phía bên hồ nơi mổ yêu lấy đan, nói: "Đúng vậy, ngươi xem, hai con yêu thú này một con tên là Thiết Tuyến Mãng, một con tên là Câu Trảo Thử, chúng là tử địch trời sinh, bình thường chỉ cần ngửi thấy mùi của đối phương thì sẽ lao vào giết nhau, muốn chúng nó chung sống hòa bình căn bản là không thể, ấy mà bọn chúng lại cùng nhau tập kích chúng ta..."
Hứa Linh Vân bị Phương Hành kéo ống tay áo, nếu như là lúc bình thường thì đã sớm hất tay của hắn ra rồi, thế nhưng lúc này thấy dáng vẻ Phương Hành nghiêm túc, nên không giựt tay ra, im lặng một hồi lâu, đáp: "Có một số yêu thú cao cấp có thể khống chế yêu thú cấp thấp."
Phương Hành cười cười, rồi chỉ vào bốn đống yêu thi cao vút: "Ngươi nhìn lại xem, trong tất cả yêu thú, đẳng cấp cao nhất chính là ba con quái xà nọ, mà lúc bọn chúng còn đấu với ngươi trên không trung, đám yêu thú phía dưới cũng đã giải tán rồi, ít nhất điều này nói rõ, đám yêu thú không do ba con quái xà sai khiến tới đây, nếu không nào có đạo lý lão đại chưa đi, mà tiểu lâu la đã chuồn mất rồi chứ?"
Ban đầu Hứa Linh Vân hỏi ý Phương Hành cũng chỉ là thuận miệng nhắc tới, không ngờ Phương Hành lại trình bày rõ ràng rành mạch đến thế, tựa như rất hiểu rõ yêu thú, trong lòng bắt đầu coi trọng việc này: "Vậy có thể xác định là có người đang âm thầm điều khiển yêu thú phải không?"
Phương Hành cười hì hì, nói: "Ai nói là người, cũng có thể là thứ khác cơ mà!"
Hứa Linh Vân như nghĩ đến điều gì đó, liền xoay người rời đi, lệnh cho chúng đệ tử mổ yêu thú lấy yêu đan tại chỗ, rồi nghỉ ngơi hồi phục, còn bản thân thì gọi đệ tử thống lĩnh Sơn Hà Cốc - Phong Thanh Vi, cùng nàng ta cưỡi hạc bay đi, vươn lên trời cao. Phương Hành thấy thế, đoán được các nàng muốn thông qua việc nghiệm chứng hướng yêu thú kéo đến và biến đổi của địa hình núi sông xung quanh để lần ra một chút dấu vết.
Phương diện này không phải là thứ mà hắn am hiểu nên không để ý nữa, chạy đến bên đệ tử Đoán Chân Cốc, ngồi bên cạnh xem bọn họ mổ lấy yêu đan, đồng thời cũng nhìn xem có phần thịt ngon nào không thì cắt ra để dành ăn. Bấy giờ trong chín vị đệ tử Đoán Chân Cốc, có bốn người bị phái tới mổ lấy yêu đan, còn năm người khác thì sửa chữa pháp khí cho đệ tử của ba cốc còn lại dưới sự hướng dẫn của Ngô Tương Đồng.
"Khà khà, Phương tiểu sư huynh, huynh và Linh Vân sư tỷ trông rất thân nhau đó nha!"
Một đệ tử Đoán Chân Cốc lén lén lút lút nháy mắt với Phương Hành.
"Linh Vân sư tỷ sao?"
Phương Hành ngạc nhiên, vội nói: "Tin đồn đó, tất cả là tin đồn thôi!"
Những đệ tử nọ cười nói: "Ta nhập môn đã mười hai năm rồi, nhưng chưa nghe qua có ai đến gần được Linh Vân sư tỷ, Phương tiểu sư huynh cả tay cũng nắm rồi, tin đồn như vậy... Chẳng nhiều đâu nha!"
Phương Hành liền hiểu ra, ban nãy ở khoảng cách xa, hành động hắn túm tay áo Hứa Linh Vân khiến đám người này hiểu lầm là nắm tay rồi, may là chỉ có vài người bọn họ nhìn thấy, nếu không chúng đệ tử Thanh Vân Tông hiện tại có khi đã làm ầm lên rồi.
Hắn cũng không giải thích, ngược lại còn cười hì hì, ra vẻ thần bí nói với mấy tên này: "Mấy tên khốn kiếp các ngươi mắt cũng tinh đấy, nhưng mà ta cảnh cáo các ngươi, ai mà dám tiết lộ ra ngoài, tiểu gia sẽ chém các ngươi..."
Mặc dù lời nói hung ác nhưng gương mặt lại nở nụ cười, mấy đệ tử Đoán Chân Cốc cũng không sợ, nghe vậy ngược lại càng thêm chắc chắn phỏng đoán trong lòng, mọi người nháy mắt nói: "Hiểu rồi hiểu rồi, nhất định sẽ giữ bí mật mà..."
"Phương tiểu sư huynh, huynh quả đúng là tấm gương cho chúng ta đó..."
"Chậc chậc, trước kia ở Đoán Chân Cốc, lần đầu nhìn thấy Phương tiểu sư huynh ta đã cảm thấy huynh ấykhông thể nào là người bình thường được!"
"Linh Vân sư tỷ chính là nữ tiên của Thanh Vân Tông chúng ta đó..."
Đối với hành vi nịnh bợ của đệ tử Đoán Chân Cốc, Phương Hành thản nhiên tiếp nhận, khoát khoát tay, khiêm tốn đáp: "Đâu có đâu có, nàng ta đẹp thật, chỉ tiếc là tuổi lớn hơn ta một tí... Thật ra thì, ta thích nhỏ hơn ta cơ!"
"Phương tiểu sư huynh, huynh nói vậy là không đúng rồi, lấy vợ lớn hơn ba tuổi như vớ được vàng đấy..."
"Đúng vậy, hơn nữa, đối với người tu hành chúng ta, mười năm hai mươi năm thì có đáng là gì!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook