Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 112: Đá vỡ khôi lỗi xuất hiện

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

*Khôi Lỗi tức con rối.

Hai canh giờ sau, Hứa Linh Vân và Phong Thanh Vi mới trở về. Lúc này các đệ tử Thanh Vân Tông đã lấy xong yêu đan, cũng đã nghỉ ngơi và hồi phục kha khá rồi. Vẻ mặt của hai người họ có hơi kì quặc, Hứa Linh Vân vẻ suy tư, còn Phong Thanh Vi lại hơi hưng phấn. Đáp xuống bên hồ xong, bọn họ vội vàng gọi Phương Hành và đệ tử dẫn đầu Thư Văn Cốc là Bì Quân Tử tới thảo luận.

“Vừa rồi ta và Linh Vân sư tỷ đi điều tra nguyên nhân mà đàn yêu thú tập kích, không có phát hiện gì khác, nhưng có một điều đáng chú ý. Ở phía Nam cách chúng ta trăm dặm có một sơn cốc tàng phong tụ khí, vô cùng bí ẩn. Loạn Hoang Sơn có phong ấn yêu vương, hàng năm đều có yêu khí tiết ra ngoài, rất có thể sinh ra nhiều linh dược dị thảo ở đó!”

Bì Quân Tử của Thư Văn Cốc nghe vậy, cũng có chút hứng thú, nói: “Nếu thật là vậy, đây chính là tài nguyên không thua gì yêu thú, có khi giá trị còn cao hơn không biết chừng. Chúng ta không thể bỏ qua, nhất định phải đoạt lấy!”

Lúc này Hứa Linh Vân mới mở miệng, nhẹ giọng nói: “Nơi đó tàng phong tụ khí, linh dược dị thảo dễ sinh sôi, cũng dễ có yêu thú mạnh mẽ. Lý do mà yêu thú tập kích hôm nay còn chưa rõ, ta đã xâm nhập hiểm địa như vậy e rằng không khôn ngoan!”

Phong Thanh Vi vội nói: “Linh Vân sư tỷ, vừa rồi chẳng phải chúng ta đã quan sát rồi sao? Yêu vân nơi đó tinh khiết không bị pha tạp, không giống như có yêu thú sinh sống bên dưới, nếu không thì yêu khí sẽ không tinh khiết như vậy. Chỉ khi ở dưới có nhiều loại linh dược dị thảo sinh trưởng mới tạo ra yêu vân thuần khiết như vậy. Nếu có yêu thú, yêu vân đã bị pha tạp rồi!”

Hứa Linh Vân nhìn Phương Hành không nói gì cả, nhưng lại tỏ ý là muốn hắn phát biểu.

Hứa Linh Vân là một người đơn giản. Trong suy nghĩ của nàng ta, lúc bản thân một mình chiến đấu với ba con Hỏa Lân Quái Xà là Phương Hành ra tay cứu giúp. Vào lúc nàng ta nghi ngờ có yêu thú tập kích, cũng chính hắn tìm ra chứng cứ xác minh cho phỏng đoán của nàng, cho nên trong lòng nàng ta đánh giá Phương Hành cao hơn một chút. Cho dù tuổi Phương Hành còn nhỏ hay tu vi còn thấp, nhưng nàng ta vẫn tin tưởng hắn hơn vài người khác.

Không ngờ đối với vấn đề này, Phương Hành chẳng hề có suy nghĩ gì cặn kẽ, chỉ cười hì hì nói: “Các sư huynh đệ nghe nói có lượng lớn linh dược lớn sinh trưởng ở nơi đó thì làm gì có chuyện không đi hái chứ? Chuẩn bị kĩ một tí là được!”

Hứa Linh Vân nghe vậy liền gật đầu. Nàng ta hiểu được ý của Phương Hành, cho dù nơi đó quả thực nguy hiểm, nàng ta cũng không thể thuyết phục những người khác không đi hái linh dược. Dù sao thì đệ tử Thanh Vân Tông đi vào Loạn Hoang Sơn chính là để lịch luyện, cũng có thể hiểu là tới để phát tài. Một khi nghe nói nơi đó có linh dược mọc xum xuê, mà lại không cho bọn họ đi hái thì còn khiến họ khó chịu hơn là bị giết nữa. Nếu như không thể ngăn cản, vậy cũng chỉ có một lựa chọn, là chuẩn bị thật kĩ càng mà thôi!

“Đã như thế, vậy thì đi một chuyến thôi. Bì sư đệ, xin đệ tử Thư Văn Cốc cực khổ một chút, cho mỗi vị sư huynh đệ ở đây mỗi người một tấm phù phòng ngự, tránh gặp phải nguy hiểm giữa đường không kịp trở tay!”

Bì Quân Tử mừng rỡ đồng ý, tự sắp xếp việc của mình.

Các đệ tử Thanh Vân Tông biết được tin này cũng phấn khích không thôi. Vì lúc tranh giành thi thể yêu thú, bọn họ ra tay hơi chậm. Hơn nữa Phương Hành một đao chém chết Hỏa Lân Quái Xà, danh tiếng vang xa, khiến bọn họ cũng không tiện tranh đoạt với đệ tử Đoán Chân Cốc, đến nỗi thu hoạch của bọn họ kém xa Đoán Chân Cốc nhiều. Bây giờ lại nghe nói có một sơn cốc chứa lượng lớn linh dược, đương nhiên mọi người đều vui vẻ.

Không trì hoãn thêm, tất cả mọi người lập tức quyết định lên đường.

Lần nữa đi vào rừng, tốc độ đã nhanh hơn nhiều so với ban đầu. Yêu thú trong rừng cũng đã phân tán đi, di chuyển theo lũ yêu thú mới tập kích mọi người, khiến cho số lượng yêu thú đã giảm bớt đáng kể. Núi rừng rộng lớn như vậy lại không có yêu thú uy hiếp, quả thực giống như đi trên đường lớn. Thêm cả sự  mong chờ của mọi người dành cho linh dược, khiến họ không thể nhịn được muốn bay cả lên.

Theo đường nhỏ mà Hứa Linh Vân và Phong Thanh Vi vừa mới quan sát, mọi người chỉ tốn khoảng nửa ngày đã tới được chỗ sơn cốc đó. Sơn cốc ấy bị che khuất giữa một rừng núi đá hỗn loạn, từ xa nhìn lại, chỉ thấy một đống đá lộn xộn, căn bản không thể phát hiện ra bóng dáng của mảnh sơn cốc kia. Cho dù là nhìn từ trên cao xuống, cũng bởi địa khí ở đây bị bóp méo nên khó có thể phát hiện ra được. Cho dù là nhìn từ trên cao xuống, cũng bởi địa khí ở đây bị bóp méo nên khó có thể phát hiện ra được.

Nếu không phải trình độ triển khai trận pháp của Phong Thanh Vi rất thâm hậu, lại am hiểu địa thế núi non thì thực sự không thể nào phát hiện ra nơi này.

“Ta cảm thấy thật hoang đường… Ta không phải đang nằm mơ đúng không?”

Sau khi tiến vào sơn cốc, các đệ tử của Thanh Vân Tông sửng sốt bởi biển hoa màu lam trước mắt. Trong sơn cốc, hai bên núi cao dựng đứng, trên hẹp dưới rộng, ước chừng phạm vi khoảng bốn năm dặm. Nơi đáy cốc giữa đá vụn và đám quái mộc, lại mọc ra rất nhiều đóa hoa màu lam quái dị, đẹp nhưng không thơm, nhụy hoa dài nhỏ, vô số ong bướm bay tới bay lui trong sơn cốc.

“Mộng Hồn Thảo? Không ngờ lại là Mộng Hồn Thảo thật, nhiều Mộng Hồn Thảo như vậy, ta không nằm mơ đấy chứ?”

Một đệ tử Tê Hà Cốc tiến lên ngắt một đóa hoa màu lam, rồi lại nhặt tiếp một cái lá cây để nếm thử, thần sắc từ nghiêm trọng dần dần trở thành phấn khích. Cuối cùng, quả thực giống như phát điên mà hét lên.

Những người khác nghe được cái tên Mộng Hồn Thảo, đều trở nên ngẩn ngơ. Sau đó đột nhiên điên cuồng lao vào trong sơn cốc, dường như một câu cũng chẳng kịp nói, hái từng nhúm Mộng Hồn Thảo lớn xuống với vẻ mặt thèm thuồng, sau đó nhét vào trong Động Thiên Giới Chỉ. Bộ dạng này chẳng khác gì chó dữ giành phân, không có một chút khí độ lạnh lùng nào của người tu hành, tất cả mọi người đều như kẻ tham tài.

Thật ra cũng không thể trách các đệ tử phát cuồng lên như thế. Bởi vì Mộng Hồn Thảo không phải linh dược bình thường, mà là linh dược luyện chế Niết Bàn Đan, dùng để đột phá Linh Động lục trọng và thất trọng. Hơn nữa, đây còn là một nguyên liệu tương đối quan trọng.

Một viên Niết Bàn Đan giúp đột phá từ Linh Động tam trọng lên tứ trọng đã cần một nghìn viên linh thạch hạ phẩm. Mà Niết Bàn Đan giúp đột phá từ Linh Động lục trọng lên Linh Động thất trọng lại càng quan trọng hơn. Nếu trực tiếp mua loại đan dược đã được luyện chế, một viên cần ba trăm khối linh thạch trung phẩm, tương đương với ba vạn khối linh thạch hạ phẩm. Cho dù là họ tự mua nguyên liệu để luyện chế, cũng cần khoảng một trăm năm mươi khối linh thạch trung phẩm.

Mà Mộng Hồn Thảo này lại là linh dược vô cùng quan trọng trong quá trình đó. Ở trong đạo môn, mỗi một cây linh dược này cũng có thể bán được giá ba khối linh thạch trung phẩm. Để luyện chế một viên Niết Bàn Đan giúp đột phá từ Linh Động lục trọng lên Linh Động thất trọng sẽ cần mười cây Mộng Hồn Thảo. Nói cách khác, trong số tiền dùng để chế tạo Niết Bàn Đan cũng phải ba mươi khối linh thạch trung phẩm là dành cho Mộng Hồn Thảo.

Trước mắt có nhiều Mộng Hồn Thảo như thế, sau khi hái về, khoan tính đến chuyện bản thân tiết kiệm được bao nhiêu tiền, chỉ cần bán Mộng Hồn Thảo cho đạo môn thôi, thậm chí có khi còn đổi được một viên Niết Bàn Đan đã luyện thành! Đúng là phát tài rồi. Đây không chỉ là Mộng Hồn Thảo, mà còn là hy vọng đột phát Linh Động thất trọng nữa.

Trong chốc lát, vô số người điên cuồng giành giật, thậm chí mất đi lý trí. Trong tình huống nhiều Mộng Hồn Thảo như vậy, mà lại có hai người bởi vì cùng nhổ một cây, nên đã liều mạng đánh nhau.

Ngay cả Bì Quân Tử của Thư Văn Cốc và Phong Thanh Vi của Sơn Hà Cốc cũng gia nhập đội ngũ thu thập. Chỉ có Phương Hành và Hứa Linh Vân không hề nổi điên, đứng ở cửa động. Hứa Linh Vân cau mày nhìn mọi người tranh giành đến phát rồ, vẻ mặt chán chường. Còn Phương Hành lại khoanh tay nhìn đám người như bầy chó tranh ăn, ngoài cảm thấy hài hước còn cảm thấy có chút cảnh giác.

“Tại sao ngươi không hái?” Hứa Linh Vân nhìn sang Phương Hành, nhàn nhạt hỏi.

Phương Hành cười ha ha, đáp: “Cũng không biết vì sao, vừa nhìn thấy có lắm người tranh đoạt như vậy, ta liền thấy không có hứng thú!”

Lúc nói chuyện, đầu mũi khẽ khục khịt, hắn thình lình phóng ánh mắt tới một khối đá lớn ở cửa cốc.

Hứa Linh Vân thở dài, nhẹ nhàng nói: “Nhiều Mộng Hồn Thảo sinh trưởng ở đây như vậy, cảm giác có chút không ổn…”

Phương Hành bỗng thay đổi sắc mặt, trầm giọng nói: “Chỉ không ổn thôi sao? Ha ha, Linh Vân sư tỷ, phiền toái tới rồi!”

“Sao?”

Hứa Linh Vân nhìn theo hướng mắt Phương Hành, sắc mặt đột nhiên thay đổi lớn, vận linh khí lên quát to: “Mau rời khỏi sơn cốc!”

 m thanh kích động chấn vang sơn cốc, các đệ tử nghe thấy liền ngơ ngác, chậm chạp không có chút phản ứng.

Cũng ngay lúc này, loạn thạch ở hai bên cửa cốc bỗng rung động ầm ầm, cuồn cuộn lăn xuống. Bên trong bức tường đá có mùi khói tràn ngập, tiếng sấm cuồn cuộn, có một cánh tay khổng lồ bằng đá vươn ra, tay cầm một cây gậy đá khổng lồ, hung hăng giơ lên giữa không trung, nện xuống đám đệ tử Thanh Vân Tông còn đang ngơ ngác.

“Bang…”

Chỉ trong thoáng chốc, có hai ba người đã bị nện thành thịt vụn, căn bản không hề kịp phản ứng.

“Ầm ầm…”

Mặt đất rung động, sau cánh tay đá dần hiện ra hai tên khổng lồ bằng đá, thân cao mười trượng, mắt màu đỏ máu, vẻ mặt khô khan, sức mạnh lớn vô cùng. Đôi mắt màu đỏ yêu dị chớp một cái liền nhắm thẳng vào đệ tử Thanh Vân Tông đang hái Mộng Hồn Thảo trong sơn cốc, khua gậy đá đập xuống bọn họ. E là một đòn ấy không dưới vài nghìn cân, mới đập xuống đã tạo thành một cái hố to.

“Quả nhiên là ma thú… Sao nơi này lại sinh ra ma thú được?”

Hứa Linh Vân kinh hãi, bạch hạc không biết bay ra từ đâu đã ở dưới chân nàng. Lòng bàn tay xuất hiện một thanh kiếm dài, “vút” một tiếng. Kiếm quang như điện chém vào cánh tay khổng lồ bên trái nghe kêu “rắc, rắc”. Loạn thạch bay tứ tung, cánh tay người khổng lồ cũng bị nàng ta chém nát, cứu được ba đệ tử Tê Hà Cốc.

“Ma thú sao? Vì sao  Âm Dương Thần Ma Giám lại nói đây là Thổ Khôi Lỗi chứ?”

Phương Hành ngây người nhìn đệ tử Thanh Vân Tông trong cốc đang hoảng loạn luống cuống, chiếc đầu nhỏ bắt đầu nhanh chóng suy nghĩ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...