Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 113: Phù giả thần giả quỷ
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Trái với Hứa Linh Vân thường dùng cảm nhận để phán đoán những thứ mà nàng ta nhìn thấy, Phương Hành nếu có thấy thứ gì kì quái mà hắn chưa biết cũng sẽ dùng m Dương Thần Ma Giám để xem xét kĩ một chút. Cho nên hắn nhìn ra, hai con quái vật đá này căn bản không phải ma thú, mà là những con rối đá được triệu hồi bởi pháp thuật, thực lực tương đương Linh Động thất trọng tới cửu trọng.
Sở dĩ nói là dao động giữa Linh Động thất trọng tới cửu trọng, là bởi vì trong cơ thể của con rối này không có tu vi, chỉ có thể dựa vào thực lực của bọn nó mà đánh giá. Sức mạnh của chúng lớn vô cùng, một đòn chừng hơn vạn cân, có thể sánh ngang với một đòn của tu sĩ Linh Động cửu trọng. Song hành động chậm chạp, lại không có linh tính gì, vì vậy để đối phó với nó thì chỉ cần tìm chuẩn cách, cũng không phải là quá khó khăn.
Mặt khác nếu như là ma thú, trừ phi hoàn toàn giết chết, nếu không nó sẽ mãi mãi tồn tại. Mà bọn Thổ Khôi Lỗi này lại tồn tại dựa vào địa khí từ một tấm Khôi Lỗi Phù bên trong cơ thể, một khi địa khí hết thì bọn chúng cũng sẽ biến mất.
Sau khi một kiếm chém nát cánh tay con rối, Hứa Linh Vân lập tức ra lệnh cho tất cả đệ tử Thanh Vân Tông lui ra khỏi cửa cốc. Nữ đệ tử của Tê Hà Cốc rất tuân theo mệnh lệnh của nàng ta, tuy có chút chần chừ nhưng vẫn làm theo, trong tay nắm chặt hai cây Mộng Hồn Thảo rồi vọt tới cửa cốc. Nhưng mà các đệ tử từ ba cốc khác thì có chút không nỡ rời đi, còn có người hét lên: “Cùng nhau liên thủ giết chết bọn chúng…”
Hai con quái vật đá bị Hứa Linh Vân công kích, ngay lập tức lớn tiếng gào thét, phát ra tiếng kêu thô bạo rung trời, nhấc gậy đá lên đập xuống Hứa Linh Vân. Cánh tay vốn đã bị kiếm quang chém nát lại mọc ra thêm lần nữa, giống như chẳng hề bị thương một chút nào. Hứa Linh Vân có chút giật mình, nghiến chặt răng chiến đấu với hai con quái đá, tựa như bướm lượn vườn hoa, lại như tiên nữ bay bay, vô cùng nhẹ nhàng.
“Thực lực mà một phi hành tọa kỵ mang đến đúng là nhiều thật…”
Phương Hành không khỏi than thở, Hứa Linh Vân có con bạch hạc ấy chở, có thể bay lượn trên không trung, thực lực tăng lên quả thực khiến người ta khiếp sợ. Không chỉ có năng lực chiến đấu trên không, lại còn bỗng dưng tăng thêm một phần tốc độ kinh người. Nhất là khi nàng ta còn đích thân chăm sóc con bạch hạc ấy trưởng thành, thế nên tâm ý tương thông, một người một hạc bay trên không trung, thỉnh thoảng tách ra, thỉnh thoảng lại cùng chung ngăn địch, thực lực tăng lên gấp mấy lần.
Thấy trừ đệ tử của Tê Hà Cốc ra, những người khác vẫn không muốn rút lui khỏi cốc. Thậm chí còn có người vội vàng chuẩn bị tiến tới cùng mình chiến đấu với hai con quái đá, Hứa Linh Vân cũng trở nên tức giận khó tả, giọng căm hận: “Các ngươi không muốn sống nữa sao? Mau lui khỏi sơn cốc, nơi này rất kì lạ, không chỉ có hai con quái đá này…”
Bì Quân Tử cùng Phong Thanh Vi giật mình, lúc này mới cao giọng quát lên: “Lui khỏi sơn cốc!”
Đệ tử Thanh Vân nghe thấy thế, lúc này mới quyết tâm, nhặt nốt hai cây Mộng Hồn Thảo, sau đó chạy tới phía cửa cốc. Vậy mà có một vài người vẫn đứng ở trong cốc do dự không thôi. Thế nhưng cũng đúng vào lúc ấy, đột nhiên từ phía sau sơn cốc vang lên một tiếng “ầm ầm” dữ dội, bụi mù cuồn cuộn, thậm chí còn có mười mấy yêu thú hình dạng khổng lồ từ trong cốc lao ra, hung khí bức người.
Sau đó, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên: “Khà khà, nếu đã tới thì đừng hòng rời đi…”
Theo âm thanh đó, từ trên sơn cốc đột nhiên có kim quang chói mắt tỏa ra, một mặt trời nhỏ đột nhiên xuất hiện giữa trời không, hạ xuống sơn cốc. Thứ này có khí cơ rất mạnh, như khói cuồn cuộn, chỉ một thoáng đã khiến những đệ tử tu vi Linh Động ngũ trọng thấp kém trong sơn cốc kinh sợ. Mọi người kinh hãi muốn kêu lên, bọn họ há to miệng ra, nhưng giống như không khí bị đông đặc lại, không thể thở nổi.
“Trời ạ, đây là đại yêu Trúc Cơ kỳ sao?”
“Nó… Nó biết nói à, con yêu này… Là đại yêu Trúc Cơ kỳ!”
Các đệ tử của Thanh Vân Tông hoảng hốt, hét toáng lên, sợ hãi lao đến phía cửa cốc.
Ngay cả Hứa Linh Vân cũng thay đổi sắc mặt, bạch hạc dưới chân kêu lên một tiếng, cũng liều mạng lao đến phía cửa cốc. Dù đang là Linh Động bát trọng, nhưng với đại yêu Trúc Cơ kỳ, nàng ta cũng không có khả năng chống cự.
Yêu thú dưới Trúc Cơ, vẫn còn giữ yêu thân, thường không quá là thông minh, nhưng sau Trúc Cơ chúng sẽ tu luyện ra “nhân tướng”, cũng chính là năng lực biến hóa hình dạng, đồng thời thần trí cũng tăng lên rất nhiều, có thể bắt đầu học nói tiếng người. Yêu quái giống như mặt trời này có thể mở miệng nói chuyện, có ý nghĩ rõ ràng, cộng thêm khí cơ cuồng bạo, rõ ràng chính là đại yêu Trúc Cơ kỳ.
Nhưng mà khi nó xuất hiện, Phương Hành cũng đột nhiên đứng lên, hai mắt gắt gao quan sát nó. Hắn dùng m Dương Thần Ma Giám quan sát, vốn tưởng rằng không thể xác định được tu vi của đại yêu Trúc Cơ kỳ, song không ngờ nhìn một cái thôi đã thấy rõ được tu vi của đối phương. Đáng sợ là, khí tức của yêu quái này mạnh đến vô cùng nhưng tu vi thực tế lại là…
Lục giai!
Rõ ràng là khí tức của đại yêu Trúc Cơ kỳ này mạnh mẽ vô cùng, sao tu vi chỉ bằng yêu thú Lục giai được?
Phương Hành ngẩn ngơ, nháy mắt mấy cái, linh khí liền hội tụ trong hai mắt, sử dụng toàn lực nhìn về phía ánh sáng hình tròn kia. Dần dần, kim quang chói mắt bị phá vỡ, thấy rõ tồn tại ở bên trong ánh sáng hình tròn này… Đây rõ ràng là một con chim khổng lồ, cơ thể béo tốt, lớn hơn một vòng so với bạch hạc của Linh Vân, toàn thân lông vàng, hai cánh vỗ dương dương đắc ý, con ngươi loạn chuyển nhanh như chớp.
Đây hẳn là một con quạ kim sắc khổng lồ!
Thời khắc ấy, Phương Hành cũng suýt chút nữa bị mê hoặc.
Thế nhưng, rõ ràng là một con quạ kim sắc lục giai, làm sao có thể có khí cơ mạnh mẽ như vậy được?
Phương Hành định thần nhìn lại, lập tức chú ý tới phần ngực của con quạ kim sắc ấy, không ngờ nơi đó lại dán một miếng kim phù, chính tấm kim phù kia tỏa ra quang mang chói mắt và cũng chính nó phóng ra khí tức của đại yêu Trúc Cơ Kỳ.
“Phù giả thần giả quỷ?”
Phương Hành tập trung, xem xét tác dụng của miếng phù đó một lúc, suýt nữa phun một ngụm máu ra ngoài.
Đây là thứ quỷ gì?
“Chạy mau…”
Hứa Linh Vân nhanh chóng lướt ra khỏi sơn cốc. Nàng ta không màng nguy hiểm để ngăn cản hai con quái đá kia một lúc, tranh thủ được chút thời gian cho đám đệ tử Thanh Vân Tông trốn ra ngoài đã là quá nhân nghĩa rồi. Nếu ở lại thêm, chỉ sợ chính mình cũng sẽ chết trong tay đại yêu. Vì vậy Hứa Linh Vân quyết định rời đi luôn, cảnh báo Phương Hành đang đứng ngây người ở cửa cốc.
Nàng ta lại không nghĩ tới cái thứ gọi là “đại yêu” kia, thực ra chỉ là một con yêu thú Lục giai. Nếu người khác nói cho nàng ta biết, nàng ta dùng pháp nhãn nhìn lại, cũng có thể nhìn ra hình dạng của nó. Chỉ là vào thời điểm này, căn bản là không có thời gian nhìn lại nữa.
Nhưng cũng vào lúc Hứa Linh Vân cảnh báo Phương Hành, vốn tưởng Phương Hành cũng sợ ngây người không ngờ hắn lại đảo con ngươi một vòng như vừa lóe lên suy nghĩ gì đó. Sau đó hắn cười kì quái, đột nhiên vung đại đao lên, quát lên đầy oai phong lẫm liệt: “Linh Vân sư tỷ đi trước đi, còn có mười mấy sư huynh đệ trong cốc, ta tới giúp họ một chút.”
Nói xong, tay vung đại đao, khói dưới chân cuồn cuộn dâng lên, liều chết bay vào trong cốc.
“Ngươi điên rồi sao?” - Hứa Linh Vân kinh hãi, không nghĩ rằng Phương Hành sẽ làm anh hùng vào lúc này.
Đối với nàng ta, nếu nàng ta là đệ tử chân truyền của Thanh Vân Tông, sẽ phải có trách nhiệm của đệ tử chân truyền. Thực tế là nàng ta đã cảnh báo ba lần mà đệ tử Thanh Vân Tông vẫn không chịu ra ngoài. Nàng ta còn không tiếc nguy hiểm, chiến đấu với bọn quái đá một lúc, tranh thủ được chút thời gian, nhưng cũng chỉ là một phần thôi. Các đệ tử khác mà không trốn ra nhanh thì cho dù có bỏ mạng ở đó cũng không thể trách nàng ta.
Chỉ là nàng ta không nghĩ rằng vào lúc chính nàng ta định tẩu thoát, vậy mà Phương Hành lại không để ý nguy hiểm tính mạng, vẫn muốn xông vào cứu đệ tử Thanh Vân Tông chưa kịp rời đi. Tên tiểu quỷ với vóc người chưa trưởng thành này, vậy mà hình tượng đột nhiên cao lên.
“Vù…”
Hứa Linh Vân bỗng nhiên cắn môi, truyền suy nghĩ cho bạch hạc, lại quay đầu bay trở về.
Nàng ta là người có trách nhiệm. Thấy Phương Hành không chịu từ bỏ các đệ tử Thanh Vân Tông còn lại, cũng quyết định quay lại chiến đấu, có thể cứu được ai thì hay người đó. Nếu không thì để bọn họ ở lại chắc chắn sẽ chết.
Mười mấy đệ tử Thanh Vân Tông bị vây trong sơn cốc, có hai, ba người là đệ tử Đoán Chân Cốc. Bọn họ bị uy thế đại yêu chấn nhiếp, đột nhiên nơm nớp lo sợ. Đằng sau là khổng lồ đá lao tới, phía trước là mười mấy con yêu thú mạnh mẽ cũng vọt đến. Vậy mà bọn họ lại không có can đảm đánh một trận, chỉ biết liều mạng kêu khóc.
Mắt thấy sắp bị đám quái đá và yêu thú đánh gọng kìm chết rồi, bỗng bên tai họ vang lên một tiếng hét to: “Đám khốn kiếp Đoán Chân Cốc, Phương đại gia tới cứu các ngươi rồi đây, mau cút hết ra ngoài cho ta…”
“Vù…”
Khi đám yêu thú sắp sửa nhào tới người bọn họ, lại có một bóng người xông tới bên họ trong nháy mắt, tay vung đại đao, trên đao ngọn lửa bùng lên như một lá cờ. Trong nháy mắt đã bao trùm lấy bọn yêu thú trước mắt. Đến khi ngọn lửa tàn đi, mấy yêu thú trước mặt đã hóa thành đống tro tàn. Mà mấy tên đệ tử Đoán Chân Cốc cũng hồi phục tinh thần trở lại nhờ tiếng quát này.
Liếc nhìn Phương Hành, ba người dường như muốn khóc, hét lớn: “Phương sư huynh…”
Phương Hành cầm đao, uy phong lẫm liệt cản trước người họ, cũng không quay đầu lại mà quát lên: “Đa tạ… Tạ ơn Phương sư huynh cứu mạng…”
Ba người lớn tiếng kêu lên, liều mạng dắt nhau chạy về cửa cốc. Nhưng mà hai con quái đá chậm chạp lao tới, ba người lập tức triển khai pháp thân để né tránh. Thế nhưng lúc này, Hứa Linh Vân cũng đã tới, kiếm quang trong tay sáng trong như rồng, quấn lấy hai con quái đá, tạo cơ hội cho đám đệ tử Đoán Chân Cốc bỏ chạy. Ba người nọ khóc rống chạy đi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook