Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 118: Giám định pháp trận

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Hứa Linh Vân trừng mắt lạnh lùng đáp lại.

"Ngươi tới muộn hai ngày so với giao hẹn!"

Tiêu Kiếm Minh nghe vậy thì hơi ngẩn ra, cười khổ nói.

"Bốn năm không gặp muội vẫn lạnh lùng như thế. Tới trễ hai ngày không phải do ta cố tình mà do trên đường đi gặp được Tửu Nhục đại sư đang giảng kinh ở Phong Nguyệt Am, thế là tên Hầu Quỷ Môn ở Điệp Huyễn Cốc kia bèn lôi ta theo nghe kinh giảng đạo. Ta tốn mất hai ngày mới thoát khỏi hắn rồi chạy tới đây được.”

Hắn ta vừa nói vừa khẽ lắc đầu, bộ dáng trông như bất đắc dĩ nhưng cũng thêm vào mấy phần tự đắc. Không ngoài dự đoán của hắn, nhóm đệ tử Thanh Vân Tông vừa nghe xong bèn cất tiếng trầm trồ hâm mộ.

Người có hiểu biết đương nhiên đều biết tới tiếng tăm của Tửu Nhục đại sư. Đó là Đại Thánh của Phật môn có tu vi thông thiên, dù cho mọi người là Đạo gia nhưng có thể nghe đại sư tự mình giảng kinh luận giải cũng rất có ích đối với tu vi. Ngoài ra, Hầu Quỷ Môn của Điệp Huyễn Cốc cũng là anh tài hiếm có, tuổi vẫn còn trẻ đã tung hoành ở Sở Vực, hầu như cũng chỉ ngang tầm như Tiêu sư huynh mới có thể kết giao được với gã.

Hứa Linh Vân dường như không nghe thấy lời giải thích của Tiêu Kiếm Minh, chỉ lạnh lùng nói.

"Ngươi đến trễ hai ngày, chúng ta đã mất đi mười lăm đệ tử."

Tiêu Kiếm Minh ngẩn ra, gương mặt lộ vẻ kinh ngạc thốt lên.

"Sao lại như thế? Chẳng lẽ Loạn Hoang Sơn có yêu thú cường đại đến thế sao?"

Hứa Linh Vân không nói chuyện với hắn nữa, thở dài nhắm mắt lại.

Có vài người xung quanh kể lại chuyện sau khi tiến vào Loạn Hoang Sơn cho Tiêu Kiếm Minh nghe. Lúc đầu hắn ta cũng chỉ khẽ nhíu mày còn bất chợt hỏi lại vài câu nhưng khi nghe kể đến việc Phương Hành giúp Hứa Linh Vân chém chết một con Hỏa Lân Quái Xà thì ánh mắt của Tiêu Kiếm Minh khẽ khựng lại, cười nhẹ đáp lời.

“Ta cũng nghe nói Thanh Vân Tông có một vị sư đệ tên là Phương Hành bản lĩnh rất khá, giờ hắn đang ở đâu?”

“Phương tiểu sư huynh vì cứu chúng ta nên giờ có lẽ cũng đã bỏ mạng rồi.”

Có người đau buồn không thôi, thảng thốt cất lời.

Tiêu Kiếm Minh kinh hãi vội nói.

“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”

Ngay lập tức có người kể lại chuyện xảy ra trong sơn cốc khi ấy, Tiêu Kiếm Minh nghe xong thì dần dần nhăn mày đầy kinh ngạc nhìn thoáng về hướng sơn cốc.

“Cái sơn cốc đó cách một trăm dặm về hướng đông nam à?”

“Không sai, chính là chỗ đó! Vô cùng kín đáo lại còn có rất nhiều Mộng Hồn Thảo!”

Tiêu Kiếm Minh hít một hơi khí lạnh đứng lên nói.

“Mọi người chờ ta ở đây, ta đi rồi sẽ trở lại.”

Hắn ta vừa nói xong thì huýt vang, phi thân lao về hướng đó. Chạy chưa tới ba mươi trượng thì con thiết ưng to như voi đã giương cánh bay tới từ sau vách đá. Tiêu Kiếm Minh lướt qua rồi nhảy lên chim ưng, sau đó một người một ưng nhanh chóng bay đi, chỉ chốc lát sau cả hai đã biến mất vào biển mây. Nhóm đệ tử Thanh Vân Tông vẫn chưa kịp phản ứng kịp cũng chẳng hiểu tại sao hắn ta lại nóng lòng như thế.

“Chẳng lẽ Tiêu Kiếm Minh sư huynh vội vàng đi cứu Phương Hành sư huynh sao?”

Có người ánh mắt sáng lên run giọng hỏi, chính là Lưu Hắc Hổ.

"Đã lâu như vậy, Phương Hành hắn chỉ sợ rằng..."

Cũng có người lo lắng cất tiếng.

"Tiêu Kiếm Minh sư huynh mặc dù kinh tài tuyệt diễm nhưng e rằng vẫn không phải là đối thủ của con đại yêu Trúc Cơ Kỳ kia."

Mọi người xôn xao suy đoán không dứt, không một ai đoán ra vì sao Tiêu Kiếm Minh lại vội vàng như thế.

**

Lại nói đến Phương Hành, hắn men theo làn khói tím tìm được một huyệt động bí ẩn nằm phía sau sơn cốc.

Nơi này nằm ở giữa núi hoang đầy đá, có một cái khe núi phạm vi khoảng dưới mười trượng bị sương mù bao phủ nồng nặc. Trong làn sương mù loáng thoáng có vệt khói tím nhẹ bay ra ngoài nhưng vệt khói này vô cùng mờ nhạt, gặp cơn gió mạnh thổi qua sẽ tự tản đi hết. Nếu không phải Phương Hành cảm thấy nơi này chôn giấu bí mật nào đó nên mới cẩn thận quan sát thì có khi đã sớm không nhận thấy làn khói tím này.

“Mả cha nhà mi, còn muốn gạt ta à?”

Phương Hành quan sát hồi lâu, chắc chắn nơi này không phải là sơn cốc bình thường. Sương mù dày đặc là có thêm khói tím, ắt hẳn phải là tuyệt thế linh dược mới có thể phát ra dược khí. Điều này chứng tỏ nơi mà sương mù dày đặc nhất sẽ có mọc linh dược.

Hắn vừa mắng vừa giận dữ nhổ một cọng lông từ trên người Kim Ô làm nó đau đớn kêu “Ui da” liên tục.

"Ngươi tìm đến nơi này cũng không có ích gì, ta quan sát nửa tháng cũng chẳng thể phá vỡ được pháp trận này, ngươi cũng vậy cả thôi!"

Phương Hành bèn hỏi lại nó.

"Nghĩa là nơi này có bảo bối thật sao?"

Kim Ô thấy Phương Hành đã tìm được đến nơi này nên cũng đành chấp nhận nói.

"Ngươi cũng đã tìm đến nơi này, nói cho ngươi biết cũng không sao. Mảnh sơn cốc này là nơi kín kẽ nhất của Loạn Thạch Sơn, cũng chính là nơi nồng nặc yêu khí nhất. Chỗ khe núi kia là chỗ nồng nặc yêu khí nhất của sơn cốc nên rất có thể có linh dược ở đó. Có điều ngươi không vào được thì cũng vô dụng cả thôi.”

Phương Hành đánh giá chỗ bị sương mù bao phủ dày đặc rồi nói.

“Sao ngươi dám chắc là ta không vào được?”

Kim Ô khinh thường đáp lại.

“Nếu dễ thế thì ta đã vào từ lâu rồi! Phía dưới nơi này có một cái pháp trận, ít nhất cũng phải là cao thủ cấp Trúc Cơ Kỳ bày ba vòng đại trận huyền ảo phức tạp có hơn bốn ngàn biến hóa. Kim Ô ta đây chính là thiên tài trận pháp giỏi nhất Yêu Tộc nhưng ta đã ở đây mày mò hết nửa tháng vẫn không tìm được lối vào. Ngươi cũng thế mà thôi, bỏ cuộc đi.”

“Thoạt nhìn pháp trận này cũng không ghê gớm lắm.”

Phương Hành đứng phía ngoài lớp sương mù dày đặc, thi triển Pháp Nhãn Thuật nhìn một lúc lâu. Mới đầu hắn vẻ mặt mê mang nhưng sau đó càng xem càng kinh hãi rồi lộ ra sự vui mừng, ánh mặt tỏa sáng gương mặt hưng phấn nói.

Kim Ô khinh thường cười ha ha ba tiếng rồi nói.

"Vậy ngươi vào thử một chút đi."

Phương Hành nhìn nó một cái bỗng nhiên cười ranh mãnh đáp lại.

"Ta lại thấy cho ngươi vào xem một chút tương đối thích hợp hơn."

Kim Ô khinh thường quay đầu sang bên kia trả lời.

"Làm như ta ngu sao? Đánh chết ta cũng ui da!"

Lại là cảnh chưa nói hết lời đã cảm thấy bị đá một phát vào mông, phóng như bay vào phía trong pháp trận.

"Đồ con rùa, ngươi muốn lấy mạng của ta sao? Mau kéo ta ra ngoài!"

Kim Ô bị dọa sợ vỡ mật, hú lên quái dị quang quác chửi ầm lên.

Cú đá của Phương Hành thật sự dọa nó sợ hãi. Chưa tính toán kỹ càng đã xông vào pháp trận là một việc vô cùng nguy hiểm. Nhẹ thì bị nhốt ở bên trong không ra được nhưng nếu sơ sẩy bước nhầm cửa tử thì uy lực của cả tòa đại trận sẽ nghiêng tới đây, chính mình sẽ bị băm thành thịt vụn. Vì vậy mà nó sợ hãi vung loạn hai cánh, liều mạng muốn chạy ra ngoài.

Nhưng vừa vào pháp trận như thể mất đi cảm giác tứ phương ngũ hành, tựa hồ rơi vào một thế giới khác. Sương mù dày đặc bao phủ chung quanh, không biết phải chạy hướng nào. Ngay lúc này, đột nhiên nó cảm giác Khốn Tiên Tác trên cổ căng ra, thân thể giống như đằng vân giá vũ bay lên. Sau một hồi lâu, sương mù dày đặc tản đi, nó đã đang ở phía ngoài sương mù. Phương Hành khẽ động Khốn Tiên Tác kéo nó ra ngoài.

"Khốn kiếp, ngươi muốn lấy cái mạng nhỏ của ta thì cứ việc nói thẳng, không cần hù dọa chim ta như vậy!"

Kim Ô nằm bệt trên đất, khuôn mặt vẫn còn kinh hãi.

Phương Hành ha ha cười nói với nó.

"Ngươi nhìn đi, chẳng phải là không có chuyện gì sao?"

Kim Ô thở hổn hển mấy hơi mới kêu la lên.

"Mật chim cũng vỡ luôn rồi mà kêu không có chuyện gì à? Mới vừa rồi là ta may mắn mới bị ngươi kéo ra được, nếu chẳng may chạm vào cửa tử vừa vào là đã ngủm củ tỏi rồi!”

Phương Hành tựa hồ vừa xác nhận thành công xong nên tâm tình vô cùng vui vẻ, cười tươi nói với nó.

"Vừa rồi ta đã xác định chắc chắn hướng kia không phải cửa tử nên mới ném ngươi vào."

Kim Ô khinh thường đáp trả.

"Ngươi lừa gạt ta ư? Cỡ ngươi mà cũng có thể nhìn ra pháp trận..."

Chưa nói hết câu Phương Hành đã ngắt lời nó.

"Ngươi không tin a ư? Có thể thử thêm mấy lần!"

Hắn vừa nói vừa đá nó bay vào lần nữa, Kim Ô hét toáng lại chửi ầm cả lên.

Phương Hành kéo Kim Ô ra ngoài, thấy nó còn tay còn chân không hề bị thương thì trong bụng đã nắm chắc. Hắn không đợi nó mở miệng nói chuyện, vừa nhìn một cái phương hướng khác lại đá nó bay vào. Trên tay hắn cầm Khốn Tiên Tác, đầu kia thì buộc cổ Kim Ô, trông chẳng khác nào con quay ném vào kéo ra một hồi, hoàn toàn coi Kim Ô như cái máy dò.

Hóa ra khi đứng quan sát ở bên ngoài pháp trận, Phương Hành luôn cố gắng dùng Âm Dương Thần Ma Giám xem xét pháp trận là thật hay giả, mạnh hay yếu. Nào ngờ chẳng những thành công xem được lai lịch lẫn cường độ của pháp trận mà còn nhìn thấu được phương hướng bát môn vận chuyển của nó. Nói cách khác giờ đây hắn đã có thể khám phá ra được căn cơ uy lực của pháp trận này.

Mặc dù chỉ là căn cơ nhưng cũng đã đủ để Phương Hành phán đoán ra cấp độ nguy hiểm lẫn vị trí bát môn trong pháp trận. Nếu tính toán cẩn thận hơn nữa là có thể hiểu thấu được hết quy luật vận chuyển của tòa pháp trận này rồi thoải mái ra vào.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...