Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 119: Cực phẩm linh dược

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Đây đúng là một pháp trận có tên là Sơn Hà Khiên Dẫn Trận. Trận này nối liền với ngọn núi dưới chân, được dùng để che giấu khe núi này cũng và có thêm tác dụng dẫn dắt yêu khí. Giống như các pháp trận khác, trận này cũng chia thành bát môn tức tám cánh cửa, đây chính là căn cơ của pháp trận. Tám cửa theo thứ tự là ba cửa tốt: khai, hưu, sinh và ba cửa xấu: tử, kinh, thương, ngoài ra còn có thêm quan môn cùng cảnh môn là hai cửa giữa.

Nếu người vào trận có thể dò xét ra vị trí của bát môn và thêm suy tính cẩn thận thì sẽ suy ra được quy luật vận chuyển của pháp trận. Từ đó sẽ biết cách né tránh tiến vào mà không bị pháp trận gây thương tổn.

Có điều muốn dò ra vị trí của bát môn thì vô cùng khó.

Bát môn là căn cơ của pháp trận vì vậy mà chúng sẽ thường ẩn nấp bên trong trận, sau đó lại không ngừng biến hóa dựa theo các yếu tố như canh giờ, ánh sáng hoặc hoàn cảnh gặp thay đổi. Ngay cả người bày trận nếu không có trận đồ thì cũng rất khó tìm ra được chúng, người không biết gì về pháp trận chỉ biết dựa vào nhãn lực và kỹ năng bói toán muốn tới phá trận là càng không thể nào.

Hiểu được bát môn mới có thể tính toán được hướng lực Sơn Hà trong pháp trận từ đó mới có thể giải trận tự do ra vào. Kim Ô cũng khá am hiểu việc bói toán, chẳng qua ba vòng pháp trận này là Sơn Hà Khiên Dẫn Trận của một vị cao thủ Trúc Cơ kỳ bày ra, bát môn luôn luôn biến đổi vô cùng khó nắm bắt nên nó mày mò cố gắng cả tháng vẫn chẳng thể tiến vào trong trận được.

Mà Phương Hành sử dụng Âm Dương Thần Ma Giám thoáng cái đã khám phá ra được vị trí của bát môn, dường như từ khi vận hành được Âm Dương Thần Ma Giám thì nhãn quang của hắn cũng đã được nâng cao lên rất nhiều. Quả thực giống như tông sư trận pháp nhìn đứa đệ tử mới học trận pháp bày ra pháp trận cơ bản vậy. Dù cho người đệ tử này giấu bát môn khéo léo đến đâu đi nữa thì tông sư cũng chỉ nhìn một cái là có thể khám phá ra ngay.

Dĩ nhiên muốn hiểu được vị trí của bát môn còn cần tính toán quy luật vận chuyển của pháp trận nữa nhưng chuyện này thì dễ dàng hơn.

Lúc đầu Phương Hành cũng không dám chắc mình nhìn thấy có đúng hay không nên mới ném Kim Ô vào muốn thử nghiệm xem thế nào. Ném vào bảy tám lần rốt cuộc hắn cũng xác định được những gì mình đoán khi dùng Âm Dương Thần Ma Giám là không sai bèn kéo Kim Ô về. Kim Ô lúc này cũng đã ngưng chửi rủa, nhìn kỹ lại thì hóa ra nó sợ quá mà ngất đi rồi, đang run rẩy trợn trắng cả mắt.

Phương Hành lấy bầu rượu hồ lô đổ một chút lên đầu nó, Kim Ô tỉnh lại liền khóc toáng lên.

“Ngươi cứ thẳng tay giết ta cho rồi chứ đừng làm thế nữa, thật quá đáng sợ!”

Phương Hành cười nói trả lời.

“Ta hù ngươi hồi nào đâu? Ngươi xem thử không phải là chẳng có vết thương nào ư?”

Kim Ô ngẩn ngơ nhìn lại người mình một chút, trừ những chỗ bị Phương Hành nhổ sạch lông ra quả thật không có vết thương nào. An tâm phần nào, lúc này nó mới ngơ ngác nói.

"Vừa rồi ngươi nói thật ư? Thật sự có thể đoán được bát môn sao?"

Phương Hành ngồi chồm hổm xuống, hưng phấn nói.

"Đúng vậy, thương lượng chút đi. Ta nói cho ngươi biết vị trí của bát môn, ngươi tính toán phương pháp phá trận nhé?"

Con ngươi Kim Ô đảo lòng vòng, nuốt nước miếng hỏi lại.

"Ngươi nhìn có chắc đúng không đấy? Nếu có một chút sai sót thì phiền to đó.”

Phương Hành trả lời nó.

"Còn không ta ném ngươi vào thử lại?"

Kim Ô sợ hết hồn vội nói.

"Không cần! Nhưng mà có một điều kiện!"

Phương Hành cười ranh mãnh hỏi.

"Điều kiện gì?"

Đôi mắt Kim Ô đảo quanh, tính toán một hồi mới nói.

"Thứ ở trong động, ngươi phải chia cho ta phân nửa!"

Phương Hành không chút do dự đáp.

"Được thôi!"

Thấy hắn đồng ý sảng khoái như vậy, Kim Ô ngược lại có chút do dự.

"Ngươi thề đi!"

Phương Hành giơ tay thề.

"Ta Dư Tam Lưỡng xin thề nói lời giữ lời, nếu không trời giáng ngũ lôi đánh chết!"

Đến lúc này Kim Ô cũng không thể nói thêm được gì nữa, chớp chớp mắt bất đắc dĩ nói.

"Đi thôi!"

Sắp đi vào trong sương mù dày đặc, nó chợt nhớ tới một chuyện.

"Ngươi là Dư Tam Lưỡng thật sao?"

Phương Hành không nhịn được, giơ chân đá nó bay vào.

"Lăn vào đi!"

Một người một quạ tiến vào trong sương mù dày đặc, Kim Ô cũng đành hết cách. Vừa nãy Phương Hành còn ở bên ngoài pháp trận vẫn có thể kéo nó ra ngoài, giờ đây cả hai đều đã tiến vào bên trong, chỉ có giải được trận thì mới ra được. Nó quyết tâm dâng lên dũng khí, một vuốt cách đất vuốt kia nhấc lên trầm giọng nói.

“Ngươi tốt nhất nên giữ lời! Giờ mau nói cho ta biết vị trí của bát môn đi.”

Phương Hành cũng biết trong pháp trận rất nguy hiểm nên cũng chẳng dám khinh suất, hắn vận hành Âm Dương Thần Ma Giám, nói vị trí bát môn mà mình thấy được cho Kim Ô.

Kim Ô không ngừng giơ vuốt qua lại, tựa như thần côn trợn mắt im lặng tính toán, người biết nó đang tập trung suy tính quy luật vận chuyển của pháp trận thì không nói, ai không biết nhìn vào chắc tưởng nó lên cơn động kinh.

“Đi ba trượng qua trái, quay phải, một trượng tư, nhảy lên cao ba thước sau đó quẹo phải…”

Kim Ô tính toán hồi lâu bỗng nhiên mở mắt ra, thật thà báo ra kết quả chi tiết.

Phương Hành ánh mắt lẫm liệt nhấc thẳng nó lên đi qua bên trái theo lời của nó.

Ở trong pháp trận, hắn không yên lòng tách ra khỏi Kim Ô, lỡ đâu tên tiểu tử này có ý xấu gì cố ý nói sai chỗ nào với hắn vậy sẽ rất phiền phức. Vì vậy hắn không chỉ ôm theo Kim Ô mà còn sử dụng Âm Dương Thần Ma Giám để phán đoán trước mắt liệu có phải là ba cửa xấu tử, kinh, thương hay không rồi mới đi tới phía trước. Dù cho phải hao tổn thêm một ít linh khí nhưng vẫn cần cảnh giác cẩn thận.

Chẳng qua đúng thật là hắn lo lắng vô ích rồi, Kim Ô mặc dù láu cá nhưng lúc này nó cũng không dám giở trò. Bởi lẽ cả hai đều đang ở trong pháp trận, nó vẫn cần dựa vào Phương Hành để xác nhận vị trí của bát môn. Nếu Phương Hành gặp chuyện thì nó cũng chẳng thể thoát khỏi đây được.

Một người một quạ cứ thế phá trận tiến về phía trước, kết quả lại thuận lợi đến bất ngờ.

Một nén hương sau, hai người đã đi sâu vào trong trận. Làn sương mù dày đặc trước mắt đã tan biến, cả hai đi đến trước một cái cửa động.

"Đây là cửa cảnh rồi, linh khí hơn phân nửa ở bên trong động!"

Kim Ô cũng thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt sáng lên nói.

Không cần nó nói, Phương Hành cũng nhìn ra. Bởi vì có bảy lỗ thủng xếp theo vị trí của Bắc Đẩu Thất Tinh trên cửa đá chỗ miệng động, một ít khói tím từ trong lỗ thủng nhẹ nhàng thoát ra ngoài, đó chính là linh dược chi khí nồng nặc.

Vừa rồi hắn thấy được linh khí ở trong sương mù dày đặc, có lẽ chính là từ nơi này.

"Giấu diếm sâu như vậy, nhất định là bảo bối..."

Phương Hành đè nén tâm trạng kích động, lấy Thanh Long Bích Diễm Đao ra, hét “Ha” một tiếng rồi vận chuyển quái lực bổ vào hướng lỗ thủng.

Tiếng "Thình thịch" vang lên, loạn thạch bắn ra, cửa động đã bị hắn bổ đôi. Khói tím nồng đậm thoát ra ngoài từ bên trong động mang theo linh khí nồng đậm tựa như nước hoa. Hít vào một hơi đã cảm giác lỗ chân lông toàn thân cũng mở ra.

"Ta ngất mất, nhất định là có thứ tốt rồi!"

Phương Hành và Kim Ô cùng lúc cất tiếng tấm tắc, tràn đầy mong đợi nhìn vào bên trong động.

Hắn đánh vỡ cửa đá, lập tức phát hiện động phủ này còn đẽo thang đá dẫn xuống phía dưới, từng luồng mùi thuốc nhè nhẹ bắt đầu truyền đến từ trong động.

Quan sát một lát thấy không có pháp trận trong động , Phương Hành cùng Kim Ô lập tức xông vào, Kim Ô nom dáng vẻ còn gấp gáp hơn cả hắn.

Đi xuống thang đá, rẽ vào phía bên trái rồi đi qua một cái lối đi khoảng dưới mười trượng, cả hai thấy được một căn phòng đá. Sau đó thì cả Phương Hành cùng Kim Ô đều ngây ra, cũng không biết là của ai mà có cả nước miếng chảy tong tong.

"Má ơi, lần này phát tài thật rồi!”

Kim Ô bỗng hét to lao vào trong phòng đá, đột nhiên trên cổ nó căng ra, lại là Khổn Tiên Tác mà Phương Hành cầm trong tay kéo nó quay trở về.  Đã vậy lần này Khổn Tiên Tác còn quấn thêm bảy tám vòng trên người nó, trói lại giống y như cái bánh chưng. Đừng nói móng vuốt cùng cánh, ngay cả cổ nó cũng nhúc nhích không được. Lúc này Phương Hành mới phủi tay, yên tâm cười to.

"Ngươi trói ta làm gì thế? Muốn nuốt một mình à?"

Kim Ô kêu loạn, liều mạng giãy dụa.

Phương Hành cười nói.

"Đừng nên nghi ngờnhân phẩm của ta, ta muốn nhìn kỹ trước cái đã!"

Hắn không thèm để ý tới Kim Ô mà tiến lên trước quan sát thì thấy có một cái tế đàn xếp bằng ngọc thạch được đặt bên trong căn phòng đá này. Hình dáng của nó trông như nấm mộ, một chậu hoa bằng ngọc thạch tương tự được để ở phía trên. Chậu hoa chứa đầy một loại bùn đất màu đen, cực kỳ nhẵn nhụi thoạt nhìn trông rất nặng nề. Trong lớp đất bùn có mọc một gốc linh dược màu tím cao hơn một thước đang nở ra ba bông hoa nhỏ và bảy chiếc lá cây.

Làn khói tím chính là từ bay ra từ gốc hoa này, khỏi nói cũng biết cây linh dược này chính là dị bảo nơi đây.

Hít một hơi thật dài, Phương Hành lập tức chú ý tập trung đến phía trên linh dược, hắn bèn vận hành Âm Dương Thần Ma Giám tra xét.

Theo Bạch Thiên Trượng tu hành dưới chân núi ba năm, từ lâu hắn đã âm thầm sử dụng nhuần nhuyễn Âm Dương Thần Ma Giám. Chỉ chốc lát sau đã cảm thấy tiêu hao hết gần một phần linh khí trong cơ thể mà tin tức về linh dược cũng dần xuất hiện ở trong đầu của hắn: Tử Vụ Hoa Lan Thảo, một bông hoa là trung phẩm, hai hoa là thượng phẩm, ba bông hoa là cực phẩm. Có thể luyện được Trúc Cơ Đan, Thượng Linh Đan, Tử Khí Địa Mẫu Hoàn...

Tiếp thu hết thông tin mà Âm Dương Thần Ma Giám tổng hợp được xong, Phương Hành kinh ngạc trợn tròn mắt.

Loại linh dược cực phẩm này lại có thể luyện chế được cả Trúc Cơ Đan.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...