Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 122: Nuốt linh dược
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
“Tiểu tử đó đột nhiên bỏ chạy, nhất định có điều mờ ám!"
Tiêu Kiếm Minh hận nghiến răng nhưng Phương Hành đã vượt khỏi cự ly công kích của thiết kiếm, còn hai mắt thiết ưng cũng đã mờ trong nhất thời không thể nào đuổi theo kịp. Hắn ta chỉ có thể vội vàng lấy ra một lọ linh dịch, dùng pháp lực thúc đẩy linh dịch đến mắt thiết ưng rửa mắt giúp nó. Cũng may Phương Hành chỉ ném bùn cát bình thường không có độc tính chỉ đơn thuần làm mờ mắt nó, rửa một chút là thiết ưng đã có thể nhìn thấy lại.
Không cần hắn ta ra lệnh, thiết ưng đã oán hận rít vang lên, dang rộng hai cánh đuổi theo Phương Hành.
Hắn ta và thiết ưng phản ứng cực nhanh, thời gian không tới mười tức. Tuy vậy dù chỉ chậm chân giây lát nhưng Phương Hành cũng đã trốn xa ngàn trượng rồi, chỉ có thể nhìn thấy một điểm nhỏ từ phía xa.
"Vãi nồi, ngươi dám chơi cả trò làm mù mắt thiết ưng, quá thể vô sỉ!"
Kim Ô vừa ra sức bay vừa cười lớn.
"Nhưng mà ta thích ha ha ha!"
Phương Hành quay đầu lại nhìn thoáng qua, lạnh lùng nói.
"Điều lợi hại hơn còn ở phía sau cơ, sớm muộn gì ta cũng sẽ đâm mù mắt con súc sinh đó!"
Giọng nói của hắn ngập tràn sát khí, hù dọa Kim Ô không kiềm được khẽ run rẩy.
Phương Hành cười ha ha vỗ vào phía sau lưng Kim Ô nói.
"Không phải nói ngươi đâu!"
Còn không chạy được bao xa đã nghe tiếng chim ưng vang vọng từ phía sau, thì ra là Tiêu Kiếm Minh đang cưỡi thiết ưng đuổi theo.
"Ta ngất mất thôi, sao con quái điểu này bay nhanh dữ vậy?"
Kim Ô trong lúc vô tình quay đầu lại nhìn thoáng qua bèn thảng thốt kêu lên.
Phương Hành cũng ngây ra, không ngờ Tiêu Kiếm Minh tới nhanh như vậy. Hắn quay đầu lại lo suy ngẫm kế sách ngăn địch.
Dù như thế nào, hắn cũng sẽ tuyệt đối không giao Tử Vụ Lan Hoa Thảo ra. Hắn có mối thâm thù với Tiêu Kiếm Minh, sớm muộn gì cũng phải giết chết hắn ta. Nếu lúc này giao gốc linh dược hiếm thấy này ra thì chẳng khác nào đưa tay giúp địch. Nhưng mà Tiêu Kiếm Minh ở ngay phía sau không thể nào cắt đuôi được. Phương Hành căng thẳng bèn đưa ra quyết định. Cũng vào lúc này, Kim Ô bỗng nhiên dùng yêu khí dẫn âm nói với Phương Hành.
"Ta thấy chúng ta không thể cắt đuôi chúng được, nếu bị bọn họ đuổi kịp rồi tìm thấy Tử Vụ Lan Hoa Thảo trên người ngươi biết đâu tên đó nóng giận sẽ giết ngươi luôn. Không bằng như vậy đi, ngươi đút nó cho ta, ta ăn vào bụng lát nữa là thành phân thôi, bọn chúng có đuổi kịp cũng chẳng làm được gì.”
Phương Hành vừa mới chuẩn bị đưa ra quyết định nghe xong thì ngẩn ra hỏi.
“Ngươi có thể ăn linh dược trực tiếp sao?”
Yêu thú cũng giống như nhân loại, nếu ăn linh dược trực tiếp vượt khỏi khả năng tiếp nhận của cơ thể có thể sẽ bạo thể bỏ mạng.
Kim Ô còn tưởng Phương Hành động lòng nên đắc ý nói.
“Ngươi không hiểu đâu, ta có cách của ta. Ngươi cứ đút linh dược cho ta trước đi, nếu không được thì ta còn có thể khống chế tốc độ tiêu hóa chừa lại vài chiếc lá cây cho ngươi.”
Phương Hành cũng nở nụ cười trả lời nó.
“Ngươi không sợ nổ chết là được. Ăn linh dược của tiểu gia thì phải đứng cùng phe với tiểu gia. Nếu không ta sẽ quăng ngươi cho tên phía sau kia, không phải ta muốn dọa ngươi đâu nhưng Thanh Vân Tông chúng ta có cách trực tiếp luyện đan từ yêu thú đấy. Có thể hắn ta sẽ không làm gì ta được nhưng chắc chắn hắn ta sẽ bắt ngươi đi để lấy hết dược tính ra.”
Kim Ô không muốn nghe Phương Hành đe dọa nữa bèn kêu lên.
“Được được được, quan hệ của chúng ta đương nhiên là cùng phe rồi!”
Phương Hành cười ranh mãnh, sau đó lấy Tử Vụ Lan Hoa Thảo ra từ Động Thiên Chỉ Hoàn phía sau gáy, hắn nhét hai chiếc lá vào miệng Kim Ô.
Kim Ô chép miệng kêu lên.
“Cho ta hết luôn đi.”
Phương Hành trả lời.
"Nghĩ hay quá nhỉ!"
Kim Ô lại than vãn.
"Vậy ít nhất phải cho ta thêm nửa chiếc nữa đi."
Phương Hành cũng không ăn quỵt của nó, quả thực xé ra nửa chiếc lá đút nó tiếp. Sau đó hắn hạ quyết tâm nuốt hết số còn lại.
Kim Ô đúng lúc quay đầu lại nhìn thấy hắn trực tiếp ăn hết linh dược thì sợ hết hồn kêu lên.
“Bộ ngươi không sợ nổ tung mà chết à?”
Phương Hành cười ha ha đáp lại.
“Vậy còn ngươi? Sao ngươi không sợ nổ tung mà chết?”
Kim Ô ngẩn ngơ cười nói.
"Ta đương nhiên có cách của ta!"
Phương Hành cũng đáp trả.
"Ta đây cũng có cách của ta!"
Một người một chim liếc nhau một cái, bỗng nhiên đồng loạt cười gian không thèm dò thăm bí mật của đối phương nữa.
Sau khi nuốt vào linh dược, sắc mặt Phương Hành có chút khó coi, da mặt đỏ lên, ngoài thân nóng cháy phừng phừng.
Linh dược vào bụng đã hóa luyện thành nguồn tinh lưu cường đại cứ không ngừng lan tỏa khắp nơi, khiến cho khí huyết của hắn mạnh mẽ khác thường. Rõ ràng khác hẳn với bình thường, chỉ có luyện hóa nguồn tinh lưu này mới được.Thế nhưng hắn vẫn cố gắng nhịn xuống, lấy ba viên đan dược tròn vo từ Động Thiên Chỉ Hoàn rồi nuốt vào. Sau đó hắn từ từ luyện hóa ba viên đan dược này nhằm lấy dược tính của đan dược áp chế khí huyết. Ước chừng qua non nửa canh giờ, đan dược rốt cuộc đã được luyện hóa, dược lực lan tỏa, khí huyết rốt cục vững chắc trở lại. Phương Hành thở thật dài, lúc này sắc mặt hắn như thường, nhìn không ra khác thường.
Hóa ra hắn từng được truyền Thái Thượng Hóa Linh Kinh trong mộng, đây là pháp môn vận chuyển khí huyết khiến cho năng lực tiêu hóa của hắn được tăng cường gấp mười lần thậm chí gấp mấy chục lần. Nhờ có kinh quyết này, khi hắn ăn một thứ gì đó nhất là những thứ tràn đầy linh tính, khí huyết sẽ tăng vọt cũng như luyện hóa được toàn bộ linh vật thành tinh khí tựa như sóng triều mãnh liệt mênh mông. Vào thời khắc này, hắn nhất định phải dùng toàn bộ tinh thần để luyện hóa tinh khí, không được phân tâm nếu không tinh khí sẽ bị tán ra, hoàn toàn lãng phí.
Nhưng trong suốt ba năm tu hành, hắn đã dần dần lĩnh ngộ được một biện pháp, chính là sử dụng Quy Tức Đan. Hắn sẽ khống chế tốc độ khí huyết lưu chuyển bằng dược tính của đan dược, nói cách khác chính là kéo dài tốc độ luyện hóa linh vật trong cơ thể.
Loại đan hoàn này khi người bình thường ăn vào thì lập tức sẽ lâm vào ngủ say, mà Phương Hành nuốt linh dược rồi mới ăn đan dược vào lại chỉ đè nén khí huyết trong cơ thể, khiến cho hắn khôi phục trạng thái bình thường chứ không hề ảnh hưởng đến hành động và suy nghĩ của hắn. Bằng cách này, hắn có thể kéo dài một khoảng thời gian ngắn để luyện hóa linh dược trong bụng khi gặp thời điểm cấp bách.
Lúc trong sơn động hắn không trực tiếp nuốt linh dược là bởi cách này cần một khoảng thời gian nhất định độ khoảng gần nửa canh giờ. Mà khi đó Tiêu Kiếm Minh đang ở ngoài cửa động, hắn không kịp luyện Quy Tức Đan nên nếu nuốt linh dược chỉ dẫn đến bành trướng khí huyết, sau đó tinh khí sẽ tan rã hoàn toàn cuối cùng thì lãng phí hết toàn bộ, chính mình chẳng lấy được gì.
Giờ đây dùng cách này cũng không tính là an toàn nhưng đã chẳng còn lựa chọn nào khác. Bắt hắn phải giao đồ vật ra, nhất là đưa cho kẻ thù của mình đương nhiên là không thể nào. Nếu ngươi đuổi theo thì ta sẽ ăn hết trước!
Lại nói đến Tiêu Kiếm Minh đuổi theo ở phía sau, hắn ta mơ hồ thấy được khói tím chợt lóe lên, sau đó thì biến mất không thấy gì nữa. Trong lòng hắn ta ngày càng lo lắng bèn vận linh khí quát lên.
"Phương Hành, ngươi dừng lại cho ta, nếu không đừng trách ta không khách sáo!"
Sóng âm cuồn cuộn ép tới đây từ phía sau, chấn cho màng nhĩ của Phương Hành tê dại.
Phương Hành cũng không sợ hắn, phi thân nhảy lên chống nạnh đứng trên lưng Kim Ô mắng:
"Cái thằng cha ngươi ấy đồ biến thái, không ngờ ngươi lại muốn sờ mó ta! Ngươi coi tiểu gia là loại người tùy tiện ấy sao? Ta lại băm ngươi ra bây giờ!"
Giọng nói của hắn đương nhiên không vang dội bằng Tiêu Kiếm Minh nhưng cũng truyền vào trong tai hắn ta đủ rõ ràng.
Tiêu Kiếm Minh giận dữ.
"Đồ khốn, có bản lĩnh thì ngươi dừng lại cho ta!"
Phương Hành hô to.
"Dừng cái thằng cha ngươi, có bản lĩnh ngươi đuổi kịp ta đi!"
Tiêu Kiếm Minh lập tức nổi giận, từ trước tới nay chưa từng nghĩ sẽ có tên đệ tử Thanh Vân Tông nào dám nói chuyện với mình như vậy. Bàn tay cầm thiết kiếm lập tức siết chặt, hắn ta không ngừng thúc giục thiết ưng đuổi theo. Có điều Kim Ô phía trước tốc độ cũng không chậm, thiết ưng dù đã triển khai tốc độcực nhanh lao vút đi tựa như tia chớp màu đen trên không trung vẫn cách xa ngàn trượng, không cách nào đến gần hơn được.
Tiêu Kiếm Minh không nhịn được, cuối cùng nổi ác tâm yên lặng nói.
"Hắc Vân đành để ngươi chịu thiệt, sau này ta sẽ bồi bổ lại cho ngươi!"
Hắn ta vừa nói vừa lấy ra mấy cây ngân châm từ lòng bàn tay, ghim thật sâu xuống huyệt đạo của thiết ưng. Thiết ưng dường như vô cùng đau đớn, kêu to một tiếng rung trời nhưng sau đó tốc độ lập tức tăng nhanh ít nhất ba phần.
Tiêu Kiếm Minh thở dài, hắn ta sử dụng một loại pháp môn kích thích khí huyết của thiết ưng bằng châm pháp, có thể kích phát tiềm lực tăng tốc độ của nó lên. Nhưng làm thế sẽ thiêu đốt thọ nguyên hơn nữa còn có tác dụng phụ. Bình thường nếu không phải có nguy hiểm đến tính mạng, hắn cũng tuyệt đối không nỡ dùng nhưng lúc này vì đuổi theo Phương Hành hắn ta không quan tâm nhiều thế nữa.
"Ta ngất mất, sao tên kia đuổi tới rồi?"
Phương Hành cùng Kim Ô cũng phát hiện có gì không đúng, tốc độ của thiết ưng phía sau thế nhưng tăng lên không ít, đang nhanh chóng đến gần.
"Ta ngất mất, không thể nào, con kia là lục giai giống ta nhưng ta còn có Kim Ô huyết mạch, nó chẳng qua chỉ là yêu mạch bình thường. Theo lý mà nói thì nó đuổi không kịp ta, làm sao mà như uống phải máu gà bay nhanh dữ vậy?"
Kim Ô cũng kêu lên, ra sức vung cánh cũng không tài nào kéo giãn khoảng cách được nữa.
"Coi bộ trốn không thoát rồi nhưng ta đã có cách!"
Phương Hành tâm tư vừa chuyển bèn lấy ngọc phù ra liên lạc với Ngô Tương Đồng hỏi gấp.
"Các ngươi ở đâu? Linh Vân sư tỷ có ở đó hay không?"
Xác định phương hướng của bọn hắn xong thì trực tiếp chỉ cho Kim Ô, bay về hướng nhóm đệ tử Thanh Vân Tông đang hội hợp bằng tốc độ nhanh nhất. Chỉ chốc lát sau đã bay đến một mảnh sơn cốc, mơ hồ thấy được thân ảnh của các đệ tử Thanh Vân Tông.
"Không xong rồi, cứu mạng với!"
Phương Hành bỗng nhiên quát to lên, sau đó ra hiệu cho Kim Ô bay xuống mặt đất.
Mà lúc này, Tiêu Kiếm Minh chỉ còn cách hắn không tới ba trăm trượng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook