Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 121: Thủ đoạn bỉ ổi

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Phương Hành cũng không đáp xuống đất mà vẫn lơ lửng cách mặt đất ba trượng, hắn thấy Tiêu Kiếm Minh vào trận mới thấp giọng nói.

"Lát nữa ngươi phối hợp một chút, ta nói chạy thì ngươi bỏ chạy. Tiểu gia bảo đảm ngươi sẽ có lợi, ăn ngon hưởng lạc tán phượng hoàng. Nhưng nếu ngươi không phối hợp, hì hì cùng lắm thì ta trả gốc linh dược này lại cho hắn ta nhưng có khi liên lụy tới cả mạng nhỏ của ngươi đấy, tự mình quyết định đi!"

Đôi mắt Kim Ô đảo tròn trầm giọng nói.

"Ngươi phải hứa sẽ cho ta bốn cái lá của Tử Vụ Hoa Lan Thảo thì ta sẽ nghe lời!"

Phương Hành suy nghĩ một chút rồi nói.

"Một cái thôi!"

Kim Ô lập tức nói.

"Ba cái!"

Phương Hành lại nói.

"Hai cái!"

Kim Ô ranh mãnh nói.

"Ít hơn ba cái thì ta không làm!"

Phương Hành lôi đại đao ra gác lên cổ nó rồi nói.

"Hai cái rưỡi!"

Đôi mắt Kim Ô lại nhanh chóng đảo vòng, nó đáp lại.

"Thêm một vài thứ khác có được không?"

Phương Hành thoáng giận, nghĩ thầm tự mình lại gặp phải tên vô lại rồi sao?

Nếu không phải muốn thu phục nó dùng làm tọa kỵ thì hắn thật sự chỉ muốn chém nó cho xong. Dù cho không nỡ giết cũng phải nhổ lông cho bỏ ghét, Phương Hành cảm thấy có vẻ mình sắp nghiện trò vặt lông này rồi. Hắn thò tay nhổ một sợi lông, Kim Ô lập tức hét toáng lên.

Thiết ưng cách đó không xa tức khắc giật mình, đôi mắt sáng lóa nhìn về phía cả hai.

"Nhìn cái gì? Đâm mù mắt của ngươi giờ!"

Phương Hành chửi thiết ưng mắng một câu bỗng chợt nhớ tới điều gì, hắn bèn nhảy xuống mặt đất rồi nắm một nắm đất lên.

Thiết ưng nhìn chằm chằm vào hắn, địch ý tràn đầy trong mắt. Mặc dù nó không hiểu Phương Hành nói cái gì nhưng có thể cảm giác được chẳng phải mấy lời tử tế cho cam. Song Phương Hành cũng không hề lo lắng, thiết ưng chẳng qua chỉ là yêu thú bình thường. Dù cho nó cũng có chút trí tuệ nhất định, nhưng chẳng thể được như Kim Ô thông minh sành sỏi. Kim Ô chẳng những có thể nói chuyện mà còn biết bàn điều kiện, không khác gì bạch hạc của Hứa Linh Vân lắm.

Ngay khi Phương Hành và Kim Ô đã bàn bạc xong xuôi, bỗng tiếng gầm thét tức giận của Tiêu Kiếm Ming vang lên từ phía dưới.

“Phường trộm cắp ngươi dám!”

Phương Hành lạnh lùng cười trả, ánh mắt lẫm liệt. Hắn cầm đại đao đặt ở cạnh cổ Kim Ô đồng thời nắm chặt Khốn Tiên Tác.

Kim Ô không nhịn được nuốt ngụm nước miếng, nó bây giờ thật sự không dám làm gì xằng bậy.

Những lời Phương Hành nói không giống giả, nếu hắn nói chặt nó thì chắc sẽ làm thật.

Một bóng người nhanh như tia chớp lướt ra ngoài từ trong pháp trận, đôi mắt Tiêu Kiếm Minh gần như muốn phóng hỏa. Tay hắn ta cầm theo một cái tế đàn bằng ngọc thạch, chính là tế đàn vừa rồi trồng Tử Vụ Hoa Lan Thảo. Mới vừa rồi Phương Hành thấy Tiêu Kiếm Minh tới bèn thay đổi chủ ý, ném tế đàn này đi. Hắn thẳng tay nhổ Tử Vụ Hoa Lan Thảo ra rồi cất vào Động Thiên Chỉ Hoàn thắt sau đuôi tóc.

Động Thiên Chỉ Hoàn của hắn quả là thứ tốt, dễ dàng giấu diếm có điều không gian hơi nhỏ nên không thể chứa được cả tế đàn.

Tiếp sau đó, hắn phá hủy pháp trận rồi lén quan sát vị trí của Tiêu Kiếm Minh thấy mình thật sự không có cơ hội lặng lẽ chạy trốn. Với sự truy kích từ thiết ưng của Tiêu Kiếm Minh, sợ rằng trốn cũng trốn không thoát bèn quyết định đi ra ngoài gặp mặt.

Thiết ưng nhìn thấy Tiêu Kiếm Minh thì lập tức bay đến cõng hắn ta lên, khi bay đến trước người Phương Hành thì Tiêu Kiếm Minh quát hỏi.

"Hắn đi về hướng nào?"

Phương Hành rất chân thành chỉ vào phía tây nam rồi nói.

"Ta chỉ thấy một đóa tường vân bay về phía đó!"

Tiêu Kiếm Minh quát lên.

"Đi xem cùng ta!"

Hắn ta vừa nói vừa khống chế thiết ưng bay về phía tây nam bay, Phương Hành cũng bất đắc dĩ đi theo phía sau hắn.

Chẳng qua vạn dặm biển trời mây trôi lững lờ vốn không có con đại yêu nào thì có thể đuổi theo được gì cơ chứ?

Tiêu Kiếm Minh bay khoảng độ nửa canh giờ rốt cục cũng chịu ngừng lại, thiết ưng dừng ở giữa không trung.

Hắn ta chẳng qua chỉ là trong lòng nóng như lửa đốt mới không suy nghĩ nhiều mà thôi. Thật ra chính hắn ta cũng hiểu được, cho dù con đại yêu Trúc Cơ kỳ kia thật sự trốn đến hướng này thì dù mình đuổi kịp nó, chỉ sợ cũng không có khả năng đòi lại.

Mặt khác, hắn ta cũng có chút hoài nghi Phương Hành bởi thế mới cố ý kéo Phương Hành rời xa sơn cốc, chính là để dễ dàng ra tay.

Mặc dù những gì Phương Hành nói đều trùng khớp với chuyện mà đám người Hứa Linh Vân đã kể nhưng trong lòng hắn ta vẫn mơ hồ cảm giác có chút không đúng lắm. Nếu thật sự có một con đại yêu Trúc Cơ tới đây thì sao lại có thể để tiểu tử này sống sót? Hơn nữa, Tử Vụ Hoa Lan Thảo chỉ có ích đối với người sắp sửa lên Trúc Cơ còn đối với yêu đã Trúc Cơ thì tác dụng không lớn, vậy nó lấy để làm gì?

"Ha ha, không đuổi theo sao?"

Phương Hành ngồi trên lưng Kim Ô, chậm rãi bay lên. Hắn cầm hồ lô trong tay thoải mái uống chút rượu, bộ dạng vô cùng thản nhiên.

Tiêu Kiếm Minh quay đầu lại, sắc mặt âm trầm như nước, lạnh giọng đặt câu hỏi.

"Ngươi kể thử xem đại yêu kia có dáng vẻ trông thế nào?"

Phương Hành bèn nói.

"Trên người nó tia sáng chói mắt, không thấy rõ vẻ ngoài!"

Hắn ta hỏi vấn đề nào Phương Hành đều trả lời hết. Trong khoảng thời gian ngắn, Tiêu Kiếm Minh cũng không thể tìm ra được sơ hở. Trầm ngâm một hồi lâu, hắn ta bỗng nhiên nói.

"Phương sư đệ, ngươi mở túi trữ vật trên người của ngươi cho ta xem một chút được không?"

"Sao?"

Phương Hành sắc mặt không vui, nhưng dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của Tiêu Kiếm Minh thì hắn trông như rất bất đắc dĩ, đành phải lấy số túi trữ vật từ trong ngực áo của mình rồi mở tất cả khoảng bảy tám cái ra. Nhìn thấy hắn có nhiều túi trữ vật như vậy Tiêu Kiếm Minh cũng hơi kinh hãi, song cũng không hỏi nhiều nhưng quan sát rất cẩn thận. Túi trữ vật đã được mở ra nhưng cũng không thấy có làn khói tím nào bay lên.

Tiêu Kiếm Minh chân mày nhíu chặt hơn, lạnh lùng nói.

"Trên người của ngươi không có túi trữ vật khác sao?"

Phương Hành phủi tay đáp lại.

"Không còn nữa, ai có thể có nhiều như vậy chứ?"

Tiêu Kiếm Minh có chút im lặng, nghĩ thầm ngươi có không ít đấy thôi.

Có điều ánh mắt hắn ta sắc bén luôn nhìn chằm chằm vào động tác của Phương Hành, phát hiện trên người hắn quả thật không có nơi nào để túi trữ vật nữa. Lời nói quả thật không giả, chẳng qua hắn ta bản tính đa nghi vẫn không từ bỏ sự nghi ngờ dành cho Phương Hành. Ánh mắt hắn ta sắc bén quét qua trên người Phương Hành, sau một hồi lâu mới âm thầm quyết định, bỗng nhiên nói.

"Ngươi tới đây để cho ta lục soát một lượt!"

Phương Hành cười nói.

"Nam nam thụ thụ bất thân, soát người không được đâu!"

Ánh mắt Tiêu Kiếm Minh âm trầm, trước khi đến đây thì thúc thúc đã từng dặn dò hắn ta, Phương Hành dù sao cũng theo Bạch Thiên Trượng ba năm mà hiện tại Bạch Thiên Trượng lúc này sinh tử chưa biết, đừng nên chọc giận vị chân nhân cấp bậc Kim Đan kia. Nếu đối mặt Phương Hành thì không cần làm quá mức, cố gắng uyển chuyển một chút. Nhưng hôm nay niềm hy vọng để hắn ta lên Trúc Cơ lại liên quan đến Phương Hành, hắn ta không muốn suy xét nhiều thế nữa. Cho dù có một chút hiềm nghi thôi hắn ta cũng sẽ truy xét đến cùng.

"Ngươi tới đây để cho ta lục soát một chút, nếu không có vấn đề ta tự sẽ hậu ta ngươi, nếu không cho..."

Tiêu Kiếm Minh trầm mặc một hồi lâu rồi trầm giọng nói, trong thanh âm đã ẩn hàm sát khí.

Phương Hành cũng khẽ tính toán trong lòng, sau đó giống như rất bất đắc dĩ nói.

"Nói như vậy thì đúng là hết cách rồi. "

Hắn vừa nói vừa tung Khổn Tiên Tác trong tay nói.

"Đáp xuống trước đi."

Mắt thấy Kim Ô bay xuống mặt đất, Tiêu Kiếm Minh cũng ra lệnh cho thiết ưng đáp xuống. Kim Ô hạ xuống hơi sớm, đương nhiên thấp hơn một chút so với thiết ưng. Thân hình Phương Hành lại vừa khéo đứng song song với thiết ưng, hắn xoay người lại nhìn thiết ưng, tấm tắc khen ngợi.

"Quả thật rất uy vũ, cho ngươi đồ ăn này!"

Hắn vừa nói vừa sờ tay vào ngực giống như muốn lấy vật gì ăn.

"Hắc Vân không ăn đồ của người khác, ngươi không cần lấy làm gì!"

Tiêu Kiếm Minh thản nhiên nói, hắn ta chỉ vừa mới gặp Phương Hành đương nhiên không yên lòng để cho thiết ưng ăn thứ gì từ hắn.

Song đúng lúc này, Phương Hành bỗng nhiên nắm một nhúm đất từ trong ngực đột ngột ném vào mắt thiết ưng rồi cười ha ha. Hắn lôi kéo Khổn Tiên Tác trong tay, Kim Ô dưới chân đã hiểu ý xoay người như gió bay điện chớp nhanh chóng bay về hướng xa chạy trốn. Thiết ưng dưới chân Tiêu Kiếm Minh bị nhòe mắt, kêu váng lên một trận vung cánh loạn xạ quay cuồng trên không.

Tiêu Kiếm Minh thấy thấy cũng lấy làm kinh hãi quát lên.

"Ngươi muốn trốn?"

Hắn ta bèn bấm ngón tay, thiết kiếm trong tay liền bổ tới phía Phương Hành.

Phương Hành cười ha ha chợt xoay người lại, không biết bao nhiêu phi kiếm bay ra từ trong túi trữ vật đồng thời bay về phía thanh kiếm quang màu đen đang bổ tới. Chỉ nghe thanh âm “lùm bùm lách cách” kêu loạn, toàn bộ phi kiếm thế mà đều bị một nhát kiếm này chém nát, sau đó một đạo kiếm quang trong nháy mắt hóa thành trăm ngàn đạo như tia chớp màu đen từ bốn phương tám hướng chém về phía hắn.

Phương Hành quát lên một tiếng, khẽ động tâm niệm triển khai Bình Chướng Thuật, sau đó hắn một tay cầm đao vận chuyển toàn bộ sức mạnh, đại đao liền biến thành bánh xe gió, "vù vù vù" chém về phía làn kiếm ảnh. Cho dù như thế, vẫn có vài thế kiếm đâm về phía hắn từ góc chết, may mắn là đập vào lá chắn hắn vừa thi triển. Sau khi chặn được ba bốn đạo, lá chắn cũng vỡ nát.

"Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết mạnh thật, hắn ta tiện tay ra có một kiếm, ta lại phải lôi hết toàn bộ vốn liếng mới cản được."

Phương Hành có chút sợ hãi trong lòng, hắn hôm nay đã khác xưa nhiều mặc dù chỉ ở Linh Động tứ trọng nhưng nếu phát lực thì chỉ e ngay cả tu sĩ cấp Linh Động thất trọng cũng có thể bị hắn chém dưới đao. Thế nhưng Tiêu Kiếm Minh chỉ tung ra một kiếm mà bản thân suýt nữa không cách nào ngăn cản nổi, quan trọng hơn là, một chiêu vừa rồi của Tiêu Kiếm Minh chẳng qua chỉ là tiện tay bổ tới, chắc chắn vẫn chưa sử dụng hết sức mạnh thật sự.

"Đi mau!"

Phương Hành hét lớn, không cần hắn nhắc nhở thì Kim Ô cũng đã hóa thành một đạo kim quang bay về hướng nơi xa.

"Tiểu cẩu hay lắm, có thể cản được một kiếm của ta, coi như ngươi có bản lãnh!"

Tiêu Kiếm Minh hung hăng mắng, lập tức muốn chém ra nhát kiếm thứ hai lại bị cảm giác dưới chân đung đưa, đứng không vững. Ánh mắt thiết ưng bị đất làm nhòe càng lúc càng khó chịu đã sắp chống đỡ không nổi, nó lớn tiếng kêu thảm rồi rơi xuống đất.

"Khốn kiếp, không ngờ tiểu quỷ đó lại dùng thủ đoạn bỉ ổi đến thế!"

Tiêu Kiếm Minh tức giận mắng to, giọng nói vang vọng trong núi, quanh quẩn không ngừng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...