Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 128: Thu phục Kim Ô

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

“Ôi... Thoải mái quá đi..."

Thời gian chẳng biết đã trôi qua bao lâu, bên trong động thạch, Phương Hành mở hai mắt,  vươn vai duỗi lưng. Cùng với động tác của hắn là tiếng xương “răng rắc” vang lên, nghe như tiếng pháo dọc theo hai cánh tay đến lồng ngực, rồi lan ra toàn thân, tựa như trong nháy mắt cả người đã mở ra hàng chục cái khóa, tất cả linh khí dung nạp vào cơ thể, cảm giác này thoải mái vô cùng.

Hắn cảm nhận tu vi của mình một phen, rồi vui mừng không thôi.

"Linh Động lục trọng... Là trung giai hay cao giai vậy ta?"

Phương Hành cảm nhận một hồi, liền cười phá lên ha hả, ngay cả hắn cũng không ngờ đến, trong một đêm mà tu vi của mình trực tiếp tăng lên hai cấp, từ Linh Động tứ trọng đỉnh phong đạt đến Linh Động lục trọng trung giai, cũng chỉ kém cao giai một chút mà thôi.

Kể ra, chuyện cũng là do dược tính của Tử Vụ Lan Hoa Thảo quá mạnh.

Nếu cả một phần tu vi của đại yêu Kim Đan kỳ đều nằm hết vào trong gốc linh dược này thì dược tính của nó sẽ mạnh tới nhường nào?

Nếu tận dụng hoàn toàn, hẳn là dư sức tạo ra mười người tu vi Linh Động cửu trọng.

Mặc dù Phương Hành đều luyện hóa mỗi một tia linh khí chín lần rồi mới nạp vào cơ thể, nhưng số lượng vẫn rất khả quan, đủ để tăng tu vi của hắn lên hai cấp. Cho đến bây giờ, Phương Hành mới để ý đến xung quanh động thạch, toàn bộ bức tường thạch đều biến thành lưu ly, là do trong quá trình hắn luyện hóa Tử Vụ Lan Hoa Thảo, bị hắn nung chảy rồi cô đọng lại.

Nhảy lên một cái thì suýt nữa đụng đầu, lúc này Phương Hành mới kịp phản ứng, tu vi của mình thoáng chốc tăng lên hai cấp, bất kể là sức mạnh hay là tốc độ đều tăng mạnh, thậm chí trong chốc lát hơi khó khống chế cơ thể.

Cúi đầu quan sát, lại thấy người mình trần như nhộng, thì ra là y phục cũng bị cháy sạch rồi. Hắn đành che hạ bộ đi ra ngoài, bước tới cửa động thì lại thấy một nữ tử áo trắng ngồi trên tảng đá ngoài động, đôi mắt khép hờ, ngưng thần ngồi xếp bằng. Ánh nắng sáng sớm đáp trên gương mặt nàng ta, rọi lên làn da tựa như trong suốt, lông mi dài tạo thành cái bóng xinh đẹp in dấu trên đôi má.

Ở nơi cách nàng ta không xa, một con bạch hạc chơi đùa dưới thác nước, chân dài cổ mảnh, càng làm tôn lên khí chất  tựa tiên tử của nàng ta.

"Vết thương của ngươi đã khỏi hẳn chưa?"

Hứa Linh Vân nghe thấy tiếng bước chân, mở mắt nhìn sang phía bên này.

Bỗng, nàng ta biến sắc, gương mặt thoắt cái xấu hổ đỏ bừng bừng, vội quay mặt sang nơi khác, quát lên: "Ngươi làm gì đó?"

Thì ra là nàng ta vừa quay đầu qua, thì lại nhìn thấy cả người Phương Hành không một mảnh vải che thân, nếu không có hai tay che hạ bộ, vậy thì chắc chắn sẽ bị nhìn thấy hết rồi. Phương Hành cũng rất uất ức, nói: "Vận công quá vội, nên y phục đều bị đốt trụi rồi, Linh Vân sư tỷ, Động Thiên Giới Chỉ và túi trữ vật mà ta nhờ tỷ giữ đâu rồi? Tỷ mau đưa cho ta đi, y phục của ta ở bên trong đó đó..."

Hứa Linh Vân im lặng, vung tay lên, một chiếc Động Thiên Giới Chỉ và tám cái túi trữ vật đều bay về phía Phương Hành, Phương Hành xòe năm ngón ra cắp lấy, nhưng không trở lại động phủ, mà chạy ngược lại về hướng thác nước.

Hứa Linh Vân vẫn không dám mở mắt, quát lên: "Ngươi còn không về thay y phục nữa hả?"

Phương Hành nói: "Đợi một tí, ta tắm trước đã!"

Tuy là vết tro tàn trên người không nhiều, nhưng vẫn có một chút, tắm sạch rồi mới thay y phục được.

Hắn nhảy xuống nước "bõm" một cái, nước bắn ướt cả người bạch hạc đứng cạnh.

Phương Hành thấy con bạch hạc nọ nhìn mình chằm chằm, mắng: "Nhìn trộm tiểu gia tắm hả? Có tin ta nhổ sạch lông ngươi không?"

Bạch hạc liền sợ hãi, dè dặt quay đầu đi.

Ba năm trước nó từng bị Phương Hành hành cho một trận, đến giờ vẫn còn sợ tên trộm này.

"Hạc Nhi, sang bên này này, đừng sợ hắn!"

Hứa Linh Vân vẫy gọi từ xa, bạch hạc vội vàng chạy tới núp bên người nàng ta.

Phương Hành cười hì hì, ngụp đầu xuống nước, bơi hết hai vòng, sau khi tắm rửa sạch sẽ, mới bắt đầu chọn lựa từ trong túi trữ vật dành riêng để đựng y phục, chợt thấy pháp bào trước đó đoạt được từ Trầm Hổ Quân, bỗng trong lòng ngứa ngáy, leo lên bờ phơi khô nước trên người, rồi lấy pháp bào ra mặc lên người mình.

Hắn vốn lo là đồ sẽ hơi rộng, kết quả là khi mặc pháp bào lên, nó lập tức hấp thụ một chút linh khí của hắn, rồi bắt đầu biến đổi. Dần dần, pháp bào nhỏ đi một chút, rút lại một chút, ấy mà rất vừa người.

"Xong rồi!"

Phương Hành trở lại trước mặt Hứa Linh Vân, vừa cười vừa kêu lên.

Bấy giờ Hứa Linh Vân mới mở mắt ra nhìn, nét ngượng ngùng trên gương mặt vẫn còn đó. Trong lòng nàng ta rất tức tối, tiểu quỷ này đúng là làm việc khác người, người trần như nhộng mà lại chạy khắp nơi.

Phương Hành chẳng hề nhận ra Hứa Linh Vân đang tức giận, nhìn xung quanh nói: "Đám khốn kiếp kia đâu rồi?"

Hứa Linh Vân nhàn nhạt nói: "Ngươi đã bế quan ba ngày, bọn họ không đợi nổi, đều đã đi trước rồi!"

"Ba ngày sao?"

Phương Hành ngẩn người, tưởng là mình luyện hóa cây linh dược kia chỉ cần một ngày thôi, không ngờ chớp mắt một cái, ba ngày đã trôi qua.

"Thậm chí cả đám Đoán Chân Cốc khốn kiếp kia cũng đi rồi hả, đúng là không nghĩa khí tí nào!"

Phương Hành hoàn hồn lại, giận dữ mắng.

Hứa Linh Vân thở dài, nói: "Cũng chẳng trách được bọn họ, là do ta bảo bọn họ đi đi, bọn họ quyết định đến nơi phong ấn trước, nếu không có đệ tử Đoán Chân Cốc thì sẽ có rất nhiều vấn đề không thể giải quyết được. Hơn nữa, đến Loạn Hoang sơn là để lịch luyện và thu hoạch tài nguyên, bọn họ đợi ngươi ở đây, cũng chỉ lãng phí thời gian thôi, chi bằng để bọn họ đi theo người khác để săn tìm tài nguyên!"

Phương Hành khinh thường nói: "Đám vô dụng kia kiếm được tài nguyên gì cơ chứ, không bị người ta bán đi là may rồi!"

Sau đó liền xoay đầu lại, nhìn Hứa Linh Vân nói: "Hì hì, Linh Vân sư tỷ ngươi vẫn luôn chờ ta hả? Cảm ơn rất nhiều!"

Gương mặt Hứa Linh Vân không cảm xúc, nàng ta hờ hững đáp: "Ta đã hứa là sẽ hộ pháp cho ngươi, đương nhiên sẽ không nuốt lời! Thôi, chúng ta cũng phải nhanh lên mới được, đã chậm trễ hết ba ngày, chắc là bọn họ sớm đã đến nơi phong ấn!"

Phương Hành cười nói: "Được!" Lại hỏi: "Đúng rồi, tọa kỵ của ta đâu rồi nhỉ?"

Hứa Linh Vân hơi giật mình, dường như lúc này mới nhớ đến, chỉ vào huyệt động thấp thoáng sau cỏ dại, nói: "Nó cứ kêu réo không thôi, ta nghe mà phiền, bèn ném nó vào trong động kia rồi!"

"Ối, đừng chết đói nhé..."

Phương Hành vội vàng chui vào trong cái động nọ, nhìn một cái liền vui mừng vô cùng. Thì ra, Kim Ô bị trói như cái bánh chưng, nằm trên mặt đất, bốn vó chổng lên trời. Hơn nữa, miệng còn nhét đầy quả dại, muốn khép miệng cũng khép không được, nước miếng nhiễu đầy đất, hoá ra miệng nó không bị trói chặt, vẫn có thể phát ra âm thanh, tuy rằng nó không dám nói chuyện ở trước mặt Hứa Linh Vân, nhưng cứ giả ngu kêu ầm ĩ, muốn làm phiền Hứa Linh Vân đến nỗi chịu không được nữa thì bỏ mặc cho nó đi.

Chỉ là nó cũng không ngờ tới, Hứa Linh Vân quả nhiên rất khó chịu, nhưng lại không thả nó đi, mà là trong cơn tức giận bịt miệng nó lại, ném vào trong thạch động.

Phương Hành giơ tay, thu Khổn Tiên Tác lại, nhưng thấy Kim Ô vẫn không nhúc nhích, cơ thể cứng ngắc.

"Chết rồi à?"

Phương Hành e dè đá một cước.

"Ta... Ta liều mạng với ngươi..."

Miệng Kim Ô động đậy, con ngươi từ từ đảo một vòng, nhìn về phía Phương Hành. Đột nhiên, nó ra sức phun quả dại trong miệng ra, khóc rống lên, nhào vào Phương Hành, kêu lên: "Ta đường đường là thiên tài của tộc Tam Túc Kim Ô, mà lại bị trói ném vào trong động phủ hết ba ngày, đây chính là ngược đãi đó, lão tử không thiết tha cuộc sống nữa, phải liều mạng với ngươi mới được..."

Phương Hành vươn tay ra tóm, cầm miệng của nó trong tay, tránh việc nó mổ người, cười nói: "Ta cũng không ngờ lại lâu như vậy..."

Kim Ô vung cánh loạn xạ, móng vuốt huơ khắp nơi, nhưng với sức mạnh to lớn của Phương Hành thì chẳng gây thương tích gì cho Phương Hành. Tuy nhiên, nó cũng chỉ là để phát tiết mà thôi, vung chân vung cánh cả một hồi lâu, rồi ảo não ngồi sụp xuống, nét mặt buồn bã nói: "Bây giờ cũng nên thả ta đi chứ nhỉ? Ta chẳng hề đắc tội với ngươi, Tử Vụ Lan Hoa Thảo ngươi cũng lấy rồi, cũng đã cõng ngươi thoát khỏi truy lùng của tên kia..."

Phương Hành nghiêm mặt nói: "Hừ, vậy còn việc ngươi điều khiển Thổ Khôi Lỗi giết chết bốn vị sư đệ của Thanh Vân Tông chúng ta, món nợ này thì phải tính sao hả?"

Kim Ô ngẩn ngơ, khí thế yếu đi, nói: "Vậy... Ngươi nói phải làm sao bây giờ?"

Nó cũng lo Phương Hành sẽ giết nó để báo thù cho đệ tử Thanh Vân Tông.

Phương Hành suy nghĩ một hồi, nói: "Ta quyết định phạt ngươi làm tọa kỵ của ta, rồi từ từ chuộc tội!"

Kim Ô ngay lập tức nhảy dựng lên, kêu la: "Ta đường đường là hậu duệ của Tam Túc Kim Ô, sao mà có thể làm tọa kỵ của ngươi được hả?"

Phương Hành "xoẹt" một tiếng rút Thanh Long Bích Diễm Đao ra, quẹt ngang cổ Kim Ô, nói: "Ngươi có quyền quyết định sao?"

Khí thế Kim Ô lập tức trùng xuống, nó cười khan đáp: "Ngươi cứ giữ cái thái độ này thì mọi người sao mà bàn bạc được..."

Phương Hành cầm đại đao trong tay, ngồi trên mặt đất: "Vậy thì trao đổi nghiêm túc nào, nói thật cho ngươi biết, ta nhất định sẽ không thả ngươi đi, có hai kết cục, hoặc là ta mổ ngươi để hầm canh ăn, rồi nuốt vào bụng của ta, hoặc là ngoan ngoãn làm tọa kỵ của ta, ăn ngon mặc ấm, sau này sẽ tìm phượng hoàng cho ngươi ngủ cùng, bình thường tiểu gia có tài nguyên tu hành thì cũng không để ngươi thiệt thòi đâu..."

Nói rồi cắm đại đao "cạch" lên mặt đất, quát lên: "Chọn một cái đi!"

Con ngươi Kim Ô đảo hai vòng, chẳng biết đang suy tính mưu kế gì, sau một hồi lâu, bỗng nhiên thấp giọng nói: "Bao nhiêu?"

Phương Hành ngẩn ra: "Bao nhiêu cái gì?"

Kim Ô nói: "Cho bao nhiêu tiền chứ sao, lời nói gió bay, thương lượng trước giá tiền rồi hẵng bàn tiếp!"

Phương Hành không ngờ nó thẳng thắn đến vậy, cũng hơi ngạc nhiên, rồi nói: "Một năm một ngàn viên linh thạch!"

Đôi mắt Kim Ô sáng hoắc: "Thượng phẩm sao?"

Phương Hành buồn chẳng muốn đáp: "Hạ phẩm chứ!"

Kim Ô nói: "Vậy tối thiểu cũng phải là trung phẩm chớ?"

Nhắc tới tiền, tinh thần nó phấn chấn hẳn, cứ ngỡ người vừa rồi còn đòi sống đòi chết không phải là nó.

Phương Hành cạn lời, đáp: "Bản thân ta còn chưa biết một năm có thể kiếm được một ngàn viên linh thạch trung phẩm hay không, ngươi mơ cũng xa quá ha!"

Con người Kim Ô đảo vòng, bỗng nhiên nói: "Được thôi, đại ô gia ta đây cũng không phải là người có lòng tham không đáy, thế này đi, một ngàn viên linh thạch xem như là lương cứng, sau này hai ta hợp tác, nếu kiếm được lợi lộc gì, tiền lời đều chia đôi được không?"

Nó vừa nói, ánh mắt vừa nhìn Phương Hành một cách hào hứng, hoá ra bản thân nó cũng chẳng phải là người thật thà, thật ra trong khoảng thời gian này vẫn luôn quan sát Phương Hành, cảm thấy đây là một đối tượng hợp tác rất tuyệt vời, hơn nữa bản thân bây giờ kiểu gì cũng không có cách nào thoát thân, quyết định bảo vệ lợi ích trước mắt rồi hẵng nói, trước hết bàn rõ điều kiện phân chia, đồng thời thử dò la Phương Hành một phen.

Không ngờ tới, Phương Hành nghe vậy, ánh mắt sáng rực, kêu lên: "Cách hay đó, ta bảy ngươi ba!"

Kim Ô "phốc" một tiếng ngồi dậy, nghiêm mặt nói: "Ít nhất là ta bốn ngươi sáu!"

Phương Hành suy nghĩ kĩ càng một hồi, nói: "Đồng ý! Hà hà, đi thôi nào!"

Nói rồi hào hứng đứng dậy.

Kim Ô hỏi: "Đi đâu?"

Phương Hành đáp: "Nhanh chóng lên đường đó, chúng ta đã chậm hết ba ngày rồi!"

Kim Ô bỗng nghiêm nghị nói: "Nói rõ trước, cho dù những điều kiện này đã được thống nhất rồi, thì ta cũng sẽ không làm tọa kỵ của ngươi đâu!"

Phương Hành liền giận dữ, vung cao Thanh Long Bích Diễm Đao, quát lên: "Ngươi đùa với ta ư?"

Kim Ô vội vàng cười làm huề, nói: "Nhưng mà dẫn ngươi cùng bay thì được..."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...