Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 130: Bất công bất chính

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

“Thân Kiếm, ngươi dám sao!”

Dù là người thật thà ra sao cũng nhịn không nổi, Ngô Tương Đồng quát to một tiếng, trong tay có thêm một cái cần câu, đôi mắt bùng lên lửa giận, nhìn Thân Kiếm trừng trừng. Phương Hành không có ở đây, thì hắn là thủ lĩnh của Đoán Chân Cốc, cho dù thế nào cũng sẽ không dễ dàng tha thứ để Thân Kiếm cướp lấy yêu thú. Hơn nữa, dù sao hắn cũng là Linh Động lục trọng, Thân Kiếm chỉ là Linh Động ngũ trọng đỉnh phong, trong tay còn có pháp khí cao cấp, chẳng hề sợ hắn.

Thân Kiếm sợ hết hồn, gương mặt có hơi e sợ.

Dựa vào khả năng chân chính thì hắn không phải là đối thủ của Ngô Tương Đồng, thế nhưng ngẫm lại, sau lưng mình có chỗ dựa, khí thế lại bừng bừng, cười lạnh nói: "Ngô Tương Đồng, ngươi muốn làm trái với lời dặn của Tiêu Kiếm Minh sư huynh à?"

Sắc mặt Ngô Tương Đồng trầm xuống, vừa định trả lời, thì nghe thấy một người nọ nói: "Ai muốn làm trái lời Tiêu Kiếm Minh sư huynh sao?"

Thế mà lại nhìn thấy ở phía xa cách khoảng mười trượng, một đám đệ tử Thanh Vân Tông đi đến, cầm đầu lại là đệ tử dẫn đầu của Thư Văn Cốc Bì Quân Tử và đệ tử dẫn đầu của Sơn Hà cốc Phong Thanh Vi, Bì Quân Tử thấy Thân Kiếm, bèn cau mày nói: "Thân sư đệ, Tiêu Kiếm Minh sư huynh nói phát hiện dấu vết một con yêu thú cửu giai ở gần đây, bảo chúng ta hợp tác bố trí mai phục, dẫn dụ yêu thú ra ngoài, ngươi không đến giúp mà ở đây làm gì hả?"

Thân Kiếm là đệ tử Thư Văn Cốc, nhưng lại chẳng nghe hiệu lệnh của hắn, khiến cho hắn không vui lòng lắm.

Ngô Tương Đồng thấy thế, bèn tiến lên một bước, nói: "Bì sư huynh, ta đang muốn tìm ngươi đây, vừa rồi đệ tử Đoán Chân Cốc hợp sức đánh chết con Hạt Vĩ Sư này, nhưng lệnh sư đệ lại nhảy ra đoạt lấy yêu thú của chúng ta, kính xin minh giám!"

Bì Quân Tử nghe vậy, sắc mặt liền không vui, nhìn về phía Thân Kiếm.

Cũng đúng lúc này, Phong Thanh Vi bỗng nói: "Một mình hắn sao mà đoạt được yêu thú của các ngươi cơ chứ? Chẳng phải Tiêu Kiếm Minh sư huynh đã nói rồi sao, ai là người cuối cùng giết chết yêu thú thì yêu đan sẽ thuộc về người đó, vậy còn tranh giành cái gì nữa?"

Nét mặt Thân Kiếm vui mừng, hắn vội vàng nói với Phong Thanh Vi: "Phong sư tỷ nói đúng đấy, Tiêu Kiếm Minh sư huynh thật sự đã dặn dò như vậy, ta cũng là làm theo những gì Tiếu sư huynh dặn dò thôi, vừa rồi đúng là do ta chém ra đòn trí mạng, giết chết yêu thú, nhưng đệ tử Đoán Chân Cốc không chịu giao yêu thú ra, luôn miệng nói là phải đợi Phương Hành đến làm chủ, thế này là xem Tiêu Kiếm Minh sư huynh ra gì chứ?"

Ngô Tương Đồng cũng vội tiếp lời: "Phong sư muội, đừng nghe hắn nói bậy, rõ ràng là hắn muốn cướp yêu thú của chúng ta!"

Phong Thanh Vi quét mắt một vòng, nhìn thấy rõ sự tức giận không cam của đệ tử Đoán Chân Cốc và dáng vẻ dương dương đắc ý của Thân Kiếm, sao mà không đoán được đã xảy ra chuyện gì cơ chứ? Tuy nhiên Thân Kiếm nhắc đến Phương Hành, tức thì khiến nàng ta nhớ về tên tiểu quỷ đáng chết kia, ngay cả đệ tử Đoán Chân Cốc cũng nhìn không vừa mắt, hơn nữa Tiêu Kiếm Minh cũng đã nói ai giết chết yêu thú thì yêu đan thuộc về người đó nên trong lòng đã ra quyết định.

"Bì sư huynh, người thấy chuyện này như thế nào?"

Bì Quân Tử cười cười, nói: "Nếu đã có Phong sư muội ở đây, thì hết thảy đều làm theo lời muội dặn!"

Phong Thanh Vi ngây ra, chẳng ngờ Thân Kiếm vốn là đệ tử Thư Văn Cốc, thế nhưng Bì Quân Tử lại phủi sạch trách nhiệm, mà nàng ta không hề hay biết, Bì Quân Tử là người thông minh, thấy hai bên một người kéo Tiêu Kiếm Minh ra, một người lôi Phương Hành đến, cả hai người nọ hắn đều không muốn đắc tội, nên đẩy hết cho Phong Thanh Vi là tốt nhất, dù nàng quyết định ra sao, thì bản thân cũng sẽ không đắc tội ai cả.

Phong Thanh Vi không nghĩ nhiều như vậy, lạnh lùng cười một tiếng, nhìn Ngô Tương Đồng: "Ngô sư huynh, Tiếu sư huynh quả thật đã nói như thế, chúng ta không thể làm trái lời của hắn, ngươi nhường lại con yêu thú này đi, lần sau bắt được yêu thú, tốt nhất là ra tay nhanh một chút..."

"Thật quá đáng mà!"

Ngô Tương Đồng nghe vậy sắc mặt thay đổi tức thì, đệ tử Đoán Chân Cốc thì phẫn nộ kêu la, còn có người lấy pháp khí ra.

Ngay cả Tần Hạnh Nhi đứng trong đám đông cũng nhăn mày, muốn mở miệng nói.

Bỗng có một người giữ lấy tay áo của nàng, ấy mà là Lưu Hắc Hổ, y khẽ lắc đầu với nàng.

Hai người bọn họ vốn vô cùng biết ơn "cứu mạng" của Phương Hành, nhưng mà sau đó thấy Phương Hành không chết, lòng cảm kích cũng vơi đi một phần, còn thấy Tiêu Kiếm Minh và Phương Hành kết thù kết oán, lòng cảm kích lập tức vơi thêm ba phần. Giờ đây Phương Hành bị thương, chẳng biết lúc nào mới lành lại, huống chi hắn cũng không có mặt, Tiêu Kiếm Minh lại đang ở gần đây thì càng không nên ra mặt giúp đệ tử Đoán Chân Cốc. Dù sao hai người bọn họ cũng là người thông minh, luôn sẽ quyết định chọn thứ mà mình cho là đúng đắn.

Thấy đệ tử Đoán Chân Cốc phẫn nộ, sắc mặt Thân Kiếm liền đổi ngay, không kiềm được mà lùi về sau.

Phong Thanh Vi cũng khẽ biến sắc, nhưng lại bước lên một bước, quát lên: "Các ngươi muốn tạo phản sao?"

"Đệ tử Đoán Chân Cốc, thu hồi pháp khí mau!"

Ngô Tương Đồng chợt nghiêm nghị hét lên, chúng đệ tử Đoán Chân Cốc liền ngơ ngác nhìn nhau. Thế nhưng đối mặt với uy nghiêm của Ngô Tương Đồng, vẫn là không cam lòng mà thu hồi pháp khí.

Ngô Tương Đồng nói với Phong Thanh Vi: "Phong sư muội, ngươi không phải thủ lĩnh của Đoán Chân Cốc chúng ta, đây cũng chưa tính là tạo phản gì cả, lời Tiêu Kiếm Minh sư huynh nói tất nhiên chúng ta không dám có ý kiến, viên yêu đan này, ngươi muốn lấy đi thì lấy đi, nhưng mà chờ Linh Vân sư tỷ và Phương tiểu sư huynh tới, đương nhiên ta sẽ bẩm báo việc này với họ, cánh tay này của Lưu sư huynh không thể nào mất một cách lãng phí như vậy được!"

Phong Thanh Vi thấy Ngô Tương Đồng nhường bước, gương mặt hơi đắc ý, nhưng nghe thấy câu kế tiếp, trong lòng hơi không thoải mái, lạnh giọng nói: "Chờ bọn hắn? Ý ngươi là nói Tiêu Kiếm Minh sư huynh xử lý không công bằng sao?"

Ngô Tương Đồng không đáp, xoay người lại nói với đệ tử Đoán Chân Cốc: "Thu pháp khí lại, chúng ta đi thôi!"

Gương mặt đệ tử Đoán Chân Cốc đều khá tức giận, ở tông môn đã nhiều năm, sớm đã hiểu rõ quy tắc ỷ mạnh hiếp yếu trong tông môn, nhưng tất cả đệ tử trong cốc đều bị người ta ăn hiếp thì đây là lần đầu tiên, trong lòng đều giận sôi sùng sục.

"Ha ha, một con yêu thú thất giai này, có thể bán ít nhất được bốn ngàn viên linh thạch hạ phẩm đó..."

Thân Kiếm cười ha ha, dương dương đắc ý bước đến lấy đan.

Phong Thanh Vi thấy dáng vẻ đệ tử Đoán Chân Cốc cũng cảm thấy chuyện này xé hơi to, dường như không còn là vấn đề về một con yêu thú nữa, mà liên quan đến tôn nghiêm của đệ tử Đoán Chân Cốc, tuy rằng nàng ta hận Phương Hành, nhưng cũng không muốn đắc tội với cả đệ tử Đoán Chân Cốc, trong lòng có hơi hối hận, song chuyện đã đến nước này rồi, kêu nàng ta xin lỗi là không thể nào, thế là nàng ta lạnh lùng hừ một tiếng, im lặng không nói gì.

"Làm như vậy có hơi quá đáng không?"

Có người nhỏ giọng thì thầm, không ngờ đó lại là đệ tử Tê Hà cốc.

Bọn họ là sự tồn tại đặc biệt, bởi vì có Hứa Linh Vân, nên ngay cả Tiêu Kiếm Minh cũng khách sao với bọn họ, hơn nữa sư tôn truyền pháp của Tê Hà cốc Thanh Điểu trưởng lão nổi tiếng bao che đệ tử, vì vậy cũng nuôi dưỡng nên tính tình to gan của bọn họ.

"Đúng là có hơi quá đáng đó, vị Lưu sư huynh kia đã mất một tay rồi, tặng hắn một viên chỉ huyết đan đi..."

Bọn họ bàn luận xôn xao, tức thì khiến nét mặt của Phong Thanh Vi không được vui.

"Bố trí mai phục ở đây thôi, con yêu thú cửu giai nọ chắc hẳn là yêu thú mạnh nhất Loạn Hoang sơn rồi, ở nơi như vậy, sẽ chẳng có đại yêu Trúc Cơ kỳ xuất hiện đâu, cho dù có xuất hiện, thì sau khi có ý thức, chắc là cũng rời đi từ sớm rồi. Viên yêu đan của yêu thú cửu giai, ít nhất cũng có trị giá hơn ba mươi ngàn viên linh thạch, có thể xem là một cuộc thu hoạch lớn rồi, nhưng mà mọi người phải cẩn thận một chút!"

Bì Quân Tử và Phong Thanh Vi ở xung quanh lựa chọn địa hình thích hợp rồi nói.

Phong Thanh Vi gật đầu, phân phó đệ tử Sơn Hà cốc dựa vào địa hình để bày pháp trận, còn đệ tử Thư Văn Cốc thì ở trong pháp trận khắc từng nét phù văn để tăng uy lực pháp trận, và cũng để pháp trận có năng lực trói buộc, tiếp theo đó, Phong Thanh Vi đứng giữa pháp trận, lấy ra một cái vạc, đổ máu yêu thú đã chuẩn bị trước vào, sau đó thả vào một viên mặc đan.

"Có viên mặc đan này, thì không chỉ dẫn dụ đám yêu thú cửu giai đến, những yêu thú khác hẳn là cũng sẽ kéo tới không ít đâu, nhưng mà mọi người phải cẩn thận một chút. Sau khi thu hoạch đám yêu thú này, chúng ta có thể đến nơi phong ấn, hoàn thành nhiệm vụ, rồi quay trở về núi!"

Phong Thanh Vi hoàn tất khâu chuẩn bị, nhẹ nhàng thở ra nói.

Bì Quân Tử gật đầu, nói: "Đáng tiếc là không có pháp khí của Đoán Chân Cốc hỗ trợ, uy lực bị yếu đi đôi chút!"

Phong Thanh Vi cười lạnh nói: "Có Tiêu Kiếm Minh sư huynh ở đây, thì cần đám phế vật kia làm gì?"

Bì Quân Tử cười cười, không nói lời nào, xoay người dẫn đệ tử Thư Văn Cốc ẩn nấp.

Phong Thanh Vi mà hắn quen biết, sức mạnh trận pháp không yếu, đầu óc cũng thông minh, song giờ đây cứ như biến thành người khác, dường như có Tiêu Kiếm Minh rồi, toàn bộ hồn vía của nàng ta đều đặt hết vào hắn ta, ngay cả đầu óc của bản thân cũng không thèm dùng.

Cuối cùng Phong Thanh Vi bảo đệ tử Tê Hà cốc ném vài viên Thôi Hóa Đan vào vạc, rồi cũng cùng bọn họ nấp đi.

Không bao lâu sau, máu yêu thú trong vạc bỗng nhiên sôi trào, mùi máu tanh hoà với mùi thơm mát của linh dược rất đặc trưng lan ra khắp nơi, loại mùi hương này cô đặc không tan, dù đã bay xa hơn chục dặm, nhưng vẫn rất nồng nặc, yêu thú trong núi ngửi thấy mùi này, liền có hơi kích động, cứ như người nghiện thuốc lá ngửi thấy mùi thuốc, bứt rứt không yêu, rục rịch chộn rộn.

Có gần trăm con yêu thú tràn vào sơn cốc, từ tứ giai đến thất giai đều có đủ, chúng đang ra sức cắn xé, chém giết lẫn nhau ở xung quanh đỉnh, để đến gần cái vạc hơn một chút hít hà mùi máu toả ra từ vạc, còn đệ tử Thanh Vân Tông thì kiên nhẫn ẩn núp, mặc cho yêu thú chém giết lẫn nhau, bọn họ mừng rỡ đợi đám yêu thú đánh giết nhau được kha khá rồi hẳn đi nhặt yêu đan.

Đương nhiên, điều quan trọng nhất là nhân vật chính mà bọn họ mong đợi vẫn chưa xuất hiện.

"Ùm bò..."

Sau khi trận chém giết này đã diễn ra được một nửa, thì đột nhiên trong núi rừng nơi xa vang lên một tiếng gào thét sục sôi xé toạt rừng cây.

Yêu thú trong trận chiến đột nhiên đồng loạt ngưng chém giết nhau, con nào con nấy đều run rẩy.

Còn nét mặt của đệ tử Thanh Vân Tông trốn ở gần đó đều trở nên sợ hãi, tim đập nhanh hơn, cẩn thận gấp bội.

Mà trên đỉnh núi cách nơi này khoảng bốn năm dặm, Tiêu Kiếm Minh ngồi khoanh chân, thiết ưng đứng bên cạnh hắn ta.

Với thân phận của mình, đương nhiên hắn ta sẽ không ẩn thân trong loạn thạch giống đệ tử bình thường, vì thế mới chờ ở chỗ này, đợi đến khi con yêu thú cửu giai nọ tiến vào vòng vây thì mới chạy đến cho nó một đòn chí mạng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...